Ổn Trụ Biệt Lãng

Chương 264: 【 to hơn một tí 】(tiếp tục đại chương cầu nguyệt phiếu ~)




Chương 264: 【To hơn một tí】(tiếp tục chương dài cầu phiếu tháng ~)
Ngày mười tháng chín, ngày nhà giáo
Hôm qua sau khi tan học, các cán bộ lớp 12 ban 6 họp lại theo lệ cũ, rút mấy chục đồng từ quỹ lớp, mua mấy bó hoa, nhân ngày nhà giáo hôm nay tặng cho chủ nhiệm lớp và các thầy cô chủ nhiệm bộ môn
Một số bạn học cũng sẽ mua hoặc tự làm thiệp chúc mừng, gửi tặng các thầy cô
Ngày nhà giáo thời này đại khái là như vậy, có thể coi là mộc mạc
Mười mấy năm sau từng nổi lên một trận gió lệch lạc, ngày nhà giáo là dịp để ganh đua nhau tặng quà thầy cô, quà tặng ngày càng giá trị
Về sau, Bộ giáo dục ra văn bản, nghiêm cấm loại hành vi này, mới xem như dập tắt được cái đà lệch lạc đó
Nhưng ngày nhà giáo năm 2000, vẫn còn dừng lại ở thời đại của mấy bó hoa, mấy tấm thiệp chúc mừng
Buổi sáng tiết đầu là tiết Ngữ văn của thầy Tưởng, thầy Tưởng cười tươi đón nhận hoa tươi các bạn tặng, cẩn thận cất thiệp chúc mừng lên bục giảng, sau đó bắt đầu lên lớp
Tôn Khả Khả được thầy Tưởng đặc biệt chú ý - thật ra cũng chỉ là được thầy gọi lên trả lời mấy câu hỏi, để giúp các bạn học chú ý trong giờ học, mà mỗi lần trả lời đúng câu hỏi, cũng là một cách bồi dưỡng sự tự tin cho học sinh
Là con gái phó hiệu trưởng, được ưu ái một chút cũng là chuyện bình thường
Cấp ba, theo thường lệ các tiết Thể dục sẽ bị bỏ - thầy cô Thể dục cứ lên lớp 12 là y như rằng đều mang bệnh trong người
Nhưng Bát Trung chẳng phải đang cải cách hay sao, đối đầu với Bộ giáo dục bằng cách ra sức thúc đẩy giáo dục toàn diện
Vì vậy ở Bát Trung, năm nay lớp 12 vẫn lên Thể dục bình thường
Giờ Thể dục, các nữ sinh chia đội chơi bóng chuyền, thầy thì dẫn các nam sinh chạy vòng quanh sân
Tôn Khả Khả và Đỗ Hiểu Yến cùng mấy cô bạn đang chơi bóng chuyền, phía bên ngoài sân, cách nhau một bức tường, đám quốc tế bộ bên kia lập tức lại rộ lên tiếng huýt sáo
Mấy ngày nay các nữ sinh bản bộ đã quen với những tiếng ồn này rồi, cơ bản có thể làm như không nghe thấy
Quả bóng chuyền đi qua đi lại giữa tay các nữ sinh, đến khi rơi vào tay Tôn Khả Khả thì một cảnh tượng kỳ lạ đã xảy ra
Tiếng ồn ào và huýt sáo im bặt
Tôn Khả Khả không khỏi quay đầu nhìn lại, thì thấy mấy tên con trai nhìn kiểu lưu manh của quốc tế bộ thế mà lại ngoan ngoãn đứng sau hàng rào, ánh mắt cũng quy củ, không dám nhìn lung tung, đứa nào đứa nấy ngậm miệng
Tôn Khả Khả sững sờ, phát bóng dùng sức hơi lớn, không kiểm soát được
Phù một tiếng, bóng rơi xuống đất, Đỗ Hiểu Yến đã cố gắng hết sức để chặn bóng nhưng vẫn chậm một bước
Sau một giây im lặng..
"Tẩu tử trâu bò
"Tẩu tử lợi hại
"Tẩu tử tuyệt vời
Bên hàng rào, đám nam sinh quốc tế bộ náo nhiệt cả lên, tiếng vỗ tay cổ vũ vang như sấm
Tôn Khả Khả có chút ngơ ngác, sau đó liền xụ mặt xuống
"Mấy người hô cái gì đấy
Tôn Khả Khả đỏ mặt quay đầu trừng mắt nhìn sang
Lúc này thầy giáo Thể dục đến, bên kia hàng rào, đám du côn quốc tế bộ lập tức giải tán
Tan học, Tôn Khả Khả vừa cùng nữ ủy ban Thể dục thu dọn bóng chuyền và đi đến phòng giáo viên bộ môn Thể dục xong, vừa về đến lớp 12 ban 6 đã thấy một đám nữ sinh vây quanh một chỗ xì xào bàn tán
Tôn Khả Khả đi tới, mọi người lập tức im lặng, sau đó Tôn Khả Khả cảm thấy mọi người đang nhìn mình bằng ánh mắt kỳ quái
Tôn giáo hoa nhíu mày, giả vờ như không có gì xảy ra, trở về chỗ ngồi, thu dọn sách vở
"Nhưng mà có thể..
