Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Phàm Nhân Tu Tiên, Ai Có Thể So Ta Cực Âm Càng Âm!

Chương 27: Thi Ma Tông




Chương 27: Thi Ma Tông Thiên Sát Bang ngàn mét không trung.

Trong bầu trời đêm, một chiếc thuyền dài mấy mét lặng lẽ lơ lửng trên không trung.

Một thân hình khô gầy, trên thân thể như có như không tản ra thi khí nhàn nhạt. Hắn liếc nhìn ngọn lửa hừng hực dưới chân, lại liếc mắt nhìn Tống Văn đang phi hành trong tầng trời thấp, ánh mắt lộ vẻ thú vị."Kẻ này không tệ, mang thân phận tu tiên giả, không từ thủ đoạn tùy ý giết chóc phàm nhân, ngược lại có vài phần phong thái Ma Môn ta.""Tạm thời cứ xem tư chất của ngươi thế nào đã."

Nam tử kết động ngón tay, một đạo bạch quang lóe lên, trực tiếp rơi xuống người Tống Văn ở phía dưới cách xa ngàn mét."Căn cốt Ngũ Hành đều đủ, Lục phẩm trung đẳng linh căn, đây thật là một thu hoạch ngoài ý muốn." Nam tử hai mắt liên tục lộ thần thái.

Linh căn được phân chia dựa theo thuộc tính ngũ hành Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Có người là độc nhất vô nhị đơn linh căn, cũng có người Ngũ Hành đều đủ ngũ linh căn.

Nhưng số lượng linh căn không quyết định cao thấp của thiên phú tu tiên, mà là phẩm chất của linh căn quyết định.

Linh căn dựa theo phẩm chất chia làm chín cấp bậc, từ một đến chín. Nhất phẩm kém cỏi nhất, số chín là tốt nhất.

Từ một đến Tam phẩm là hạ đẳng linh căn, tư chất cực kém, cả đời khó có thành tựu, gần như không thể thành công Trúc Cơ. Trong đó, nhất phẩm linh căn thậm chí rất khó đột phá đến Luyện Khí trung kỳ.

Tứ phẩm đến Lục phẩm là trung đẳng linh căn. Đệ tử các đại môn phái trong giới tu tiên cơ bản đều là trung đẳng linh căn. Trong đó, bộ phận người có cơ duyên và tâm tính tốt có thể thành công Trúc Cơ, trở thành trụ cột vững chắc trong giới tu tiên. Tống Văn có Lục phẩm linh căn, thậm chí còn có một tia khả năng Kết Đan.

Bảy đến Cửu phẩm thượng đẳng linh căn thì cực kì hiếm thấy. Thất phẩm linh căn và Lục phẩm linh căn chỉ hơn nhau một cấp bậc, nhưng khác biệt một trời một vực. Thất phẩm linh căn, dù đến môn phái nào, cũng có thể trực tiếp trở thành thân truyền đệ tử, được xem như trụ cột tương lai của tông môn để bồi dưỡng. Chỉ cần không bỏ mạng nửa đường, người có Thất phẩm linh căn gần như chắc chắn trở thành cường giả Kim Đan.

Bát phẩm linh căn càng ít xuất hiện trong giới Tu Tiên hiện nay. Loại người này gần như không gặp chút bình cảnh nào trên con đường tu luyện đến Nguyên Anh cảnh giới, trở thành Nguyên Anh lão tổ người người kính nể trong giới tu tiên.

Cửu phẩm linh căn thuộc về phẩm cấp trong truyền thuyết, ngàn năm không có, vạn năm khó gặp cực phẩm linh căn....

Đang phi hành, Tống Văn đột nhiên cảm giác một cỗ uy năng khó mà kháng cự, bàng bạc mênh mông giáng xuống người mình. Hắn giống như bị hung thú viễn cổ thần bí để mắt tới, trong nháy mắt không thể động đậy, đứng chết trân tại chỗ, chỉ có thể chờ đợi vận mệnh phán quyết.

Bỗng nhiên, hắn thấy một bóng người đột ngột xuất hiện trước mặt, đạp kiếm mà đứng.

Tống Văn toàn thân mồ hôi lạnh vã ra. Từ nhật ký của Hoàng Thường, hắn biết người tới ít nhất có tu vi Trúc Cơ kỳ. Chỉ có cường giả Trúc Cơ trở lên mới có thể ngự kiếm mà đi, cường đại hơn thuật Phi Hành dựa vào sức gió của hắn không biết bao nhiêu lần."Tham kiến tiền bối."

Tống Văn nơm nớp lo sợ nói.

Hắn thầm mắng trong lòng, vận khí của mình thật sự quá kém. Vậy mà lại ngẫu nhiên gặp cường giả Trúc Cơ kỳ trong thế tục. Điều này so với việc trúng xổ số ở kiếp trước còn khó hơn.

Người tới thản nhiên nói: "Ngược lại là một tiểu bối tâm ngoan thủ lạt, có vài phần phong thái Ma Môn. Có nguyện bái nhập Thi Ma Tông, trở thành đệ tử Thi Ma Tông?"

