“Lâm tổng, ban nãy con gái ta không hiểu chuyện nên đã gây ra một chút hiểu lầm, thật ngại quá ạ!” Ông chủ Phương cười ha ha
Phương Linh Nhi đứng thẳng người, sau đó khom người bốn mươi lăm độ và nói: “Lâm tổng, ta xin lỗi
Ban nãy ta không cố ý đâu, bởi vì trông ngươi trẻ quá nên ta không dám tin một người trẻ tuổi như ngươi lại có thể ngồi vào vị trí chủ tịch!”
“Xin lỗi, thật sự xin lỗi!”
Lâm Bắc Phàm phất tay, hắn mỉm cười: “Không sao
Thực ra ta cũng gặp nhiều trường hợp như này rồi, ta đã quen rồi
Hai người không cần căng thẳng, mau ngồi xuống đi!:
“Cảm ơn Lâm tổng!”
Hai cha con ông chủ Phương bèn thở phào một hơi và ngồi xuống chỗ đối diện với Lâm Bắc Phàm
So với hồi nãy thì bây giờ trông Phương Linh Nhi có nề nếp hơn rất nhiều, nàng ta cứ như tiểu thư khuê các ngồi đó, hơi cúi đầu, không nói chuyện như đang xấu hổ
Thế nhưng ánh mắt nàng ta thì lại bay đến chỗ Lâm Bắc Phàm
Lúc này nàng ta mới nhận ra, vị chủ tịch trước mắt này không những có gia thế, có tài năng mà còn rất đẹp trai nữa
Không một nam minh tinh mà nàng ta từng thấy nào có thể sánh được với hắn, cả về tướng mạo lẫn khí chất
Khi so sánh với những tổng tài trong phim khác, nàng ta thấy cũng không ai hơn được Lâm Bắc Phàm
Dường như bá đạo tổng tài trong phim chỉ biết giả bộ lạnh lùng, sự bá đạo của bọn họ chỉ biết dựa vào việc gào lên, trông giả tạo vô cùng
Còn người trước mắt nàng ta giờ đây thì không thế, trông hắn ôn hòa, nhưng nếu coi thường hắn thì đúng là sai lầm
Hắn chỉ cần ngồi đó thôi, không cần lên tiếng đã khiến người ta không dám thở mạnh rồi
Đến cả cha của nàng ta, một ông chủ giàu có cũng phải khép nép trước mặt Lâm Bắc Phàm, phải cười lấy lòng hắn
Còn nàng ta thì càng không dám hé miệng nói nửa lời, không biết là do sợ hay vì nguyên do nào khác
Cùng lúc đó, vừa nhìn Lâm Bắc Phàm, Phương Linh Nhi vừa bắt đầu suy nghĩ lung tung…
“Liệu đây có… có được coi là cuộc gặp tình cờ đầy tốt đẹp không nhỉ?”
“Trong phim toàn như vậy mà nhỉ
Bá đạo tổng tài và thiếu nữ ngây ngô gặp nhau, sau đó bắt đầu yêu đương nồng nhiệt và lãng mạn, cuối cùng hai người dắt tay nhau bước vào lễ đường, còn có một em bé dễ thương…”
Nghĩ mãi nghĩ mãi, gương mặt của Phương Linh Nhi bắt đầu ửng đỏ
“Ông chủ Phương, ta cũng nhìn thấy con gái của ngươi rồi, trông vẻ ngoài cũng được, có thể tới công ty ta làm thực tập sinh
Nếu như có thể kiên trì trong hai năm, thành tích tốt nữa thì ta sẽ cho nàng ta debut!” Lâm Bắc Phàm nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Được, cứ làm theo sắp xếp của Lâm tổng ạ!” Ông chủ Phương nói
Hắn ta không cần con gái mình phải trở thành minh tinh, hắn ta chỉ mong có người quản lí con bé, không để nàng ta ra ngoài gây sự, gây thị phi, và hắn ta thì có thể thường xuyên tới thăm nàng ta, thế thôi
Đáng thương thay tấm lòng cha mẹ
Thế nhưng Phương Linh Nhi thì không chịu, nàng ta ngẩng đầu, dũng cảm nói: “Tại sao cần phải huấn luyện trong hai năm
Ta đã debut từ lâu rồi cơ mà
Ta thấy nhiều nghệ sĩ họ cũng debut từ lúc còn trẻ, tới giờ vẫn rất nổi tiếng đấy!”