"Ừm
"Cậu..
Đỗ Hiểu Yến ngồi cạnh Tôn Khả Khả, nhỏ giọng nói: "Trần Nặc thật sự không quay lại sao
"Hả
Tôn Khả Khả sửng sốt
Đỗ Hiểu Yến nghi hoặc nhìn Tôn Khả Khả, thấy sắc mặt cô không có gì là giả, bèn cau mày nói: "Nghe nói..
Cậu ấy chuyển sang quốc tế bộ rồi
"Ai
"Còn ai nữa, người nhà cậu đấy, Trần Nặc ấy
Tôn Khả Khả lại trầm mặc
Trần Nặc, chuyển sang quốc tế bộ rồi
Ừm..
Tôn Khả Khả ngẩn người một lúc, lập tức hiểu ra
Chắc là..
Nivel giúp hắn chuyển đi
Trong lòng hơi khó chịu, cố nén hít một hơi thật sâu, Tôn Khả Khả ngẩng lên nhìn Đỗ Hiểu Yến một chút, thản nhiên nói: "Không liên quan đến tôi
Đỗ Hiểu Yến: "..
Xem ra tin đồn là thật rồi, hai người thật sự cãi nhau
Trong phòng học lớp dự bị của quốc tế bộ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Nặc thu dọn đồ đạc xong, từ từ lăn xe đến trước phòng học
Học sinh cả lớp không ai dám nhúc nhích, đều ngồi nghiêm chỉnh trên chỗ của mình
Thầy giáo đã đi rồi, tất cả mọi người đều nhìn chàng trai mới đến này
"Có chuyện muốn nói
Trần Nặc cười, cầm cuốn “Từ điển Anh-Hán” đặt trên bục giảng lên
"Hai ngày nay tôi đến học, chắc mọi người đã hiểu về tôi rồi
Trần Nặc cười tủm tỉm nói: "Tính tôi rất công bằng, mà còn..
Hôm nay bầu lớp trưởng, mọi người đã bầu cho tôi..
Trong lòng mọi người oán thầm
"Vậy, với tư cách lớp trưởng, tôi sẽ dẫn dắt mọi người cố gắng học tập
Trần Nặc vỗ cuốn “Từ điển Anh-Hán” trong tay: "Chu Khải
"Hả
Chu Khải khó chịu, ngồi tại chỗ dè dặt đáp: "Trần đại ca, anh tha cho em được không
Hai ngày nay em còn không dám bén mảng đến bên bản bộ kia rồi
"Nghe nói hồi mới vào nhập học, bài kiểm tra tiếng Anh của cậu đếm ngược thứ nhất à
Trần Nặc cười nói: "Thế này không ổn đâu, sau này mọi người đều phải đi nước ngoài học mà, tiếng Anh kém quá là không được
"..
Cha mẹ tôi đều mặc kệ tôi
Chu Khải lầm bầm nhỏ
"Bắt đầu từ hôm nay
Trần Nặc nói, ném cuốn từ điển Anh-Hán cho Chu Khải
Chu Khải vội vàng bắt lấy: "Ý gì
"Đêm nay về nhà, tất cả mọi người, học thuộc cho tôi trang 1 đến trang 10
Oanh
Cả lớp nổ tung
Dựa vào cái gì
Ông đây là học sinh cá biệt mà
Vào quốc tế bộ của Bát Trung là để kiếm ngày sống qua ngày thôi
Bảo tao học thuộc từ vựng á
Lúc này, Trần Nặc còn bổ sung một câu: "Tất cả mọi người đọc 10 trang..
Chu Khải cậu đọc 20 trang
Chu Khải tâm thái sụp đổ
"Bằng cái gì chứ
Trần Nặc, anh đừng có quá đáng
Bọn tôi nhận anh là đại ca
Anh coi mình là thầy giáo à
Còn giao bài tập về nhà
Trần Nặc căn bản không thèm lý sự với cậu ta, thản nhiên nói: "Ngày mai tôi sẽ kiểm tra
"Nếu như tôi đọc không thuộc thì sao
Chu Khải nghiến răng nói
"Cậu sẽ bị đánh
Đau lắm đấy nha
Những người nào đọc thuộc hết, cùng nhau đánh cậu một cái
Chu Khải: "..