Giọng điệu người tới bình thản, nhìn như đang thương lượng. Nhưng Tống Văn sẽ không thật sự cho rằng đối phương dễ nói chuyện, thực sự hỏi ý kiến của mình. Ma đạo vốn giảng cứu tùy tâm sở dục, nghĩ thông suốt mọi việc. Nếu suy nghĩ không thông suốt, còn tu ma cái gì. Nếu mình dám không đồng ý, làm cho đối phương suy nghĩ không thông suốt, sợ là sẽ rơi vào kết cục chết không có chỗ chôn ngay lập tức.

Tống Văn lúc này ngụy trang vẻ mặt thụ sủng nhược kinh, như thể việc có thể gia nhập Thi Ma Tông là mả tổ bốc khói xanh, là chuyện vinh quang tám đời tổ tông dưới suối vàng."Vãn bối nguyện ý, đa tạ tiền bối."

Tống Văn thật ra rất muốn quỳ xuống đất bái lạy, nhưng làm sao thân ở giữa không trung, thân thể lại không bị khống chế. Còn về tôn nghiêm mặt mũi, chuyện "đầu gối nam nhi là vàng", hoàn toàn không nằm trong cân nhắc của Tống Văn.

Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt. Kiếp trước, hắn vừa mới vào xã hội làm tiêu thụ, đi thu sổ sách, bị phú bà yêu cầu uống hết một bình rượu đế. Lúc ấy, hắn liền hiểu rằng, phải có thực lực và quyền thế thì mới xứng đàm luận tôn nghiêm.

Nhỏ yếu là nguyên tội, kẻ yếu không xứng có tôn nghiêm.

Vả lại, Thi Ma Tông nghe tên thôi đã biết không phải môn phái nhân từ nương tay, chính là ma đạo tông môn làm việc không kiêng kỵ gì. Tống Văn không thể cho rằng, mình chỉ là một tán tu Luyện Khí tầng hai thấp kém, có tư cách cùng tu sĩ Trúc Cơ của Ma Môn đàm luận nhân quyền.

Đối với lời đáp của Tống Văn, người tới rất hài lòng."Lão phu là Thạch Thọ của Thi Ma Tông, ngươi cứ gọi ta Thạch trưởng lão cho tiện. Tiểu bối, tên ngươi là gì?"

Tống Văn cung kính trả lời: "Khởi bẩm Thạch trưởng lão, vãn bối... vãn bối tự xưng Cực Âm.""Cực Âm! Tiểu bối nhà ngươi bản sự không lớn, xưng hào ngược lại rất phách lối, rất phù hợp phong cách hành sự của Thi Ma Tông ta. Sinh ra đã là đệ tử Ma Môn ta, ha ha ha..."

Thạch Thọ nói xong, quay người hướng không trung mà đi.

Tống Văn cảm giác mình bị một cỗ lực lượng vô hình lôi cuốn, kéo hắn cũng hướng không trung mà đi.

Vài hơi thở sau, Tống Văn đã được Thạch Thọ dùng linh lực lôi kéo đến phi thuyền trên không trung ngàn mét.

Thạch Thọ đặt Tống Văn lên boong tàu, nói: "Tự tìm một chỗ thật thà đợi, đừng chạy lung tung. Nếu không cẩn thận rớt xuống, bản trưởng lão sẽ không dừng thuyền cứu ngươi.""Đệ tử tuân mệnh."

Sau khi trải qua hoảng sợ ban đầu, nội tâm Tống Văn nhanh chóng bình tĩnh trở lại. Nhập gia tùy tục, hắn rất nhanh tự cho mình là đệ tử.

Phóng tầm mắt nhìn quanh boong tàu, bên trên còn có sáu thiếu niên.

Bốn trong số đó là ba nam một nữ. Bọn họ khúm núm co ro ở một góc boong tàu, trong mắt tràn đầy sợ hãi. Trên người bốn người không có chút dao động linh lực nào, có lẽ vẫn là phàm nhân chưa tu hành.

Một người khác thì dùng ánh mắt dò xét Tống Văn từ trên xuống dưới, trên mặt mang theo cảm giác ưu việt nhàn nhạt, như thể cực kì chướng mắt Tống Văn vừa lên thuyền cùng bốn thiếu niên kia.

Người cuối cùng thì thật thà đứng cạnh người ưu việt, như khúc gỗ, không nhúc nhích, không chút thần sắc, giống như một hộ vệ canh giữ. Tống Văn còn ngửi thấy mùi xác thối trên người hắn, lại không cảm nhận được tiếng hít thở, giống như một bộ cương thi.

Tống Văn tìm một nơi hẻo lánh yên tĩnh trên boong thuyền ngồi xuống, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Thạch Thọ đứng ở đầu thuyền, đột nhiên kết động mấy pháp quyết trong tay. Phi thuyền đột nhiên tăng tốc, nhanh như mũi tên, xé toạc bầu trời đêm.

Đám người trên boong thuyền lại không cảm thấy bất kỳ ngọn gió mạnh nào thổi tới. Trên phi thuyền có bình chướng hộ thuẫn ngăn gió mạnh ở ngoài, quả thực thần dị.

Tống Văn cảm giác như đang đi máy bay ở kiếp trước, bất quá tầm nhìn tốt hơn rất nhiều.

Hắn hiếu kỳ nhìn xuống phía dưới. Do ban đêm tầm mắt hạn chế, ngoại trừ những đốm lửa ở Diêm thành và ngọn lửa vẫn thiêu đốt trong Thiên Sát Bang, mọi thứ khác đều lờ mờ, không phân biệt rõ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.