Phản Diện Siêu Cấp

Chương 907: Không cần đuổi theo




 
 
 
Man Vương: "
?
Cái quái gì thế
Lão tử ở chín thành Nam Cương vì sự phục hưng của Man tộc mà ra chết vào sống, trải qua cuộc sống dầu sôi lửa bỏng...thế mà vừa mới khép hai mắt lại mở ra, nhà liền không còn

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngươi con m* nó là đang nói giỡn với bản vương sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tại Thiên Thành Nam Cương, thân làm Đại Đô Hộ Nam Cương, cuộc sống gần đây của Long Hành Vân rất có quy luật
Mỗi ngày dậy sớm uống một chén sữa bò, sau đó đi ra ngoài quyết một trận tử chiến cùng với Man Vương, giữa trưa trở về ăn ba con trâu, vào buổi chiều tiếp tục quyết một trận tử chiến cùng với Man Vương, buổi tối cần giảm béo, cho nên chỉ ăn hai con dê, tiếp đó tiếp tục quyết một trận tử chiến cùng với Man Vương đánh lén vào ban đêm
Vừa khẩn trương vừa kích thích, nguyên nhân chính là như thế, ngày hôm nay hắn mới cảm thấy rất không thích ứng
Dậy sớm uống sữa bò xong, vốn dĩ tiếng la giết của Man tộc giống như tiếng đồng hồ báo thức cũng không có vang lên, giữa trưa sau khi ăn xong ba con trâu, tiếng khiêu khích quen thuộc của Man Vương cũng không có truyền đến, khiến cho hắn ăn rất ngon miệng, buổi tối ăn ba con dê, kết quả thế mà vẫn không có tiếng la giết..
"Báo
"Đại nhân
"Ồ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Đột nhiên, cửa lớn của thư phòng bị một vị tướng sĩ đẩy ra, trên mặt của tướng sĩ mang theo biểu lộ hết sức lo lắng, thấy một màn như vậy, Long Hành Vân lập tức cảm thấy hoàn toàn yên tâm, trên mặt cũng lộ ra một nụ cười "vạn sự đều nằm trong lòng bàn tay", chợt đứng dậy, vung tay lên, lắc áo choàng một cái, nói: "Có phải là địch nhân tập kích hay không

