Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Phản Phái: Sư Tôn Sư Tỷ Cầu Các Ngươi

Chương 61: Hồng Yêu Hội · Ý các




Sau khi đám thanh niên say rượu được dìu lên lầu, Tôn Hạo lập tức tuột khỏi tay người liền đến trước mặt Lâm Hằng, hơi chắp tay nói: "Lâm huynh, mấy ngày không gặp. Ta còn tưởng rằng ngươi đã rời khỏi Yến Vân thành rồi chứ!""Ha ha, vẫn còn chút việc muốn làm." Lâm Hằng cười, "Sao vậy? Ngươi đây là muốn đến đây tiêu sái vui vẻ?""Vậy còn Lâm huynh thì sao?" Tôn Hạo hỏi ngược lại."Ta... Ta là tới tìm người, đồ ăn trong nhà chưa ăn đủ, mấy chỗ bên ngoài này thế nào cũng có chút không sạch sẽ.""Ha ha ha, ta đã nói mà... Lâm huynh trông không giống người sẽ lui tới loại địa điểm này. Ta đến đây là để đi cùng công tử của vương phủ, hắn uống say quá nhất quyết đòi tới gặp Nguyệt cô nương gì đó, hết cách... ta với một huynh đệ nữa phải dìu hắn tới đây."

Lâm Hằng khẽ gật đầu, thấy Tôn Hạo này ngược lại là người thích kết bạn.

[Vương gia... Là Vương gia thành chủ sao, chắc là vậy. Hai cha con bọn họ hẳn là bạn bè hoặc thuộc hạ của Vương gia... ] [Có lẽ có thể moi được vài thứ từ miệng hắn, ví như cách nhằm vào Mộ gia.] Tôn Hạo chủ động mở lời, "Lâm huynh, hay là chúng ta lên trên nghe khúc uống vài chén?"

Lâm Hằng hoàn hồn, cười nói: "Đương nhiên."

Hai người đi theo một nữ hầu trực tiếp lên tầng hai, vào nhã gian rồi thì bảo nó sắp xếp hai cô nương biết ca sênh đàn nhị đến hầu rượu.

Rất nhanh, hai nữ tử mặc váy vân nghê phượng, một người bưng tỳ bà, một người cầm ngọc sênh đi tới.

Dù sao hoa lâu cũng là một nơi làm ăn công khai, chắc chắn có những nghệ cô chỉ bán nghệ không bán thân."Chậc chậc! Rượu ở đây còn không kém các tửu lâu bên ngoài nha." Lâm Hằng cầm chén rượu lên nhấp một ngụm rồi đặt chén xuống, sau đó lại nói: "Nói ra thì cũng lạ, ta vừa xem danh sách Xuân Tiêu Lâu, lại thấy có vài tu sĩ Hóa Thần Kỳ.""Thiên Huyền đại lục có được mấy tu sĩ Hóa Thần đâu? Vậy mà Xuân Tiêu Lâu lại chứa chấp được những đại năng như thế..."

Lâm Hằng trước đó đã rơi vào một chỗ nhầm lẫn, ví như những người bên cạnh hắn đều là tu sĩ Kim Đan Kỳ như Vân Dao, Mộ Liễu Khê, Diệp Thiên, trong tiềm thức cho rằng tu sĩ Kim Đan Kỳ nhan nhản như lông gà.

Thực tế, hắn chỉ là có vị thế tốt, hào quang con trai tông chủ giúp hắn có cơ hội tiếp xúc những nhân vật không tầm thường đó.

Vân Dao mất 70 năm mới đột phá Kim Đan cảnh, Mộ Liễu Khê mất 50 năm, so với Diệp Thiên dùng 10 năm là đã rất khác biệt.

Nhưng không thể phủ nhận cả hai người đều là một trong số những thiên tài.

Trăm năm đạt Kim Đan cảnh, dù đặt trong thời kỳ rực rỡ nhất lịch sử Tiên Giới cũng vẫn được người đời ca tụng.

Từ đó có thể thấy, phía sau Nguyên Anh tôn giả, Hóa Thần đại tu sĩ thậm chí là Phản Hư chân quân cùng những đại năng hợp đạo kia, khan hiếm tới cỡ nào.

Ai ngờ Tôn Hạo nghe xong lại không hề kinh ngạc."Lâm huynh, có lẽ ngươi không biết, sau lưng các hoa lâu như Xuân Tiêu Lâu, Minh Nguyệt Lâu, Thanh Đăng Mỹ Các đều có một thế lực chung, gọi là Ý Các.""Ý Các?"

