Chương 21: 【 bát quái
】 Đùa giỡn Tôn giáo hoa là một trong những việc Trần Nặc thích làm nhất từ khi sống lại đến nay
Không còn cách nào khác, nha đầu này quá ngây thơ
Nếu không trêu nàng một chút, thật sự có chút lãng phí
Ví dụ như giờ phút này, Tôn giáo hoa ngồi trên ghế sa lông, kéo Tiểu Diệp tử lại gần thân mật hết mức có thể, hai tay trên khuôn mặt cô bé nhẹ nhàng xoa xoa, nắn nắn
Tiểu Diệp tử rõ ràng không dám kháng cự, thỉnh thoảng dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Trần Nặc
"Trần Nặc, em gái của ngươi sao đáng yêu thế này hả hả hả hả hả hả hả
Tôn giáo hoa tâm hồn thiếu nữ lần nữa bị sinh vật đáng yêu trước mắt kích thích: "Em gái này của ngươi từ đâu ra vậy
Từ trên trời rơi xuống à
Trần Nặc lấy đồ đã mua ra, tiện miệng nói: "Mẹ ta tái giá rồi sinh, khác cha cùng mẹ
Tôn giáo hoa ngẩn ngơ, tranh thủ thời gian thu lại âm thanh, cẩn thận quan sát Trần Nặc, thấy hắn mặt không đổi sắc, mới thở phào nhẹ nhõm
"Vậy là ngươi mang về đây chơi mấy ngày sao
"Không, sau này nàng sẽ ở cùng ta
Trần Nặc từ trong túi nhựa lấy ra mấy quả táo, nói với Tiểu Diệp tử: "Diệp tử, đi rửa tay đi
Cô bé thừa cơ thoát khỏi ma trảo của Tôn giáo hoa, nhanh như chớp chạy vào nhà vệ sinh
"Ở cùng ngươi
Tôn giáo hoa sửng sốt một chút, đi đến trước mặt Trần Nặc: "Ngươi..
"Đừng hỏi nữa, chuyện này phức tạp lắm, không nói rõ được mấy câu đâu
Trần Nặc đưa táo cho Tôn giáo hoa: "Giúp ta rửa một chút
Bữa tối là do Tôn giáo hoa giúp một tay làm
Tôn giáo hoa vo gạo nấu cơm, xé một túi thịt muối đóng gói chân không đã mua, còn thái hai quả dưa chuột
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn Trần Nặc thì đang rán cá bống
Cá bống rộng bốn ngón tay được lấy từ ngăn đông, rửa sạch, cắt khúc
Khi chảo dầu nóng, dùng đũa gắp từng miếng, thả xuống theo thành chảo
Trong tiếng xèo xèo, dần dần chuyển thành màu vàng kim
Rán hai phút rồi vớt ra, đổ dầu đi, cho vào nồi lần nữa, xịt chút nước tương rồi cho thêm nước, lại thêm hai thìa đường, lửa lớn om
Trước khi gắp ra thì cho thêm hai thìa giấm
Đây chính là món cá bống rim chua ngọt
Nhưng tiếc là..
Trần Nặc làm cháy mất
Thôi được, bảo hắn cầm cái bút bi hủy một quả mìn thì dễ, nhưng xào rau..
Còn phải luyện thêm
Thế là bị Tôn giáo hoa cười nhạo vài câu, Trần Nặc cũng chẳng thèm để ý, vứt thẳng đồ ăn đi, rồi nhấc điện thoại gọi 4008823823
Chà, thời buổi này chưa có Meituan, nơi duy nhất có thể làm dịch vụ giao đồ ăn ra hồn chỉ có KFC và McDonald
Khi ăn tối, Tôn giáo hoa vẫn muốn hỏi lai lịch của Tiểu Diệp tử, nhưng bị Trần Nặc lèo lái mấy câu liền chuyển sang chủ đề khác
"Ngươi buổi tối không về nhà ăn cơm, lão Tôn không hỏi ngươi sao
Trần Nặc cười nói: "Nếu ông ấy mà biết ngươi tìm đến đây, chắc ta lại phải quét sân tập
Mặt Tôn giáo hoa đỏ lên, hai đầu lông mày hiện ra một tia u sầu: "Ba ta và mẹ ta, hôm nay cãi nhau một trận
Nghe vậy, đũa gắp thức ăn của Trần Nặc khựng lại, điềm nhiên như không có chuyện gì nói: "Vợ chồng cãi nhau là bình thường mà
Tôn giáo hoa thở dài: "Trước kia bọn họ chưa từng cãi nhau, gần đây không biết sao cứ cãi nhau hoài
Mẹ ta luôn bận việc, xong mỗi lần về nhà đều..
