Sau khi d·a·o Hi mang mặt nạ tươi cười rời đi, Tiêu Phàm không tiếp tục đuổi theo mà có chút mất phương hướng đi dạo trên đường phố.
Sau khi phát hiện Lãnh Nhược Tuyết và những người khác đang vụng trộm theo dõi mình, Tiêu Phàm bất giác bước nhanh hơn.
Không phải do hắn có khả năng quan sát nhạy bén đến thế mà vì dung mạo của đám người Lãnh Nhược Tuyết thực sự quá nổi bật, người đi đường nào cũng phải ngoái nhìn.
Điều này khiến cho hắn muốn không phát hiện cũng khó.
Đối với Lãnh Nhược Tuyết và Hỏa Linh Nhi mấy người, hắn cũng không thể nói là chán ghét, chỉ là hành vi và lý do thoái thác của các nàng thật sự làm hắn có chút khó đối phó.
Lúc này hắn chỉ muốn một mình yên tĩnh một chút.
Đúng dịp gặp ngày lễ Đào Nguyên sắp đến, đột nhiên xuất hiện mấy gương mặt xinh đẹp như tiên nữ của Lãnh Nhược Tuyết khiến không ít thanh niên độc thân đều mạnh dạn đến bắt chuyện, mong có một cuộc gặp gỡ bất ngờ tốt đẹp, nên duyên vợ chồng."Cút ngay!"
Lãnh Nhược Tuyết và Hỏa Linh Nhi tức giận quát vào mặt mấy thanh niên bình thường trước mặt.
Nếu không phải không thể vận dụng tu vi, các nàng đã tát c·h·ế·t mấy người này rồi.
Cũng vì thế mà bị chậm trễ, các nàng đã m·ấ·t dấu Tiêu Phàm.“Đáng ghét!
Chúng ta chia nhau ra tìm, tuyệt đối không thể để bọn họ giành trước!” Lãnh Nhược Tuyết và Hỏa Linh Nhi liếc nhau một cái rồi chia nhau ra đi tìm Tiêu Phàm.
Hiện giờ, sáu người các nàng chia thành ba phe, một phe của c·ô·ng Tôn Nhã Nhu là cùng với Long Tiếu Tiếu.
Thấy mấy tên bình thường đến vây quanh bắt chuyện, c·ô·ng Tôn Nhã Nhu không chút do dự liền đẩy Long Tiếu Tiếu ra cản, còn mình thì lẳng lặng rời khỏi đám đông, nhanh chóng đi theo hướng Tiêu Phàm rời đi.
Về phần Ôn Nhã Nhàn vốn có tính tình ôn tồn lễ độ, đối xử với mọi người cũng tương đối hiền hòa, vì vậy mà bị mấy tên đó quấn lấy, dù trong lòng có chút không vui, nàng cũng chỉ khéo léo từ chối.
Nhưng chính vì vậy, ngược lại khiến những tên kia cảm thấy có cơ hội nên nàng bị tụt lại phía sau.
Huyền Vi có chút tiếc nuối nhìn Ôn Nhã Nhàn, lúc này ngươi còn giả bộ ôn nhu làm gì?
Tiêu Phàm một mình đi trên đường phố, nói đến sau khi tỉnh dậy, hắn vẫn chưa có dịp tìm hiểu thật kỹ về hoàn cảnh xung quanh.
Nhìn khu phố chung quanh phồn hoa náo nhiệt, có vẻ như đang chuẩn bị cho thứ gì đó.
Sau khi hỏi thăm qua loa, Tiêu Phàm cuối cùng cũng biết nơi mình đang ở là Đào Nguyên Cốc.
Mà còn đúng vào dịp Đào Nguyên Cốc sắp đến lễ hội đào nguyên hàng năm.
Sau khi biết được lễ hội đào nguyên là ngày lễ để nam nữ độc thân tìm kiếm người tâm đầu ý hợp, Tiêu Phàm trong lòng đột nhiên cảm thấy có chút r·u·ng động.
Trong đầu không tự chủ hiện lên một gương mặt xinh đẹp động lòng người.
Ý thức được điều này, Tiêu Phàm không khỏi đỏ mặt.
Chẳng lẽ hắn đang tư xuân?
Tiêu Phàm lắc đầu, cố gắng gạt bỏ những ý nghĩ linh tinh trong đầu.
Đầu óc đang rối bời thì Tiêu Phàm đi ngang qua một sạp bán mặt nạ.
Mặt nạ và trâm cài tóc hình hoa đào là hai vật không thể thiếu trong ngày lễ Đào Nguyên.
Vào ngày này, mọi người sẽ mang mặt nạ, nam tử sẽ tìm kiếm người trong mộng giữa đám đông, rồi sau đó tặng cho nàng chiếc trâm cài tóc hoa đào tự tay làm.
Nếu nữ tử nhận trâm cài và đeo lên đầu thì có nghĩa là duyên phận đã thành.
Tiêu Phàm nhìn những chiếc mặt nạ trên quầy hàng, đúng là nhập gia tùy tục.
Dù hắn còn chưa nghĩ tới chuyện duyên phận, nhưng mua một chiếc mặt nạ hình như cũng không có gì.
Nhìn một hồi, Tiêu Phàm vẫn không tìm thấy chiếc mặt nạ ưng ý, mãi đến khi một chiếc mặt nạ tươi cười có vẻ đơn giản đột nhiên xuất hiện trước mắt.
Tiêu Phàm như bị ma xui quỷ khiến, cầm chiếc mặt nạ tươi cười lên đeo vào mặt.
Đúng lúc Tiêu Phàm ngẩng đầu lên khi đeo mặt nạ, ánh mắt hắn như có linh tê, vô tình chạm vào mắt của một nữ tử cũng đang mang chiếc mặt nạ tươi cười ở phía bên kia sông.
Tiêu Phàm không khỏi chấn động trong lòng, mở to hai mắt muốn nhìn rõ hơn.
Nhưng dòng người qua lại tấp nập, rất nhanh bóng dáng của cô gái kia đã bị che khuất trong dòng người.
Tiêu Phàm theo bản năng muốn đuổi theo, nhưng chưa kịp bước được hai bước thì bị chủ quán gọi lại.“c·ô·ng t·ử, ngươi còn chưa trả tiền đâu!” “Bao nhiêu tiền?” Tiêu Phàm có chút xấu hổ dừng lại."Năm văn tiền." chủ quán đáp.“Được.” Tiêu Phàm định móc tiền ra nhưng s·ờ vào túi lại thấy có chút lúng túng.
Lúc Tiêu Phàm định cởi chiếc mặt nạ trả lại thì một giọng nói trong trẻo vang lên bên tai hắn: “Tiền chiếc mặt nạ này ta trả.”