Cái tên này Lâm Hằng chưa từng nghe qua."Ta nghe phụ thân nói, tiền thân của bọn họ là Hồng Yêu Hội, từng là một tổ chức tà ác thịnh vượng nhất trên Thiên Huyền đại lục, sau vì một số lý do mà vương triều đã đánh tan rã bọn chúng.""Dưới sự kiềm chế của vương triều, thời đại loạn lạc kết thúc, mới có được thế giới thái bình như hiện nay. Nhưng có những thứ không thể trừ tận gốc, tựa như trong lòng mỗi người đều có tội ác và bóng tối.

Sau khi Ý Các xuất hiện, Hắc Thị một lần nữa trỗi dậy, hoa lâu cũng từ đó phát triển lớn mạnh, rồi sinh ra những hoạt động đáng ngờ khác."

Nói đến đây, biểu cảm của Tôn Hạo trở nên nghiêm túc hơn, "Lâm huynh, ngươi có nghe qua Bách Hoa cốc không?""Ừm." Lâm Hằng gật đầu nhẹ, "Chẳng phải là vụ thảm kịch Bách Hoa nổi tiếng sao, ở Thiên Huyền đại lục chắc không ai là không biết.""Hơn trăm đệ tử của Bách Hoa cốc từ trên xuống dưới đều bị bắt bán vào hoa lâu, còn cốc chủ thì bị luyện thành lô đỉnh.""Vậy Lâm huynh có biết tại sao Bách Hoa cốc lại gặp nạn không?" Tôn Hạo hỏi."Chẳng lẽ lại là do Hồng Yêu Hội kia?""Đúng vậy, chính là do Hồng Yêu Hội.""Hả? Chẳng phải Hồng Yêu Hội đã bị vương triều tiêu diệt rồi sao?" Lâm Hằng kinh ngạc nói."Không phải bị tiêu diệt mà là bị tan rã. Lúc trước vương triều bao vây tiêu diệt bọn chúng, một số tông môn lớn cũng tham gia vào, trong đó có cả Bách Hoa cốc... Như vậy thì dễ hiểu tại sao những kẻ tà phái đó lại trả thù Bách Hoa cốc sau này.""Thử nghĩ mà xem, ngay cả đại năng Hợp Đạo mà họ còn ép được xuống nước, huống chi là tu sĩ Hóa Thần."

Nghe vậy, Lâm Hằng rơi vào trầm tư ngắn ngủi.

Qua lời Tôn Hạo miêu tả, nhiều điều trên Thiên Huyền đại lục đã có thể giải thích được.

Hồng Yêu Hội ban đầu đại diện cho phe tà ác, vương triều đại diện cho chính nghĩa.

Nhưng chính tà vĩnh viễn không thể dung hòa, chỉ có thể là thỏa hiệp.

Hồng Yêu Hội chẳng qua là bị chặt đi rất nhiều xúc tu, nhưng những xúc tu mới lại mọc lên, ẩn mình trong hoa lâu, trong Hắc Thị ngầm.

Thảo nào 13 thành ở Tây Châu, từ vương quyền tới các thế gia bình thường lại hỗn loạn như vậy, hóa ra là do vương triều cố tình thỏa hiệp.

Có câu nói thế nào ấy.

Bạch đạo cần hắc đạo để giải quyết rắc rối, hắc đạo cần bạch đạo làm vỏ bọc.

Cứ như vậy, lâu dần... Một vương triều dù mạnh mẽ đến đâu rồi cũng sẽ mục nát suy tàn.

Ảnh hưởng của nó còn sâu sắc hơn nhiều so với các vương triều thế tục thông thường.

Hai người lại hàn huyên một chút về chuyện Hắc Thị, cũng không quên chủ đề chính.

Hắn muốn gặp Lý đại thiếu là thật, nhưng bây giờ Tôn Hạo lại mời hắn cùng đi gặp Vương đại thiếu.

Tiếp xúc được với vị thiếu gia nhà Vương gia này, có khi sẽ nghe ngóng được chút tin tức hữu ích, hắn đương nhiên sẽ không từ chối.

Hai người cùng nhau lên tầng ba.

Đi vào nhã gian thứ tư ở phía tây, lúc này Vương đại thiếu đang một tay nâng ly, một tay ôm ấp Nguyệt cô nương mà hắn tâm niệm.