ừm, ta cảm giác mẹ ta cứ tìm cách soi mói ba ta
Bà luôn cảm thấy ông cái gì cũng không tốt, cái gì cũng không đúng
Trần Nặc cười cười, bình tĩnh nhìn Tôn giáo hoa: "Chuyện người lớn, con nít đừng có nhúng vào
Tôn giáo hoa lườm Trần Nặc một cái: "Ông cụ non
Ba ta cũng nói thế, hôm nay đưa ta năm mươi đồng, bảo ta ra ngoài tìm bạn chơi, đừng có ở nhà
Trần Nặc gật đầu, một bàn tay chìa ra trước mặt Tôn giáo hoa
"Ý gì
"Tiền ăn chứ
Ba ngươi chẳng phải đưa cho ngươi năm mươi đồng sao
Ngươi ở nhà ta ăn cơm, phải chia cho ta một nửa chứ
Thiếu nữ cười phá lên, đẩy tay Trần Nặc ra, nỗi u buồn trong hai hàng lông mày liền tan biến
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ăn cơm xong, Trần Nặc đưa Tôn giáo hoa về nhà, đưa đến tận ngoài ký túc xá trường mới quay về
Về đến nhà, đã thấy Tiểu Diệp tử đang ngủ gật trên ghế sa lông, nhưng bàn ăn mà trước khi đi còn để lại bát đũa thì đã được thu dọn sạch sẽ
Bàn ăn được lau sạch, đồ ăn thừa để trong tủ lạnh, bát đũa cũng được rửa sạch, rồi bày ra chỗ cạnh bếp để phơi khô
Trần Nặc nhìn Tiểu Diệp tử đang ngủ, lông mi thỉnh thoảng run rẩy vài cái
Trong lòng thở dài
Cái nhà họ Cố kia đúng là không phải người
Đến nhẹ nhàng ôm đứa bé vào phòng nhỏ đặt lên giường, kéo chăn đắp lại, rồi bật máy sưởi đặt bên cạnh giường
Trần Nặc kéo cửa phòng rồi quay lại phòng khách, ngồi ngẩn người trên ghế sa lông
Sau này, là cuộc sống của hai người rồi
`Thời gian sau mùa xuân cứ thế trôi qua, yên ắng
Ngoài Tôn giáo hoa ra, cũng không có ai khác đến quấy rầy Trần Nặc
Trong lớp, không có ai đến gần hắn
Dù là trước khi sống lại hay sau khi trùng sinh, tính cách lập dị đã trở thành một dấu ấn của hắn
Điểm khác biệt duy nhất, là có thêm một cái đuôi nhỏ đi theo
Cũng không có gì khác biệt lắm, tiểu nha đầu rất hiểu chuyện, luôn ngoan ngoãn không ồn ào, đi đâu cũng lẽo đẽo theo sau Trần Nặc, không chạy loạn
Tiếc nuối duy nhất là không thể đi quán net hoặc vào phòng máy tính để tận hưởng niềm vui thú duy nhất của thời đại này
Những chỗ đó khói thuốc mù mịt, không thích hợp mang một đứa bé năm tuổi đi
Trần Nặc dứt khoát mua máy tính về nhà chơi
Cũng lười đi tự chọn linh kiện, tiện tay chọn luôn một cái máy bộ của hãng Thần Châu, vác về nhà
Ừ, chỉ là không mua Lenovo, nhìn ngứa mắt
Máy tính để bàn thì giá cả gì đó không cần phải quan tâm, dù sao cũng do ngài Hà Chính Tể dưới đáy biển tài trợ một cách hữu nghị rồi
Vào mấy ngày cuối của kỳ nghỉ đông, Tôn giáo hoa cũng ít xuất hiện, chỉ gọi điện hai lần, mỗi lần nói chuyện cũng không nhiều, dường như tâm tình không được tốt lắm
Cuối cùng thì cũng hẹn Trần Nặc đi trượt băng
Ở thành Kim Lăng có một chỗ gọi là Câu lạc bộ Quân Nhân
Bên trong có một sân trượt băng Trường Thành, có lẽ là một nét đặc trưng, mang tính ký ức rất đáng nhớ của thời đại đó
