Sau khi rời khỏi công ty, Lâm Bắc Phàm đến thẳng tập đoàn Lệ Thành
Lúc đến đó hắn mới gọi cho Sở Nhã Tuyết
Sau khi được sự đồng ý của đối phương, Lâm Bắc Phàm bèn đi thang máy lên gặp nàng
“Sao ngươi lại tới đây?” Sở Nhã Tuyết ngạc nhiên
Mới nãy nàng còn đang nhớ cái tên này, không ngờ hắn lại tới đây thật, đây có được coi là tâm linh tương thông không nhỉ
Lâm Bắc Phàm híp mắt cười: “Tối qua ngươi sợ như vậy, ta cũng có một phần trách nhiệm, cứ thấy áy náy mãi
Thế nên hôm nay ta qua đây xem ngươi có ổn hơn chưa!”
“Ta ổn hơn nhiều rồi, cảm ơn ngươi đã quan tâm!”
Sở Nhã Tuyết thấy ngọt ngào vô cùng, nàng nhướng mày nhìn Lâm Bắc Phàm: “Không ngờ ngươi cũng chu đáo phết nhỉ, còn biết quan tâm ta cơ đấy!”
Sở Nhã Tuyết chủ động rót cho Lâm Bắc Phàm một ly trà
Lâm Bắc Phàm nhấp một ngụm trà, sau đó hắn mỉm cười: “Lần này ta tới thực ra là có một chuyện muốn bàn bạc với ngươi!”
“Chuyện gì thế, ngươi cứ nói đi!”
Sở Nhã Tuyết tưởng Lâm Bắc Phàm nói chuyện liên quan đến công việc nên sắc mặt nàng cũng trở nên nghiêm túc
“Khụ khụ
Là thế này, ngươi xem giờ tinh thần của ngươi cũng đã ổn hơn rất nhiều rồi, có thể đừng truy cứu đám người tối qua được không
Dù sao thì bọn họ đã bị đánh thê thảm đến thế rồi, chúng ta cứ dừng lại tại đây thôi được không?” Lâm Bắc Phàm nói
“Dựa vào đâu chứ
Dựa vào đâu mà bảo ta phải bỏ qua cho bọn họ?”
Sở Nhã Tuyết kích động: “Từ nhỏ đến lớn ta chưa bao giờ gặp phải tình cảnh như vậy cả
Các ngươi có tưởng tượng được hôm đó nếu không có các ngươi ở đó thì sẽ có chuyện gì xảy ra không?”
“Các ngươi có tưởng tượng được ta sẽ gặp phải chuyện gì không?”
Sở Nhã Tuyết lớn giọng nói: “Cả đời này của ta có thể sẽ bị hủy hoại đấy!”
“Thế nên với những loại người đó ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không những không bỏ qua, ta còn muốn đuổi cùng giết tận
Ta phải cho bọn họ biết kết cục khi đắc tội ta là như thế nào
Coi như trừ hại cho xã hội!”
Lâm Bắc Phàm lập tức an ủi: “Ta biết, ngươi đừng kích động
Ta cũng rất hiểu tâm trạng của ngươi, nhưng sự tình không phải như ngươi nghĩ đâu, sau chuyện này còn có ẩn tình, ta không thể nói được
Như thế này đi…”
Lâm Bắc Phàm giơ năm ngón tay lên: “Chỉ cần ngươi đồng ý bỏ qua cho bọn họ, không truy cứu chuyện này nữa thì ta có thể cho ngươi vay năm tỉ, thời gian là hai năm!”
“Lâm Bắc Phàm, ngươi tưởng dùng cái đó là có thể mua chuộc được ta chắc?”
Sở Nhã Tuyết híp mắt lại: “Từ nãy đến giờ ta thấy ngươi rất không bình thường!”
“Nói đi, tại sao ngươi lại nói giúp cho cái đám người đó
Nói, rốt cuộc ngươi có mục đích gì
Ngươi mà không nói thật thì ta không những không tha cho bọn họ mà bạn ta cũng sẽ nhúng tay vào đấy!”
Lâm Bắc Phàm thở dài một hơi: “Thôi được rồi, ta nói thẳng với ngươi vậy
Thực ra những người tối qua là do ta tìm đấy!”
Sở Nhã Tuyết kinh ngạc: “Gì cơ
Mấy người đấy là do ngươi tìm tới á
Ngươi muốn làm gì?”
“Thực ra ta chỉ muốn diễn một vở kịch anh hùng cứu mĩ nhân, hi vọng có thể gây ấn tượng tốt với ngươi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế nhưng không ngờ diễn chán quá
Diệp lão đệ còn đứng ra hi sinh, đánh mấy người kia đến mức phải nhập viện, lại còn báo cảnh sát bắt bọn họ!”
Lâm Bắc Phàm hối hận: “Sau khi trở về, ta cứ đứng ngồi không yên, thấy có lỗi với bọn họ vô cùng
Thế nên ta mong ngươi có thể bỏ qua cho bọn họ, dù phải trả cái giá nào thì ta cũng bằng lòng!”
“Không thể là ngươi được!” Sở Nhã Tuyết nói
“Tại sao lại không thể là ta?” Lâm Bắc Phàm hỏi
“Bởi vì ta thấy ngươi không phải là người như vậy
Ngươi không thể làm ra những chuyện mất não như vậy!”
Diệp Tinh Thần đang chống đỡ tại công ty đầu tư Lâm Thị bỗng hắt xì hơi một cái
“Không phải ta thì còn là ai được nữa
Ta đã nói thẳng với ngươi rồi đấy!”
Sở Nhã Tuyết mau chóng suy nghĩ, hai mắt nàng sáng lên, đoạn chỉ vào mũi Lâm Bắc Phàm và nói: “Nhìn vào mắt ta đây này, nói, có phải do cái tên họ Diệp kia làm không
Hắn ta gây chuyện còn ngươi thu dọn?”
Lâm Bắc Phàm né tránh ánh mắt của Sở Nhã Tuyết, hắn lại tiếp tục giãy giụa: “Không thể là hắn ta đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sao có thể là Diệp lão đệ được, hắn ta là một người lương thiện
Ngươi đừng có đùa!”
“Xem ra đúng là hắn ta làm rồi!” Sở Nhã Tuyết đập bàn
“Thực sự không phải hắn ta làm đâu…”
“Thôi ngươi không phải giả bộ nữa, ngươi lừa được ta chắc?”
Hai mắt Sở Nhã Tuyết sáng lên: “Thật ra, tối qua sau khi trở về ta vẫn luôn cảm thấy kì lạ
Tại sao đang yên đang lành, chúng ta đang đi dạo bên bờ sông Giang Tân lại đột nhiên có cái đám người kia xuất hiện
Đám người đó cũng rất kì lạ, tại sao bọn họ lại giả ma, cuối cùng còn hành hung
Hóa ra tất cả đều là một âm mưu
Mà kẻ đứng sau chính là cái tên họ Diệp khốn khiếp kia!”
“Chính hắn ta là người hẹn chúng ta đến bờ sông Giang Tân đi dạo, làm thế để tiện cho hắn ta gây chuyện đây mà
“Sau đó, hắn ta đã gọi bạn của mình tới, giả ma để dọa người khác
Mục đích chính là dọa ta, sau đó chiếm lời của ta
Khi ấy hắn ta đã tới bên cạnh ta, đã thế còn đứng dậy, may mà ta không trúng kế!”
“Cuối cùng đương nhiên là màn anh hùng cứu mĩ nhân rồi!”