Lâm Bắc Phàm khẽ cười: “Ngươi muốn làm một ngôi sao băng lóe sáng trong tích tắc hay là làm một ngôi sao lớn sáng mãi không bao giờ tắt?”
Phương Linh Nhi ưỡn ngực, ngẩng cao đầu: “Đương nhiên là muốn làm một ngôi sao lớn rồi!”
“Thế thì đúng rồi
Ngươi đừng thấy bọn họ debut nhanh mà lầm tưởng, rồi bọn họ cũng sẽ hết thời thôi
Ngươi cứ nghĩ kĩ mà xem, những nghệ sĩ debut sớm đó hai ba năm nay có nổi tiếng không?”
“Cũng đúng!”
Phương Linh Nhi gật đầu như giã tỏi: “Có nhiều người không hiểu tại sao đột nhiên không còn nổi tiếng nữa!”
“Bởi vì bọn họ không còn thứ gì để mà thể hiện nữa đấy, trong khi đó người mới thì lại rất nhiều
Một khi không có tài nguyên thì bọn họ sẽ vụt tắt
Mà muốn trở thành một ngôi sao lớn không bao giờ tắt thì cần phải học rất nhiều thứ!”
Lâm Bắc Phàm khoanh hai tay lại, hắn nói: “Ta hỏi ngươi, ngươi biết hát không?”
“Chuyện này…”
Phương Linh Nhi lí nhí: “Hát karaoke có tính không?”
Lâm Bắc Phàm: “…”
“Ngươi biết nhảy không?” Lâm Bắc Phàm lại hỏi
“Ta…”
Phương Linh Nhi lại càng nói bé hơn: “Ta học được vài động tác trên Douyin, cái này có được tính không?”
Lâm Bắc Phàm: “…”
“Ngươi có biết đóng phim không?” Lâm Bắc Phàm hỏi tiếp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Ta từng chơi trò chơi bí ẩn, có tính không?”
Phương Linh Nhi nói mà cũng thấy ngại giùm mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Bắc Phàm: “…”
Ông chủ Phương hỏi: “Trò chơi bí ẩn là cái gì?”
Lâm Bắc Phàm giải thích: “Là cái trò gia đình ngày xưa ý!”
Ông chủ Phương bừng tỉnh đại ngộ: “Ồ
Ngày xưa ta cũng hay chơi trò này
Nói vậy thì ta cũng biết!”
Ông chủ Phương nói vậy khiến Phương Linh Nhi ngượng chín mặt
“Này ông già, đừng có mà nói linh tinh, im miệng lại cho ta!”
“Vậy mới nói!”
Lâm Bắc Phàm xòe tay ra: “Ngươi chẳng biết gì cả thì debut kiểu gì
Chúng ta cho ngươi ra mắt thì phải tốn rất nhiều tài nguyên, nếu ngươi không thể đem lại điều gì thì tại sao chúng ta phải để ngươi debut?”
Phương Linh Nhi đã bị thuyết phục, nàng ta nói một cách nghiêm túc: “Lâm tổng nói đúng, ta nhất định sẽ huấn luyện thật tốt, bắt đầu từ một thực tập sinh đã!”
“Vậy là đúng rồi
Đương nhiên, nếu ngươi tiến bộ vừa nhanh vừa tốt thì cũng có thể debut sớm!”
Lâm Bắc Phàm đứng dậy, hắn búng tay một cái: “Được rồi, hiện giờ các ngươi đi theo ta!”
“Đi đâu chứ?”
“Tới giải trí Hán Đình chứ đâu!”