Cảnh tượng đối ẩm cùng nhau, thể hiện sự xa hoa lãng phí."Ừm! ? Tôn huynh đài trở lại rồi à, lại đây lại đây nhanh ngồi."

Vương Đào nheo mắt lại nhìn Lâm Hằng đứng bên, khó hiểu nói: "Vị này là?""Hắn là Lâm Hằng, bạn của ta.""Ồ, bạn của ngươi à!" Vương Đào ợ rượu, chỉ vị trí đối diện nói: "Bạn của Tôn huynh là bạn của ta, mời ngồi.""Được, vậy xin cảm tạ Vương thiếu gia."

Lâm Hằng cười khẩy, nói một câu rồi ngồi xuống một bên.

Ánh mắt đảo qua một nam tử khác, lại không cảm nhận được bất kỳ hơi thở nào trên người người này.

[Tu sĩ sao? Trúc Cơ Kỳ à...] Có thể che giấu hơi thở sâu như vậy, chỉ sợ là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ.

Vương Đào phẩy tay ra hiệu cho Nguyệt cô nương lui xuống, rồi lại nâng một chén rượu lên rót xuống bụng, "Vẫn là hai vị hiểu tâm ý của ta, không như tên họ Diệp kia, lúc nào cũng một bộ ta đây là nhất, ngông cuồng kiêu căng.""Cũng tại cha ta coi trọng thực lực của hắn thôi, nếu không thì ta đã sớm đuổi hắn ra khỏi Yến Vân thành rồi!"

[Họ Diệp? ] Lâm Hằng lúc này giật mình, chắc chắn là Diệp Thiên rồi.

Nhắc tới cái tên này, hắn lập tức thấy hứng thú.

Sự việc bắt đầu từ ngày Diệp Thiên mới tới phủ thành chủ, Vương Đào nghe theo lệnh của phụ thân, mở tiệc chiêu đãi những tu sĩ có năng lực này.

Kết quả, khi hắn đích thân mời rượu Diệp Thiên, thì Diệp Thiên tỏ vẻ cao cao tại thượng chưa nói, lại còn trước mặt mọi người nâng chén hất xuống đất, nói cái gì không uống rượu trần tục.

Trước mặt mọi người làm hắn mất mặt, sau đó phủi mông bỏ đi.

Chuyện này xảy ra với ai, trong lòng người đó chả bực bội!"Coi như không có tên họ Diệp đó, cứ dựa theo kế hoạch ban đầu mà tiến hành, chỉ cần dẫn dụ được con Kim Phượng Hoàng kia đến vùng núi phía tây, nhất cử bắt lấy ả. Toàn bộ dãy núi linh khoáng đó sẽ là của chúng ta, đương nhiên các ngươi cũng không thiếu được phú quý.""Nói đi cũng phải nói lại, con Kim Phượng Hoàng của Mộ gia thực sự đẹp kinh hồn bạt vía, cả Yến Vân thành này trừ tiểu thư nhà Triệu gia ra thì không còn ai so được với nàng nữa.""Cũng may chưa bị tên phế vật nhà họ Lý kia tiện, đợi khi Mộ gia bị thôn tính xong, ta sẽ xin lão cha ban nàng cho ta, ta cũng phải thử xem tu sĩ Kim Đan và Trúc Cơ Kỳ thì có gì khác nhau.""Cái này..."

Nghe vậy, Tôn Hạo và một người khác đều giật mình."Vương công tử, Kim Phượng Hoàng này không dễ nuốt đâu, sau lưng nàng còn có chỗ dựa Thanh Hiên Tông, ngầm chiếm Mộ gia chỉ là chuyện thế tục, Thanh Hiên Tông sẽ không can thiệp.

Nhưng nếu anh động đến nàng, tuyệt đối sẽ rước họa vào thân đó, đến lúc đó đừng trách chúng tôi không nhắc nhở anh.""Không sai, Thanh Hiên Tông dù sao cũng là đại tông tu tiên đứng đầu Tây Châu, vị tiểu thư nhà Mộ gia kia lại còn là đệ tử cốt cán, e rằng..." Tôn Hạo cũng theo khuyên.

Ai ngờ Vương Đào nghe xong lại cười phá lên."Các ngươi tưởng rằng sau lưng Vương gia ta chỉ có một mình vương triều sao?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.