Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Phản Phái: Sư Tôn Sư Tỷ Cầu Các Ngươi

Chương 66: Yên tâm đi sư tỷ, ta nhất định sẽ đem ngươi đổ đầy, mỗi một giọt đều cho ngươi




"Tốt bá mẫu, ta đồng ý!""Ôi! Lâm công tử, ngươi không cần vội vàng như vậy. . . . Uyển Tình tuyệt đối không có ý đó đâu.""Không! Triệu cô nương, chuyện này không hề vội vàng đâu! Có thể cứu được một vị tiểu y tiên mang chí hướng cứu đời như Triệu cô nương, đó là vinh hạnh của ta. Chỉ riêng việc Triệu mẫu tình nguyện vì con cái mà gạt bỏ của cải đầy trời này, ta cũng không thể từ chối."

Lâm Hằng quả quyết đáp lại.

Lời nói vô cùng chân thành, có vẻ như không ai khác ngoài hắn có thể làm được.

Hắn thề tuyệt đối không phải tham lam nhan sắc hay tiên thiên lô đỉnh thánh thể gì đó Mà là đơn thuần bị khí chất dịu dàng của Triệu cô nương thu hút, cũng như cảm động trước tình mẫu tử của Triệu mẫu!

Lúc này Triệu mẫu hài lòng gật đầu, còn Triệu Uyển Tình thì mặt đỏ bừng, chạy thẳng ra ngoài....

Chuyến đi Triệu gia, quả là niềm vui ngoài dự kiến.

Bệnh của Triệu Uyển Tình, hắn nắm rõ. Khi chưa có biện pháp loại bỏ triệt để, tìm một người tu tiên làm bạn lữ là cách duy nhất kéo dài mạng sống.

Hắn không ngờ mới gặp Triệu mẫu một lần, đối phương đã tin tưởng, mạnh dạn giao con gái cho hắn như vậy."Giúp được thì cứ giúp đi, thêm một đạo lữ cũng không phải chuyện xấu. . . . Đạo gia chẳng có câu: Cứu một mạng người, phúc đẳng hà sa."

Lúc trở về Mộ phủ lần nữa, trời đã sẩm tối.

Lâm Hằng quen đường vòng qua ba dãy hành lang gấp khúc, vừa tới gần chính đường đã thấy mấy người mặc trang phục Hình Ty đang đi đi lại lại.

Trong chính đường thỉnh thoảng còn vang lên tiếng tranh cãi của Mộ Liễu Khê và Mộ Hứa Đình với người khác.

Ngay lúc hắn định tới xem sự tình thế nào thì bất chợt có một bàn tay nhỏ ấm áp bóp lấy cổ hắn.

Quay đầu lại, Vân Dao đã xuất quỷ nhập thần đứng sau lưng, đang cười tủm tỉm nhìn hắn."Ui da! Ngươi làm ta giật mình.""Sao thế sư tỷ. . . . Nhớ ta rồi à, mau lại dính dính đi!"

Lâm Hằng xoay người, định tiến lên ôm.

Nhưng bị Vân Dao giơ thẳng tay chống mặt, không thể tiến gần thêm bước nào, "Ngươi cho ta đứng đắn chút đi! Dính cái gì mà dính, mấy hôm nay tìm ngươi cả buổi chẳng thấy bóng dáng, chạy đâu chơi rồi hả!"

Vừa dứt lời nàng đã thấy trong lòng bàn tay mình có cảm giác như bị ai liếm phải, tê tê dại dại.

Kinh hãi rút tay lại, một cái chớp mắt đã bị người ta kéo đi."A! Lâm Hằng, ngươi ghê tởm quá vậy, ngươi là chó hả!" Vân Dao tức giận đấm lưng hắn, đồng thời xoa hết nước bọt lên lưng hắn.

Kim hành thể tiểu thành, chỗ tốt lớn nhất đã rõ rệt ngay trước mắt, đấm theo quán tính bình thường của nàng đã giảm ít nhất một nửa lực.

Tu sĩ Kim Đan, ra tay không nặng không nhẹ, cho dù có khẽ đấm vào ngực, giọng điệu làm nũng, hơi bất cẩn là gãy xương sườn ngay.

Bây giờ ít nhất không cần lo, chỉ cần nàng không dồn hết sức thì không sao.

Lâm Hằng kéo nàng xoay một vòng, rồi ôm eo từ phía sau, gục đầu lên vai nàng hít hà mùi hương thoang thoảng, thật say đắm."Tch! Ta thấy gan ngươi lớn rồi đó, không bỏ tay ra coi chừng ta không khách khí à nghen!" Vân Dao cạn lời, nàng thấy hai người chưa đến mức có thể để hắn muốn dính là dính được.

Tch. "Sư tỷ, ta cũng không có đi chơi đâu. Ngươi không biết mấy hôm nay ta mệt mỏi thế nào đâu, cho ta ôm nghỉ ngơi tí có sao đâu?" Lâm Hằng ôm chặt, không buông tay trừ khi nàng vác hắn lên mà quăng ra ngoài.

Bây giờ hắn đã hiểu cách nắm thóp Vân Dao. Chỉ cần nàng không kháng cự ngay, không dùng lời lẽ sắc bén ngăn lại, hắn có thể vô sỉ mà được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, đằng nào thì ăn vài cái đánh thì cũng quen thôi.

Vân Dao mím môi, rốt cuộc vẫn là dẹp bỏ ý định đánh người, với cái tính ăn đòn quen dạ của Lâm Hằng, chỉ cần hắn không quá đáng, cứ kệ hắn vậy!

Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng giọng vẫn còn chút coi thường, "Ui chao! Ngươi mà mệt à? Ta với Nhị sư tỷ sắp bận chết rồi đây, kêu ngươi giúp một tay thì đến cái bóng cũng chả thấy. . . . Xem kìa, người của Hình Ty phủ đến tận cửa rồi, cả Mộ phủ toàn phụ nữ, không có nổi một gã đàn ông đứng ra nói chuyện.""Ơ. . . . Hình Ty phủ đến làm gì?""Còn làm gì nữa, sứ thần triều đình trên đường về vương đô bị tập kích ở vùng núi phía tây! Mà đó lại là địa bàn của Mộ gia, người ta không đến tìm phiền phức thì mới lạ đó.""Thế. . . . chuyện này có liên quan trực tiếp đến Mộ gia sao?""Yến Vân thành khác với chỗ ta và ngươi gặp ở Kim Mã thành, Hình Ty phủ nơi này trên danh nghĩa thì độc lập với phủ thành chủ, nhưng thật ra nội bộ Hình Ty phủ đã bị phủ thành chủ khoét rỗng, toàn là người của phủ thành chủ cả.

Ngươi nghĩ xem, Vương gia phủ thành chủ sẽ không mượn cơ hội này gây khó dễ sao?""Nhìn kìa, bọn họ có vẻ sắp đi rồi đó! Nhìn xem, Nhị sư tỷ tức lắm rồi.""Tch tch!" Lâm Hằng tặc lưỡi, "Mấy cái luật lệ trần tục nhúng vào làm phiền phức quá, nếu là tu sĩ ở ngoài kia hay giữa các tu sĩ thì cứ động tay động chân là xong!"

Vào tới chính đường, Mộ Liễu Khê và Mộ Hứa Đình thấy Lâm Hằng xuất hiện thì đều nhìn hắn với ánh mắt dò hỏi.

Vân Dao không biết công việc cụ thể của Lâm Hằng, còn các nàng đều rõ."Sư tỷ, bá mẫu, Lâm Hằng không phụ sự tin tưởng, đã thuyết phục được Triệu gia và đồng thời chuyển lời hủy ước cho đại thiếu gia Lý gia, đợi ngày mai Lý gia đại thiếu kia tự nhiên sẽ chủ động hủy ước thôi, chuyện còn lại nhờ các sư tỷ nhé!""Triệu gia thật sự đồng ý giúp Mộ gia sao! ?" Mộ Hứa Đình ngạc nhiên nói."Ý ngươi là sáng mai thiếu gia Lý gia sẽ tự đồng ý hủy hôn ước?" Mộ Liễu Khê kinh ngạc hỏi."Đúng vậy, đúng vậy!""Hả?" Vân Dao vẻ mặt nghi hoặc nhìn cả ba người, "Chuyện gì vậy? Nhị sư tỷ, chẳng lẽ mấy ngày nay ngươi bảo Lâm Hằng sư đệ ra ngoài là xử lý hai chuyện này hả? Ta không tin hắn có thể thuyết phục thiếu gia Lý gia chủ động hủy ước đâu!""Sư tỷ, bản lĩnh của ta còn lớn hơn ngươi tưởng nhiều đó. Lớn cỡ nào, chẳng phải ngươi chưa được thử hay sao, hay là đánh cược không?"

Trong lời nói của Lâm Hằng có ẩn ý."Đánh cược? Đánh cược cái gì?" Vân Dao nhướng mày."Còn nhớ kế hoạch trước đó ta nói với ngươi không, ngày mai ngươi giả vờ đánh ta một trận, nếu Lý gia đại thiếu ngày hôm đó tới hủy ước, coi như ta thắng, còn không thì coi như ngươi thắng.""Nếu ta thắng, ngươi sẽ lại cảm nhận được bản lĩnh của ta lớn cỡ nào, thua... Ta sẽ đổ đầy bầu rượu của ngươi, sao?"

Vân Dao chưa kịp hiểu ý câu 'bản lĩnh lớn cỡ nào' thì chợt thấy 'chỗ kia' của người nào đó khẽ nhô lên, lúc này mới chợt hiểu ra.! !

Cái tên lưu manh, ngay trước mặt nhiều người như Mộ Liễu Khê, Lâm Hằng lại dám đưa ra kiểu cá cược như vậy! !

Cũng may, Mộ Liễu Khê mẫu tử không nghe ra điều gì bất thường.

Vân Dao sờ nhẹ bầu rượu bên hông, chỗ rượu trong đó đã đủ nàng uống ròng rã hai năm, đủ để thấy cần một lượng lớn cỡ nào để làm đầy.

Nghĩ tới dáng vẻ cà lơ phất phơ của Lâm Hằng, nàng cũng chẳng nghĩ hắn có tài ăn nói giỏi giang gì mà có thể khuyên nổi gã thiếu gia háo sắc kia.

Hiển nhiên, nàng biết rõ chuyện Lý gia đại thiếu thường ra vào Xuân Tiêu Lâu."Được được được, cược thì cược!" Vân Dao lập tức tháo bầu rượu bên hông, ném thẳng cho hắn, "Cầm lấy đi, nhớ đổ đầy cho ta, thiếu một giọt là không được đâu đấy!"

Lâm Hằng cười cười, "Yên tâm đi sư tỷ, ta nhất định sẽ đổ đầy cho ngươi, từng giọt một cho ngươi luôn!"

Mộ thị mẫu nữ nhìn nhau, rồi bất đắc dĩ lắc đầu.

Hai người đúng là tính tình trẻ con, trong lúc nguy cấp mà còn tâm trí để chơi cá cược...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.