Trong lòng xoắn xuýt một hồi, Chu Khải nhỏ giọng hỏi: "Vậy nếu như tất cả mọi người không thuộc thì sao
Trần Nặc cười cười, ánh mắt quét qua mọi người: "Có ai cảm thấy, mười trang là khó đọc, mình không học thuộc được không
Bây giờ có thể nói ra
Không ai dám lên tiếng
Trần Nặc đến cái lớp này đã ba ngày
Ngày đầu tiên đánh úp bất ngờ không ai kịp trở tay, ba ngày sau, không phải là không có ai phản kháng
Mấy tên con trai ý định liên thủ đối kháng Trần Nặc
Kết quả, sáu tên tự cho mình là rất giỏi đánh nhau, đầu đều bị nhét vào bồn cầu trong nhà vệ sinh cho tự tàn lụi
Trong số đó cũng có cả Chu Khải
Cũng không phải không có ai nghĩ đến biện pháp khác, tìm người ngoài xã hội, sau khi tan học chặn Trần Nặc ở ngoài cổng trường
Cũng thật sự là tìm được người
Kết quả, sáng ngày thứ hai, bảy tám tên tiểu lưu manh ngoài xã hội, mặt mũi bầm dập ngồi xổm ở cổng quốc tế bộ Bát Trung, dọc theo chân tường ngồi xổm thành hàng, hai tay ôm đầu quay mặt vào tường
Trên người mỗi người treo một tấm bảng: Ta không dám gây rối học sinh ở gần trường học nữa
- Bản thân đã hết cách với Trần Nặc, mấy tên công tử bột này tự nhiên liền nghĩ đến việc tìm người nhà
Ban đầu, tư duy theo quán tính của bọn chúng là vậy, cứ ở bên ngoài gây chuyện gặp rắc rối, cuối cùng không có biện pháp thì đều là tìm người nhà đến lau mông
Thế là có người về nhà kể khổ với cha mẹ, nói trong trường có một tên bá vương học đường bắt nạt người các kiểu..
Cha nào con nấy, đại bộ phận các bậc phụ huynh thực ra rất rõ tính tình của con mình
Nhưng khi nghe con mình bị bắt nạt trong trường thì cũng vẫn có chút kinh ngạc..
Trước giờ chẳng phải con mình ở trường bắt nạt người khác hay sao
Lần này lại bị bắt nạt
Cũng có loại phụ huynh tương đối ngang ngược, liền gọi điện cho giáo viên, sau đó tìm người phụ trách bộ quốc tế của trường khiếu nại..
Đều là những gia đình có điều kiện cả, trước đây người phụ trách của quốc tế bộ khi liên lạc, đều rất khách khí - dĩ hòa vi quý mà, không mất mặt
Nhưng lần này khiếu nại qua, người liên lạc mà trước đó mỗi lần liên hệ đều khách sáo đã trực tiếp lạnh lùng trả lời
"Khó chịu thì cho con anh chị nghỉ học, trường luôn luôn chào đón đến kiếm chuyện
"..
..
Có loại phụ huynh nóng nảy, cảm thấy làm ăn cũng không tệ, tại chỗ bốc hỏa, thật sự có người giận đùng đùng chạy đến trường lý luận
Kết quả..
"Biết nhà anh chị mở nhà máy, biết anh chị có tiền, biết anh chị quen lãnh đạo bộ giáo dục..
Đừng quên, thủ tục cho con anh chị đi di dân, chứng minh tài sản gì đó, đều là do bên tôi làm đấy, tình hình của anh chị tôi hiểu rõ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng tôi vẫn khuyên anh chị một câu, đừng trêu chọc người kia, anh chị không trêu nổi đâu
Phụ huynh lập tức ngơ ngác
Cuối cùng, người phụ trách bộ phận quốc tế thở dài, nhỏ giọng nói rõ: "Nội tình của học sinh đó, ta đều không rõ, ta chỉ biết, ngày nhập học, là chủ tịch trường và ông chủ lớn tập đoàn giáo dục tự mình gọi điện thoại đến dặn dò chúng ta phải cẩn thận tiếp đón
Ngày nhập học, là trợ lý thứ nhất của chủ tịch trường tự mình đưa đến..
Lúc đó khung cảnh..
haiz, ta nói thế này cho ngươi dễ hiểu, hầu hạ cha ruột của mình cũng chỉ đến vậy thôi
Ngươi hiểu không
Ngày thứ hai học sinh đó nhập học, chúng ta liền nhận được một khoản quyên tặng học bổng không ràng buộc
Một triệu
Đô la Mỹ
Nói đến đây, người phụ trách cười khổ: "Nếu ngài thực sự không hài lòng..