Tôn giáo hoa không đi một mình, còn hẹn thêm hai cô bạn học
Ba thiếu nữ vừa nhìn thấy Tiểu Diệp tử đi cùng Trần Nặc, đã lập tức bị cái sinh vật đáng yêu này thu hút
Nhao nhao la hét không ngừng
Tiểu Diệp tử tuy có chút sợ người lạ, nhưng mấy ngày này đi cùng Trần Nặc, cảm giác an toàn đã được bồi đắp không ít, cũng không còn quá sợ hãi, chỉ là khi ở nơi đông người thì theo thói quen sẽ dùng ánh mắt tìm kiếm Trần Nặc
Khi mua vé, Tôn giáo hoa lấy ra tờ phiếu giảm giá ở sân trượt băng đã cắt trên báo xuống, đây cũng là một nét đặc trưng của thời đại đó
Ngay cả vé của hai anh em Trần Nặc, Tôn giáo hoa cũng thanh toán chung, trong nhận thức của thiếu nữ, Trần Nặc vẫn là một đứa trẻ lang thang không nơi nương tựa, sống dựa vào tiền bố thí trên đường
Trần Nặc cũng không cố tình muốn khoe mẽ với con gái, nên cứ tùy theo ý nàng
Tôn giáo hoa vừa thay giày trượt patin vào, liền vui vẻ như chim sổ lồng, rõ ràng là rất thích trượt băng, hơn nữa còn trượt khá giỏi, cứ vòng quanh sân trượt băng mấy vòng, mới chạy lại, thấy Trần Nặc còn đang chậm rãi buộc dây giày, Tôn giáo hoa dường như rất mong chờ cái dáng vẻ té nhào của hắn
Nhưng mà rốt cuộc nàng vẫn thất vọng
Trần Nặc vững vàng đứng dậy, chậm rãi dẫn Tiểu Diệp tử vào sân trượt
Hắn cũng không cố ý phô diễn kỹ thuật hay làm gì, chỉ dẫn Tiểu Diệp tử trượt ở rìa chỗ ít người, từ từ giúp con bé làm quen
Dù sao thì Tôn giáo hoa cũng là một người ham vui, đi cùng một lát đã chạy đi mất
Theo cốt truyện quen thuộc của mấy bộ tiểu thuyết, thì lúc này hẳn là phải có một hai tên lưu manh không có mắt, muốn chiếm đoạt Tôn giáo hoa nên lên tiếng gây rối, sau đó lại bị đại gia Diêm La ẩn thế hung hăng giẫm dưới chân, làm nhục mặt một phen
Nhưng mà chuyện đó đã không xảy ra
Trên đời này nào đâu có lắm lũ não tàn như thế
Nếu như ở nơi công cộng, cứ thấy cô gái xinh đẹp là lên gây rối, mà lại chẳng để ý đến bạn trai người ta..
Xã hội này loạn thành cái gì rồi
Người bình thường đâu có não tàn đến thế, huống chi những kẻ vừa thấy gái có chút nhan sắc liền bất chấp tất cả, xông lên làm mấy hành vi si tình còn hiếm hơn
Hai cô bạn học của Tôn giáo hoa lại càng tò mò về mối quan hệ của Trần Nặc và Tôn giáo hoa
Dù sao thì màn quét tuyết ở sân tập của Trần Nặc đã lan truyền khắp trường rồi
Dám cua con gái của thầy chủ nhiệm, đúng là hảo hán
Hơn nữa..
nhìn cái tình hình này, hình như thật sự cua được rồi
Vui chơi sảng khoái cả một buổi chiều, khi vừa tán gẫu thì Trần Nặc nói sẽ mời mấy cô nàng ăn McDonald
Hoạt động trượt băng kết thúc, đám thanh niên cười nói vui vẻ thay giày rồi đi, Trần Nặc thì đi sau cùng, hắn còn muốn giúp Tiểu Diệp tử cởi dây giày trượt patin ra
Lúc ra ngoài, đã thấy ba cô gái đang đứng ở bên đường..
