Phản Phái: Ta Cầu Nguyện Vọng Cừu Nhân Được Gấp Đôi

Chương 235: - Hi vọng ngươi sẽ thích




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mặc Bạch: Thanh Nguyệt, ngươi nói ngươi là ca sĩ, ta có một bài hát muốn tặng cho ngươi
Thanh Nguyệt: Ngươi còn biết sáng tác cơ á
Mặc Bạch: Ta biết một chút thôi, ngươi xem xem thế nào nhé
Thanh Nguyệt: Được, ngươi gửi cho ta xem nào
Mặc Bạch: Đợi ta một chút
Hai mươi phút sau, Lâm Bắc Phàm nhìn bài hát [Đậu đỏ], hắn cạn lời: “Má nó, ngươi lại dùng bài hát của ta
Có phải ngươi ăn cắp thành nghiện rồi không?”
Mặc Bạch: Ngươi thấy bài hát này thế nào
Có thích không
Thanh Nguyệt: Bài hát này…
Thanh Nguyệt: Bài hát này…
Thanh Nguyệt: Bài hát này thực sự siêu đỉnh luôn
Tiết tấu rất hay, lời bát hát cũng đầy ý nghĩa, hoàn hảo đến mức ta không biết phải hình dung như thế nào nữa
Thanh Nguyệt: Bài hát này thích hợp với ta, ta rất thích
Mặc Bạch: Ngươi thích là tốt rồi
Thanh Nguyệt: Bài hát này là do ngươi sáng tác thật sao
Mặc Bạch: Đương nhiên rồi, bài hát này là do ta sáng tác
Lâm Bắc Phàm: “…”
Mặc Bạch: Lần đầu tiên viết nên không được hay cho lắm, mong ngươi thông cảm
Lâm Bắc Phàm: “…”
Thanh Nguyệt: Lần đầu tiên viết mà đã lợi hại như vậy rồi
Ôi chao
Thanh Nguyệt: Ngươi đúng là có thiên phú về lĩnh vực này, đúng là cực kì có tài hoa luôn, ta ngưỡng mộ ngươi quá
Mặc Bạch: Ngươi quá khen rồi, thực ra cũng có giỏi giang gì đâu
Lúc này, Lữ Mặc Bạch ở đầu bên kia điện thoại đang sướng đến phát điên
Hắn ta nhảy cẫng lên trên giường như một con khỉ vậy
“Thanh Nguyệt khen ta có tài hoa này!”
“Thanh Nguyệt còn ngưỡng mộ ta nữa!”
“Oh yeah!”
“Oh yeah!”
Thanh Nguyệt: Ngươi thực sự muốn tặng bài hát này cho ta sao
Ta nói chứ bài hát này thực sự rất hay, vô cùng có giá trị
Bất cứ một ca sĩ nào hát bài hát này đều sẽ nổi tiếng, ngươi thật sự muốn tặng nó cho ta sao
(thấp thỏm.jpg)
Mặc Bạch: Đương nhiên rồi, chúng ta là bạn bè cơ mà
Thanh Nguyệt: Nhưng mà trong lòng ta cứ thấp thỏm
Thôi để ta trả ngươi tiền, ta chuyển cho ngươi ba trăm vạn nhé
Mặc Bạch: Ngươi đừng gửi cho ta tiền
Nếu như ngươi coi ta là bạn thì đừng nói chuyện tiền nong với ta, bằng không ta sẽ giận ngươi đấy
Thanh Nguyệt: Cảm ơn
Cảm ơn ngươi
(cảm động.jpg)
Mặc Bạch: Sau này thỉnh thoảng ta sẽ viết một vài bài hát, sau đó sẽ để ngươi hát hết
Thanh Nguyệt: Thật sao
Mặc Bạch: Thật, ta lừa ngươi làm gì chứ
Thanh Nguyệt: Tại sao ngươi lại đối xử tốt với ta như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
(không dám tin.jpg)
Mặc Bạch: Bởi vì chúng ta là bạn bè mà
Thanh Nguyệt: (bắn tim.jpg)
“A!”
Lữ Mặc Bạch cảm giác trái tim mình như muốn bay lên
Hắn ta hạnh phúc vô cùng: “Chắc chắn bây giờ Thanh Nguyệt đang rất cảm động
Dẫu sao thì nàng cũng là một cô gái đa sầu đa cảm
Nàng còn bắn tim với ta nữa chứ, chứng tỏ trong lòng Thanh Nguyệt có ta!”
“A
Đây là hạnh phúc đúng không?”
“Giờ ta thấy hạnh phúc quá!”
“Thanh Nguyệt đã mang hạnh phúc đến với ta, nó đẹp như vậy, thuần khiết như vậy, động lòng người như vậy!”