hay là ngài cũng quyên tặng cho trường một triệu đô la Mỹ đi, chúng tôi đảm bảo cho con nhà ngài đãi ngộ đặc biệt tương tự
Năm 2000 một triệu đô la Mỹ, hơn tám triệu tệ
Tùy tiện lấy ra ném người
Những gia đình học sinh lớp dự bị bộ quốc tế này, đều xem như những gia đình có tiền ở thời đại này, nhưng cũng không có tiền đến mức có thể tùy tiện ném tám triệu ra để ném người
—— thời đại này không phải là không có đại gia thật, nhưng mà giàu đến mức đó thì cũng không đến Bát Trung làm gì
Người ta có chỗ tốt hơn chứ sao
Lần này phụ huynh liền hiểu
Thôi, đây là người chơi tiểu R gặp người chơi đại R
Vậy còn có thể làm sao
Thật sự nghỉ học chuyển trường hả
Không được
Rất nhiều thủ tục di dân đều đã làm
Lại nói, giờ cũng đã quá tháng chín rồi, đã nhập học xong, học tịch cũng đã có rồi, nhất thời chuyển không nổi
Đi trường khác cũng không bằng Bát Trung
Một câu thôi —— thật sự có lựa chọn tốt hơn, họ đã đến Bát Trung sao
Hơn nữa..
Cái thời đại này, hễ có chút của ăn của để thì mấy ai là kẻ ngốc
Đều rất khôn ngoan
Đánh không lại thì làm sao
Đánh không lại thì gia nhập chứ sao
Thế là, có phụ huynh thông minh liền dặn con mình, ở trường đừng tìm cái bá trường kia gây chuyện
Thậm chí còn thông minh hơn nữa thì sẽ dặn con: Cố gắng mà kết giao
Người đáng gờm cỡ này thì lẽ ra không nên đến Bát Trung học mới phải
Nhưng đã đến rồi, ngày thường muốn kết giao đại gia cỡ này cũng đâu có cơ hội
Lúc này chẳng phải là cơ hội sao
Một đạo lý đặc biệt đơn giản:
Con trai của ngươi ở trường, ngươi biết có một bạn học trong lớp, là con của người có địa vị lớn
Ngươi sẽ để con trai ngươi đối đầu với nó, hay là để con ngươi cố gắng kết giao làm bạn với người ta
· Kết quả là, bản thân đánh không lại, phụ huynh ở nhà dặn dò đã thông báo..
Các học sinh lớp dự bị lập tức ngoan ngoãn
Vị trí đại ca của Trần Nặc trong thời gian ngắn đã nhanh chóng vững chắc
· Ngày hôm sau, Chu Khải ngay trước mặt cả lớp đọc thuộc lòng hai mươi trang từ điển Anh - Hán..
Mặc dù đọc lấp ba lấp bắp, nhưng dù sao cũng là đã thuộc
Lúc đọc xong từ cuối cùng, chính Chu Khải cũng suýt khóc
Khó quá đi
Lão tử mấy năm nay, chưa bao giờ dụng công như thế
Đương nhiên cũng có người xui xẻo
Thật sự vẫn có một người không thuộc..
Những người như vậy thì lúc nào cũng có, dù có biết bị đánh, chịu phạt, thì cũng không thích học
—— bằng không thì đâu gọi là học cặn bã
Trần Nặc đối phó rất đơn giản
Buổi trưa, bạn học này, hai tay giơ bàn học của mình lên, ngồi xổm ở bên ngoài hành lang phòng học
Thỉnh thoảng có thầy cô đi ngang qua hiếu kỳ hỏi han, bạn học này sẽ rất chủ động nhận:
"Thưa thầy, em đang rèn luyện sức khỏe ạ
Sau đó cả lớp sẽ làm chứng: "Đúng vậy
Bạn này ngày thường thích rèn luyện thân thể lắm ạ
· "Dừng lại
Lão Tưởng nhíu mày nhìn Chu Đại Chí, sau đó đi đến, nâng tay Chu Đại Chí lên, điều chỉnh một chút tư thế đấm
Bên cạnh rừng cây nhỏ, Trương Lâm Sinh đang đứng trung bình tấn
Lão Tưởng điều chỉnh xong, để Chu Đại Chí tiếp tục đấm, mình trở về dưới một gốc cây lớn, từ trên cái bàn nhỏ mang theo cầm chén trà lên uống hai ngụm nước
"Lâm Sinh..
"Dạ, sư phụ
Trương Lâm Sinh tiện tay lau mồ hôi trên trán, hai chân vẫn đứng trung bình tấn, mắt nhìn phía trước
"...Ừm, không sao
Lão Tưởng muốn nói lại thôi, nhưng vẫn không tiếp tục, mà là cầm chén trà lên uống thêm một ngụm nữa
Thật ra Trương Lâm Sinh hiểu, lão Tưởng có lẽ muốn hỏi chuyện của Trần Nặc
Sau khai giảng, Trương Lâm Sinh khôi phục thói quen mỗi sáng đến rừng cây nhỏ cùng lão Tưởng luyện quyền
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng..