Bên cạnh còn có một người đàn ông
Ánh mắt của Trần Nặc có chút không đúng
Hắn thấy, chiếc xe hơi đậu cách người đàn ông kia vài bước chân
Chiếc Passat màu đen
Trần Nặc ra chậm, nên cuộc đối thoại đã kết thúc
Người đàn ông đang chào tạm biệt Tôn giáo hoa
Một thân tây trang đen, tuổi không còn trẻ, cũng coi như một ông chú trung niên khá bảnh bao, đi đứng mang theo chút khí thế
"Được, em Tôn, vậy chào nhé, sau này có cơ hội gặp lại
Người đàn ông nhìn Tôn Giáo Hoa với vẻ mặt rất hiền hòa, trước khi đi còn khen lấy khen để: "Cô bé này, càng ngày càng xinh đẹp
Lúc quay người rời đi, ánh mắt chạm phải Trần Nặc đang đi tới, cũng không phản ứng gì, trực tiếp lên xe rời đi
Tôn Giáo Hoa đứng tại chỗ, có chút ngơ ngác, trong tay nắm chặt một cái hồng bao
Dày cộm
"Có quen biết không
Trần Nặc không chút lộ vẻ gì hỏi
"Không biết ạ
Tôn Giáo Hoa lắc đầu: "Bảo là đồng nghiệp của mẹ cháu, gặp cháu thì chào hỏi thôi
Còn đưa cháu một cái hồng bao lì xì nữa
Cháu còn không nhớ là đã từng gặp chú ấy
Trần Nặc gật đầu, không nói gì
Tôn Giáo Hoa mở hồng bao ra, liền "A..
một tiếng: "Nhiều thế
Trong hồng bao, một xấp dày toàn tờ một trăm đồng tiền Mao gia gia
Cỡ một nghìn đồng
Trần Nặc cười cười, liếc nhìn hướng chiếc Passat vừa đi, rồi lại thu mắt về, điềm nhiên như không có việc gì: "Phát tài rồi nhé, tối nay cậu mời khách đi
Ba ngày trước khi kết thúc kỳ nghỉ đông, lão Tô một cú điện thoại gọi Trần Nặc đến nhà
Trần Nặc không từ chối, mang theo Tiểu Diệp Tử tới cửa, còn tiện đường ghé siêu thị mua hai hộp trà mang theo
Trong nhà lại chỉ có một mình lão Tôn, hỏi mới biết, Tôn Giáo Hoa đã theo mẹ về nhà bà ngoại
Lão Tôn bảo hai anh em Trần Nặc ngồi xuống, rót nước, rồi bóc quýt cho Tiểu Diệp Tử, mở TV bật kênh hoạt hình, rồi gọi Trần Nặc: "Cháu đi theo ta một chút
Tiểu Diệp Tử có chút bất an, Trần Nặc ném cho cô bé một nụ cười, cô bé mới ngoan ngoãn ngồi đó không nhúc nhích, xem TV
Đi theo lão Tôn ra ban công, lão Tôn đốt điếu thuốc, nhíu mày nhìn Trần Nặc: "Đây là em gái cháu à
"Vâng
Trần Nặc gật đầu, hắn cũng chẳng nghĩ nhiều nữa, bao nhiêu ngày như vậy, Tôn Giáo Hoa khẳng định đã nói chuyện với lão Tôn hết rồi
"Ta có gọi điện thoại hỏi Trương giáo đạo, con bé không phải trước ở Cố gia nuôi sao
Lão Tôn nhíu mày: "Ta nghe nói lại là cháu nói với con bé, bây giờ con bé ở cùng cháu à
Trần Nặc nghĩ ngợi: "Con bé ở Cố gia, không tốt
Giọng điệu này rất nghiêm túc, lão Tôn nghe rõ ra ý: "Không tốt
"Vâng
"Vậy..