“Ta sắp say đến nơi rồi!”
Sau khi tự say mê một hồi, Lữ Mặc Bạch lại tiếp tục nhắn tin với “Lãnh Thanh Nguyệt”
Mặc Bạch: Ngươi định khi nào thì phát hành bài hát này
Thanh Nguyệt: Chắc một khoảng thời gian nữa
Thanh Nguyệt: Giờ bài [Trăng sáng có bao lâu] vẫn đang rất nổi, hầu như có mặt ở khắp nơi, giờ mà ta lại phát hành bài kia nữa thì sẽ ảnh hưởng đến nó
Lữ Mặc Bạch gật đầu, cả hai bài hát này đều rất hay, nếu phát hành gần nhau quá lại không được hợp lí cho lắm
Đợi sau khi bài [Trăng sáng có bao lâu] bớt nổi hơn thì lại cho ra mắt bài [Đậu đỏ], như vậy mới có thể tối ưu hóa hiệu quả
Mặc Bạch: Ta chờ ngày phát hành ca khúc này của ngươi
Thanh Nguyệt: Cảm ơn ngươi
Khi nào ca khúc này được phát hành, ngươi nhất định sẽ rất ngạc nhiên
Mặc Bạch: Tại sao
Thanh Nguyệt: Không nói cho ngươi biết đâu, ngươi tự đoán đi
(xảo quyệt.jpg)
Lữ Mặc Bạch khẽ mỉm cười: “Thanh Nguyệt lại còn úp úp mở mở với ta nữa, nghịch ngợm quá đi mất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi ca khúc này được phát hành thì thân phận của ngươi sẽ bị lộ
Đây chính là bất ngờ mà ngươi nói hay sao
Ta mong chờ ngày đó quá!”
Hai người lại nói chuyện thêm một lúc nữa rồi tạm biệt
Lâm Bắc Phàm lại quay ra nhắn tin với Lãnh Thanh Nguyệt
Lâm Bắc Phàm: Ngươi vẫn còn đang giận ta sao
Lãnh Thanh Nguyệt: Ngươi nói xem
Lâm Bắc Phàm: Chắc là không giận nữa rồi, bằng không thì ngươi đã không trả lời ta nhanh như vậy rồi
Lãnh Thanh Nguyệt: Thì vốn ta cũng có giận đâu, ngươi nói nên ta mới giận đấy
Lãnh Thanh Nguyệt: Trong ba tiếng đồng hồ tới ta sẽ không quan tâm đến ngươi
Lâm Bắc Phàm: Ngươi đừng tức giận, ta tặng ngươi một bài hát, đền tội với ngươi
Lãnh Thanh Nguyệt: Bài hát gì
Lãnh Thanh Nguyệt: Chất lượng không đảm bảo thì ta vẫn sẽ tức giận đấy
Lâm Bắc Phàm: Bảo đảm ngươi sẽ thích
Lâm Bắc Phàm chuyển tiếp luôn bài [Đậu đỏ] mà Lữ Mặc Bạch gửi cho hắn qua cho Lãnh Thanh Nguyệt
Năm phút sau
Lãnh Thanh Nguyệt: Bài hát này… Bài hát này thực sự siêu đỉnh luôn
Tiết tấu rất hay, lời bát hát cũng đầy ý nghĩa, hoàn hảo đến mức ta không biết phải hình dung như thế nào nữa
Ta thích nó lắm
Lâm Bắc Phàm: Ngươi thích là tốt rồi
Lãnh Thanh Nguyệt: Bài hát này là do ngươi sáng tác hay sao
Lâm Bắc Phàm: Đương nhiên rồi
Ta viết không được hay cho lắm, mong ngươi thông cảm
Lãnh Thanh Nguyệt: Nếu như bài này mà không hay nữa thì chẳng còn bài nào hay cả
Ngươi thực sự định tặng bài hát này cho ta hay sao
Lãnh Thanh Nguyệt: Ta nói ngươi hay, bài hát này là kinh điển đấy, có thể khiến một ca sĩ nổi như cồn cho mà xem
Lâm Bắc Phàm: Đương nhiên là ta tặng cho ngươi rồi, bài hát này viết cho ngươi mà
Lâm Bắc Phàm: Nếu ngươi không cần thì thôi ta vứt nó vào trong thùng rác vậy
Lãnh Thanh Nguyệt: Đừng đừng
Ta cần
Lâm Bắc Phàm: Sau này thỉnh thoảng ta sẽ viết một vài bài hát cho ngươi, hi vọng ngươi sẽ thích

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.