Trần Nặc lại không đến nữa
Lão Tưởng gọi điện thoại hỏi một lần, Trần Nặc nói thân thể mình không khỏe
Về sau liên tiếp nhiều ngày không đến, lão Tưởng cũng lười hỏi
Hắn rõ ràng tên tiểu đồ đệ này, sợ là không để tâm đến luyện võ
Vẫn là Lâm Sinh nhìn thuận mắt hơn
Về sau biết Trần Nặc đến trường, không biết thế nào lại chuyển sang bộ quốc tế
Lão Tưởng cũng hỏi qua hai câu..
Nhưng mà không khéo, lão Tưởng lại đi hỏi thăm lão Tôn
Ngươi thử xem, bây giờ lão Tôn mà nhắc đến Trần Nặc, còn có thể có sắc mặt tốt được sao
Một câu "Không biết
liền chặn họng lão Tưởng
Càng khiến lão Tưởng cảm thấy kỳ quái là..
Trong trường ai cũng nói, tên Trần Nặc mỗi ngày đến trường đều ngồi xe lăn
Ban đầu lão Tưởng giật mình, cho là đồ đệ mình thân thể có chuyện lớn gì
Sau này nghe ngóng thì..
Hóa ra là làm trò
Là ngồi xe lăn đi học thật, nhưng chân của hắn vẫn tốt
Nghe nói còn nhảy lên đánh người được kia
Người vẫn tốt, không hiểu sao lại thích ngồi xe lăn
Còn thích để người khác đẩy
Lão Tưởng không tin cái tên Trần Nặc mình biết lại thích làm trò như vậy
Nhưng sau đó đã tận mắt chứng kiến
Có một lần lão Tưởng đi đón Tiểu Diệp Tử, cẩn thận hỏi Tiểu Diệp Tử, nói Trần Nặc ở nhà cũng thích ngồi xe lăn, trở nên lười biếng hết sức
Cứ không muốn động đậy
Có thể ngồi thì tuyệt đối không đứng, có thể nằm thì tuyệt đối không ngồi loại kiểu đó
Hôm đó đúng là cuối tuần, lão Tưởng gặp Trần Nặc một lần ở cửa nhà trẻ
Thằng nhãi đó đang ngồi trên xe lăn
Phía sau là Trương Lâm Sinh đẩy
Vừa thấy lão Tưởng, trong lúc lão Tưởng đang ngơ ngác, tên Trần nhóc con này thế mà nhảy dựng từ trên xe lăn xuống, ha ha đứng trước mặt mình cúi người chào hỏi
Lúc đó lão Tưởng giận không biết xả vào đâu, chỉ muốn đá tên nhóc này hai phát —— tên nhóc này né tránh nhanh nhẹn gọn gàng hết chỗ nói
Như vậy mà vẫn còn ngồi xe lăn
Xe lăn cái thứ đó, là người bình thường có thể ngồi sao
Đấy là tùy tiện ngồi chơi à
Chẳng phải là điên rồi sao
Làm trò
Bất quá cuối cùng Trần Nặc cũng giải thích
Nói mình mấy ngày trước ngã một cái, bây giờ thỉnh thoảng chân đau, cho nên mới làm cái xe lăn để ngồi, dưỡng chân trước
Nghe qua là biết nói dối
Nhưng..
cũng không thể làm gì được
Người ta không làm gì phạm pháp, mình cũng đâu phải cha mẹ nó
Con nít không có làm gì xấu, thích xe lăn thì cứ để
Vậy thì có thể làm sao được
· Đến cuối tháng 9, lớp dự bị của bộ quốc tế tiến hành một cuộc thi thử
Sau khi làm mấy bài thi tiếng Anh xong, lớp dự bị tuyên bố nghỉ hai ngày
Trần Nặc từ phòng học ra, lúc xuống lầu, cái xe lăn là do bạn học "thích rèn luyện thân thể" kia tự mình giúp đỡ
Vô cùng tốt, tinh thần sảng khoái
Gánh bàn học cũng gánh được, gánh cái xe lăn thì chẳng có gì
Lúc đẩy xe lăn ra đến cổng trường, Trần Nặc đang chờ xe
Vừa quay đầu, đã thấy ở cổng Bát Trung, một đám học sinh mặc đồng phục xanh trắng đi tới
Mấy nữ sinh, ở giữa được bao vây là Tôn Khả Khả
Đây là lần đầu tiên hai người mặt đối mặt gần như vậy kể từ khi Trần Nặc trở lại trường
Tôn Khả Khả dường như sửng sốt một chút, sau đó biểu cảm trên mặt lộ rõ, nhưng rất nhanh, cô nàng nghiêng đầu sang chỗ khác, giả bộ nhìn về hướng khác
Ngược lại, mấy nữ sinh nhìn thấy Trần Nặc, theo bản năng chậm bước chân
Đỗ Hiểu Yến ở bên cạnh còn nhẹ nhàng đẩy Tôn Khả Khả một chút
Tôn Khả Khả cắn răng, vẫn cứ làm như không thấy, cố tăng nhanh bước chân đi qua
"Khả Khả
Một tiếng gọi nhẹ nhàng, khiến Tôn Khả Khả lập tức sụp đổ, mặt cứng đờ, suýt chút nữa không kìm được nước mắt
Cô gắng sức hít mũi, cố nén đôi môi run rẩy, Tôn Khả Khả nhìn về phía người thiếu niên trước mặt
Trần Nặc mang nụ cười, chậm rãi từ trên xe lăn đứng dậy, nhẹ nhàng bước đến trước mặt Tôn Khả Khả
Mấy nữ sinh bên cạnh nhanh chóng tản ra, nhưng không nỡ rời đi, liền đứng ở một bên cười mà không phải cười nhìn
Tôn Khả Khả cắn răng: "Ngươi..