"Không cần lo lắng
"Đã có bản Đại Đô Hộ
"Nhìn ta ra ngoài tái chiến ba trăm hiệp cùng với tên Man tộc kia.”
"Không phải vậy đâu đại nhân
Thanh âm của tướng sĩ cắt đứt tinh thần hăng hái của Long Hành Vân, khiến cho động tác của Đại Đô Hộ Nam Cương trở nên cứng đờ
"Không phải là địch tập kích
"Không phải
Tướng sĩ hít thở sâu mấy lần, sau đó lộ ra nụ cười xán lạn: "Là rút lui
Quân đội Man tộc đã rút lui
Hơn nữa vừa lui chính là ba ngàn dặm
"Hít hà
Nghe lời này, Long Hành Vân lập tức hít vào một ngụm khí lạnh
Ba ngàn dặm a, khoảng cách này khác biệt cùng với loại câu dẫn mình rời khỏi thành trì trước kia, thuộc về lui binh tương đối đại quy mô, chẳng lẽ thằng ranh con Man Vương kia rốt cục đã không chịu nổi
Nhưng không có đạo lý a, hôm qua vào thời điểm mình và hắn mắng nhau ở đầu tường, hắn còn mắng chửi là sẽ không buông tha cho mình cơ mà
"Rút quân
Rút quân là không thể nào
Ta coi như chết rồi, chiến tử ở phía dưới Thiên Thành, Man tộc cũng tuyệt đối sẽ không có khả năng rút quân
Man Vương cũng đều đã nói ra những lời này
Kết quả là vào ngày thứ hai liền rút quân
Không thể nào
Long Hành Vân hơi hơi chuyển động tròng mắt, còn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì, tướng sĩ ở bên cạnh đã lộ ra vẻ mặt hưng phấn mà nói ra: "Đô Hộ đại nhân, đây chính là cơ hội tốt ngàn năm một thuở a, đại quân Man tộc rút lui, nếu chúng ta có thể đuổi theo, tìm cơ hội trọng thương binh mã Man tộc rút lui…"
"Như vậy tuyệt đối có thể nhất cử trọng thương Man tộc
"Ít nhất có thể đổi lấy 10 năm an ổn cho biên cương
Trong đầu óc của Long Hành Vân lóe lên quang mang
Không sai
Đã bị ta nhìn thấu rồi
Long Hành Vân ta chỉ cần suy đoán một chút liền biết
"Đây là một cái âm mưu
"Mượn nhờ cơ hội rút lui đại quy mô, trên thực tế là chôn xuống trọng binh ở trên đường rút lui, một khi chúng ta đuổi theo, sẽ vô cùng có khả năng rơi vào trong vòng vây
Đến lúc đó đối phương phản kích trở lại, chỉ sợ là chúng ta muốn ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo, trái lại còn dẫn phát toàn bộ chiến tuyến sụp đổ
"Không thể truy đuồi
Nghe xong lời nói của Long Hành Vân, trên sắc mặt hơi sững sờ của tướng sĩ cũng có một chút do dự: "Thế nhưng mà đại nhân, căn cứ theo sự hồi báo của trinh sát, đối phương rút lui vô cùng vội vàng, hơn nữa ở rừng rậm Nam Cương cũng có tin tức truyền đến, nói là ở chỗ sâu trong rừng rậm giống như xảy ra biến cố to lớn cùng với nội loạn..
"Không cần nói
"Không đuổi theo
Long Hành Vân vung tay lên, hắn tọa trấn ở Nam Cương nhiều năm như vậy, dựa vào chính là một chữ ổn
Kỳ thật nghiêm chỉnh mà nói, ở bên trong bốn đại Biên Hoang, phòng ngự ở biên cương Nam Cương Đạo là yếu nhất, chín thành Nam Cương mặc dù lợi hại, nhưng còn không sánh bằng Bất Phá Thiên Quan Bắc Nhung, cũng không sánh bằng hạm đội Đông Hải, thậm chí là ngay cả Vạn Lý Liên Doanh Tây Vực cũng là phiên bản nâng cấp của chín thành Nam Cương, nói chung Nam Cương Đạo là yếu nhất
Nhưng hết lần này tới lần khác, Nam Cương ở bên trong bốn đại Biên Hoang lại là có nguy cơ nhất
Bắc Nhung thuộc về loại độc xà giấu ở trong cỏ kiếm ăn kia, không đến thời khắc mấu chốt sẽ không xuất thủ, Tây Vực mặc dù mạnh, thế nhưng thế lực 36 Quốc lại phân tán, từng người tự chiến, lực lượng cũng không thống nhất, Đông Hải thì lại tương đối hòa bình, nhất là sau khi trận Đông Hải xấm lấn qua đi, càng là cơ bản đã mất đi uy hiếp
Chỉ có Nam Cương là có chính quyền thống nhất, thực lực không yếu, cho nên cần phải cẩn thận, vì thế Nam Cương đối với biên cương Đại Càn là có uy hiếp to lớn nhất, ở dưới sự tiến công cường độ cao của Man Vương, chín thành Nam Cương kỳ thật có thể kiên trì cho đến bây giờ đã rất không dễ dàng
Như vậy vấn đề đã đến, vì sao Long Hành Vân tọa trấn Nam Cương nhiều năm như vậy, vậy mà vẫn một mực không xảy ra chuyện ngoài ý liệu
Đáp án rất đơn giản, Long Hành Vân có ý chí rất kiên định, mặc cho ngươi có trăm vạn đại quân hay là Hỏa Luyện Kim Đan, ta cũng sẽ bảo vệ thành trì không nhúc nhích, dù sao thì Thiên Thành mà hắn trấn giữ cũng là chốt chặn mà quân đội chủ lực Man tộc phải đi qua, hắn đứng ở chỗ này, chính là một người giữ ải vạn người không thể qua, coi như là thiên quân vạn mã cũng không qua được
Qua nhiều năm như thế, Man Vương cũng không phải là không có dùng những chiến thuật khác, giống như là địa đạo chiến, gián điệp chiến, dụ địch xâm nhập, giả bộ yếu đuối mê hoặc đối phương, thậm chí là minh tu sạn đạo ám độ trần thương, có thể sử dụng đều đã dùng, thế nhưng Long Hành Vân ở phương diện thủ thành này lại quá vững vàng, tài nguyên tiếp tế của Đại Càn cũng đến tương đối kịp thời
Cho nên quả thực là Man Vương không thể làm gì được Thiên Thành
Bởi vậy, đối mặt với cơ hội chiến thắng gọi là cơ hội ngàn năm một thuở này, Long Hành Vân chỉ mất không đến hai giây liền làm ra quyết định
"Tiếp tục thủ thành
"Tăng cường canh gác
"Không cho phép người nào đuổi theo
Mà cùng lúc đó, ở bên cạnh con đường rút lui của đại quân Man tộc, Man Vương leo lên đỉnh núi, nhìn Thiên Thành vẫn bất động như núi, không khỏi thở dài thật sâu
"Tên Long Hành Vân này
"Cũng quá thận trọng rồi, như vậy cũng không truy đuổi ta

"Hèn nhát
Không sai, lần này Long Hành Vân đã đoán đúng
 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.