chuyện này cũng không thể làm qua loa như vậy được
Nuôi con không phải chuyện nhỏ, mà bản thân cháu cũng chưa trưởng thành
"Cháu không có vấn đề gì
Trần Nặc cười
Đùa gì vậy, chỉ một cô nhóc năm tuổi thôi mà
Đời trước, đám yêu ma quỷ quái bên cạnh hắn, chẳng phải đều do mình khắp nơi cứu về hay sao
Vấn đề này, hắn quen
"Thế cũng không được chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cái nhà Cố gia cũng thế, sao lại tùy tiện thế giao con cho cháu về
Chuyện này sao có thể làm như vậy hả
Lão Tôn than trách
Không cho dẫn về..
Ờ, không cho dẫn về thì ngày đó có lẽ đã thấy máu rồi
"Nuôi con không phải chuyện nhỏ, mà lại..
còn phải làm thủ tục pháp luật nữa
Ít nhất..
nếu cháu thấy người nhà Cố không tốt với con bé, cháu muốn dẫn đi..
thì cũng phải có cha mẹ con bé đồng ý chứ
Lão Tôn vừa hút thuốc vừa suy nghĩ: "Ngày mai ta gọi cho Trương giáo đạo, xem có thể liên lạc được với mẹ cháu không, sắp xếp một buổi gặp, cũng nên có sự đồng ý của mẹ nó..
Ừ, chuyện này ta cũng không rõ, ta có một người bạn học cũ làm luật sư, lát ta hỏi thử xem sao
Trần Nặc hiểu rõ ý tốt của lão Tôn, vô cùng chân thành nói: "Vậy cháu cảm ơn bác, lão Tôn
Lão Tôn xua tay: "Mấy cái đó là chuyện nhỏ, mà vấn đề là, cháu làm sao trông nom đứa bé này được
"Thì nuôi thôi, con bé có ăn hết của cháu đâu
"Nói bậy
Lão Tôn nghiêm giọng nói: "Trẻ con năm tuổi khác với người lớn
Bản thân cháu còn phải đi học, lấy đâu ra thời gian trông con bé
"Cháu có thể trốn học mà
"..
...Cháu nói mấy lời này trước mặt chủ nhiệm lớp có thích hợp không
Trần Nặc cười hề hề
"Lát ta hỏi thử xem, con bé chắc chắn có trường mẫu giáo chứ..
Người nhà Cố không nói cho cháu sao
Có phải hết nghỉ đông là con bé phải đến trường không
Lão Tôn có chút không hài lòng nhìn Trần Nặc: "Cháu này, làm việc cũng quá cẩu thả rồi, dù cháu có muốn nuôi con bé, thì cũng phải giải quyết rõ ràng trước mọi chuyện mới được chứ
Ờ, trường mẫu giáo..
Chuyện này Trần Nặc lại thực sự không có kinh nghiệm
Đời trước nuôi đom đóm, nào có cái trường mẫu giáo nào chứ
Trực tiếp quăng một khẩu súng, một con dao, một phần lương thực quân dụng, là ném lên núi luyện dã ngoại sinh tồn
"Ai
Thôi được rồi, thôi được rồi, mấy chuyện này, để ta giúp cháu hỏi cho
Lão Tôn liếc nhìn Tiểu Diệp Tử đang ngồi trong phòng khách, thở dài: "Con bé cũng thật đáng thương, haiz, nghiệp chướng
Trần Nặc liếc nhìn lão Tôn, không nhịn được hỏi: "Lão Tôn, dạo này bác với dì Dương còn cãi nhau không ạ
"Làm sao, lại đi oán trách với cháu hả
Lão Tôn có chút bất ngờ, sau đó xua tay: "Haiz, đều là mấy chuyện lông gà vỏ tỏi trong nhà thôi, vợ chồng mà, sao có thể không cãi nhau được chứ, cãi nhau xong là qua
Dì Dương nhà cháu dạo trước áp lực công việc cũng lớn, ta nhường cho dì ấy một chút là được rồi
Cháu con nít con nôi, nghe ngóng chuyện này làm gì, lắm chuyện!"