Có việc gì sao
"Không có việc gì, thấy ngươi thì chào hỏi
Trần Nặc mỉm cười, nhìn vào mắt Tôn Khả Khả
"Vậy..
ngươi chào hỏi rồi, xong rồi đấy
Tôn Khả Khả nói nhanh, ánh mắt né tránh Trần Nặc
"Nghe nói tháng này em thi khá, hạng ba của khối
Trần Nặc cười nói: "Lão Tôn chắc chắn vui lắm
Ánh mắt Tôn Khả Khả phức tạp nhìn Trần Nặc một chút: "Cám ơn đã quan tâm
"Em về nhà hay là đi chơi với các bạn
"..
Em về..
Tôn Khả Khả theo bản năng muốn trả lời, đột nhiên giật mình, lạnh lùng nói: "Có liên quan gì đến anh
Trần Nặc giả vờ không nghe thấy lời nói lạnh như băng của Tôn Khả Khả, nhẹ nhàng cười: "Em cứ học cho giỏi, thi đại học cho tốt..
Trong trường sẽ không có ai bắt nạt em, cũng không có ai làm phiền em
Tôn Khả Khả mắt nhanh chóng đỏ lên, nhỏ giọng nói: "Người duy nhất bắt nạt ta, chính là ngươi
Nói xong, Tôn Khả Khả cúi đầu, nhanh chóng lướt qua Trần Nặc, cũng không để ý tới Đỗ Hiểu Yến và các bạn học, một mạch chạy thẳng về phía cổng khu tập thể giáo viên Bát Trung
"Ăn nhiều một chút, ngươi lại gầy đi đấy
Trần Nặc hét một tiếng sau lưng, khiến cô gái suýt nữa loạng choạng, quay đầu trừng mắt nhìn Trần Nặc một cái rồi quay đầu chạy vào khu tập thể
Trần Nặc thở dài, nhìn chằm chằm cửa khu ký túc xá vài giây, mới quay đầu nhìn về phía Đỗ Hiểu Yến và các bạn học
Ừ, quen hết cả, mấy người còn từng gặp qua..
lúc trước còn cùng đi bơi
"Vậy, gặp lại nhé, các bạn học
Trần Nặc tùy tiện khoát tay với bọn họ
Lúc này, một chiếc xe thương vụ dừng bên đường, Lỗi ca chui ra từ ghế lái, mở cửa xe, để Trần Nặc lên xe, sau đó gấp xe lăn lại bỏ vào cốp xe
"Trần Nặc
Ngay khi cửa xe vừa mở còn chưa đóng, Đỗ Hiểu Yến bỗng nhiên gọi một tiếng
"Ừm
Trần Nặc nhìn về phía nữ sinh này
"...Ngươi và Khả Khả thật sự chia tay rồi
"..
Trần Nặc không nói gì, cười mỉm nhìn Đỗ Hiểu Yến
Đỗ Hiểu Yến nhanh chóng đi tới gần xe, hạ giọng nói: "Từ khi ngươi chuyển sang ban quốc tế, có mấy bạn nam bắt đầu viết thư tình cho nàng đấy
Nếu như ngươi..
tốt nhất vẫn nên dỗ dành thì hơn
"Ta biết mà
Trần Nặc cười nói: "Mấy người viết thư tình ta đều biết cả, ban ba, lớp một, còn có hai tên nhóc lớp mười một đúng không
Đỗ Hiểu Yến ngẩn người
Trần Nặc chớp mắt mấy cái: "Mấy bạn học này, gần đây chắc đều bị mất xe đạp nhỉ
Nói xong, Trần Nặc cười tủm tỉm đóng cửa xe, trước ánh mắt há hốc mồm của Đỗ Hiểu Yến, chiếc xe từ từ rời đi
Xe chậm rãi rời khỏi con đường Bát Trung, vào buổi tối đã lái đến một khu nghỉ dưỡng suối nước nóng ở Thang Sơn
Lỗi ca xuống xe trước, sắp xếp xe lăn, sau đó Trần Nặc xuống xe, ngồi lên xe lăn
Trong khu nghỉ dưỡng, Lý Thanh Sơn nhanh chóng đi ra đón, cẩn thận dẫn Trần Nặc vào trong
Một sân nhỏ và biệt thự riêng biệt
Biệt thự này vốn là do Lý Thanh Sơn sử dụng riêng, gần đây đã đổi chủ
Nhân viên phục vụ mở cổng sân
Trong sân, hồ nước nóng đã đầy, hơi nước bốc lên nghi ngút
"Ta bảo người canh giờ mà châm nước đấy
Lý Thanh Sơn cười nói: "Tính đúng giờ ngài tan học về tới
Vừa đến có thể xuống hồ ngay, nước vừa ấm không quá nóng, vừa phải
Trần Nặc cười nói: "Lý đường chủ thật có lòng, mấy ngày này làm phiền anh làm ăn rồi
"Không phiền không phiền
Tuyệt đối không phiền
Lý Thanh Sơn cười nói, sau đó không dám ở lại lâu, chào một tiếng rồi đi ngay
Lỗi ca cũng rời đi theo sau, đóng cổng sân lại
Trần Nặc trước tiên vào nhà vệ sinh cởi áo khoác, sau đó lại đi ra, chậm rãi tới bên hồ nước nóng, bước ra, ngồi xuống, để nước ngập đến ngực mình
Thiếu niên ngồi trong làn nước ấm, nhẹ nhàng thở dài, đưa tay xoa xoa đầu gối
Đúng lúc này, bỗng nhiên cửa viện bị đẩy ra
Trần Nặc nghe tiếng động, hơi nhíu mày
Cái sân này hắn đã dặn dò rất rõ ràng, sau khi hắn vào thì không ai được vào làm phiền
Mấy ngày nay, Lý Thanh Sơn cũng đều chấp hành đúng mực
Nhưng liếc mắt nhìn phía sau, lông mày Trần Nặc giãn ra
"Sao ngươi lại đến đây
"Ta vì sao không thể đến
Áo thun bó sát nửa người, lộ ra vòng eo thon thả, có thể thấy rõ rãnh bụng, cùng với chiếc bụng nhỏ nhắn đáng yêu tròn trịa
Ngực căng phồng, có thể mơ hồ thấy rõ là mặc áo bra thể thao
Đây chính là trời phú a..
không cần mặc loại gọng sắt định hình gì cả
Quần soóc thể thao bó sát lấy đường cong mượt mà của bờ mông, nhìn từ phía sau giống như một quả đào mật lớn căng mọng
Dáng đi uyển chuyển tới bên hồ nước nóng, đứng đó
Trần Nặc ngước đầu nhìn Nivel, nhíu mày nói: "Ta cảm thấy ngươi đang chiếm tiện nghi của ta
Nivel liếc mắt, rồi quay ra, đóng cổng lại, trở lại bên hồ, nhẹ nhàng cởi giày, ngồi xuống mép hồ, thả đôi chân xuống nước
Trần Nặc nhìn gần đôi chân đó..
mắt cá chân tròn trịa, da dẻ non mịn, mỗi ngón chân đều vô cùng cân đối, mu bàn chân thẳng, lòng bàn chân hơi cong
Nói thật, nếu ai thích chân, có lẽ nhìn đôi chân này có thể chảy cả nước miếng
Trần Nặc liếc qua rồi chuyển ánh mắt, nheo mắt lại
"Lý Dĩnh Uyển nói cho ngươi biết ta ở đây à
Trần Nặc khẽ hừ một tiếng
Cảm nhận được một đôi tay chạm lên vai mình, nhẹ nhàng xoa nắn phần cổ vai
Ùm
Tiếng nước vang lên
Nivel cả người nhảy xuống nước, nước thấm ướt quần áo, dính sát vào người
Cô gái tiện tay vén mái tóc vàng lên, nhìn lướt qua bên mép hồ
Một khay đã được chuẩn bị sẵn, trên đó có đĩa trái cây và bộ đồ ăn, ngoài ra còn có một bình sứ trắng như tuyết, đựng rượu
Nivel nheo mắt nhìn, tiện tay nhặt một chiếc trâm cài tóc bằng gỗ, rồi dùng nó vén tóc lên, cắm vào cố định
Trần Nặc quay đầu liếc nhìn Tiểu Phong Điểu này, ánh mắt đảo qua một lượt người cô gái, sau đó lạnh lùng nói: "Ngươi cũng muốn giống Lý Dĩnh Uyển, bị ta trói lại ném ra ngoài sân hả
"Ngươi cũng thật nhẫn tâm
Nivel cười: "Hôm đó cô ta gọi điện cho ta, khóc thảm thiết luôn ấy
Thấy Trần Nặc nheo mắt lại, Nivel vội nói: "Ta không phá phách đâu, ngươi đừng đuổi ta đi được không
"..
Ngươi thế này còn không gọi là phá phách
Trần Nặc nhìn Nivel ướt sũng đang ngâm mình dưới nước, bất đắc dĩ thở dài
"Ít nhất ta còn mặc quần áo mà, ta nghe nói mấy ngày trước Lý Dĩnh Uyển..
Nói đến đây Nivel giật mình, thấy Trần Nặc nheo mắt lại, tỏa ra hàn khí, vội ngậm miệng, cười khổ nói: "Thôi được, ta không nói nữa được chưa
Dừng một lát, rốt cuộc không nhịn được tò mò, hỏi: "Lý Dĩnh Uyển xinh như thế cơ mà
Đôi chân dài kia, ta còn muốn sờ thử vài cái
Cô ta lén lút chui vào chăn của ngươi, trần truồng hết cả..
Thế mà sau khi ngươi phát hiện ra, không chút động lòng
Còn đem người ta dùng chăn trói lại ném ra ngoài
Trần Nặc, có phải ngươi bị bệnh gì không đấy
Trần Nặc thở dài, bỗng nhiên đứng lên từ dưới nước
Sau đó nhanh chân bước lên bờ, cầm khăn tắm quấn lại, quay người đi vào phòng
"Này
Mới ngâm có mấy phút thôi mà
"Vậy ngươi cứ ngâm tiếp đi
Trần Nặc không quay đầu lại
Nivel muốn dỗi hờn ở lại trong nước, bất ngờ thấy hơi nóng trong nước tan biến rất nhanh

Nivel từ trong nước nhảy ra, sau đó thấy một hồ nước nóng, đông lại thành băng
Nivel nhìn kỹ hai giây, sau đó quay đầu chạy vào nhà
Trần Nặc đang ngồi đó lau tóc, Nivel không lên tiếng đi tới, cầm lấy khăn mặt trong tay Trần Nặc, nhẹ nhàng ấn đầu Trần Nặc, để đầu hắn dựa vào ngực mình, động tác nhu hòa lau khô tóc cho hắn
Trần Nặc nhíu mày, đang muốn tránh ra, bỗng nhiên mặt cảm thấy mát lạnh
Một giọt nước mắt rơi lên mặt Trần Nặc
Ngẩng đầu lên, đã thấy Nivel trên mặt đã có hai hàng nước mắt
"..
Ngươi khóc cái gì
Nivel lắc đầu không nói gì
Trần Nặc thở dài, cuối cùng không phản kháng giãy dụa để Nivel dịu dàng lau khô tóc cho mình
"Muốn sấy chút không
"Ngươi có biết câu này của ngươi rất có ý khác không
Trần Nặc thở dài
"..
" Nivel trừng mắt nhìn Trần Nặc một cái, nghiêng người đi lấy máy sấy
Lúc khom người, phảng phất như cố ý, lại phảng phất như vô tình, bất thình lình khuỷu tay Nivel va vào đùi Trần Nặc một cái
Nivel như lảo đảo không đứng vững, va chạm này rất mạnh, cả người gần như ngã vào lòng Trần Nặc
Trần Nặc không nhúc nhích, hai tay vịn chân mình, ánh mắt bình tĩnh nhìn Nivel
Nivel ngồi trong lòng Trần Nặc, trợn mắt nhìn Trần Nặc, sau đó sắc mặt từng chút thay đổi
Phong Điểu bỗng nhiên, mắt lần nữa chảy nước mắt
Nàng từ trong lòng Trần Nặc bật dậy, đứng trước mặt Trần Nặc, sau đó ngồi xổm xuống, hai tay ôm gối Trần Nặc, khóc lớn thành tiếng
Trần Nặc nhẹ nhàng thở dài: "Ngươi tự phát hiện..
hay là Lý Dĩnh Uyển phát hiện ra điểm bất thường, bàn với ngươi trước
Nivel ngẩng đầu lên, mặt đầy đau thương
"Trần Nặc!
Ngươi thật sự bị liệt đúng không!
Oa..
..
"Hôm đó Lý Dĩnh Uyển đã thấy ngươi không ổn rồi!
Cô ấy gọi điện cho ta, ta còn không tin!
"Vừa rồi ta thử ngươi hai lần
Một lần xoa bả vai cho ngươi, ta thật ra không dùng chút sức nào
Ngươi lại cố ý tỏ vẻ như cực kỳ thoải mái!
"Còn vừa rồi, ta cố ý va vào đầu gối của ngươi!
Ngươi thậm chí đầu gối cũng không có phản ứng gì!
"Trần Nặc
Ngươi thật sự bị liệt sao
Sao ngươi lại thành ra thế này..
Nivel khóc nấc không thành tiếng
Trần Nặc nghĩ nghĩ, cười khổ nói: "Ừm, ngươi cứ kêu to hơn chút nữa đi
Ta thấy mấy nhân viên ở quầy lễ tân đại sảnh còn chưa nghe rõ đâu."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.