Lãnh Thanh Nguyệt: Thật ư
Tại sao ngươi lại đối xử với ta tốt như vậy
Lâm Bắc Phàm: Không có tại sao hết, chỉ là ta muốn đối xử tốt với ngươi thôi
Lãnh Thanh Nguyệt: Đột nhiên ta thấy hơi cảm động
Lãnh Thanh Nguyệt: (bắn tim.jpg)
Lâm Bắc Phàm: (bắn tim.jpg)
Cả hai người đều cảm nhận được sự ngọt ngào đang dâng lên trong lòng
Lâm Bắc Phàm: Ngươi định khi nào thì phát hành bài hát này
Lãnh Thanh Nguyệt: Hai tuần nữa đi
Đợi bài hát [Trăng sáng có bao lâu] của ta tạm lắng xuống rồi ta sẽ cho ra mắt bài [Đậu đỏ] này, như vậy thì mới đạt hiệu quả
Lâm Bắc Phàm: Ta thấy được đấy, mong chờ ngày ngươi phát hành ca khúc mới
Lãnh Thanh Nguyệt: Ta cũng rất mong chờ
Lâm Bắc Phàm: Vẫn giống như lần trước, ngươi đừng để lộ thân phận người sáng tác ca khúc này ra nhé
Lãnh Thanh Nguyệt: Tại sao lại không được để lộ
(nghi hoặc.jpg)
Lâm Bắc Phàm: Đây là vinh quang của riêng mình ngươi, ta chỉ muốn làm một người đàn ông phía sau ngươi thôi
Lãnh Thanh Nguyệt: Ngươi cũng thật là
Lãnh Thanh Nguyệt: Ngươi lúc nào cũng khiến người ta cảm động đến rớt nước mắt, đúng là đồ đáng ghét
Lãnh Thanh Nguyệt: Cực kì đáng ghét
Lâm Bắc Phàm: Ngươi không thích à
Lãnh Thanh Nguyệt: (bắn tim.jpg)
Lâm Bắc Phàm: (bắn tim.jpg)
Hạnh phúc lại một lần nữa trào dâng
Buổi tối ngày hôm đó, hai người nói chuyện rất lâu, nói vô cùng vui vẻ, sau đó thì chìm vào giấc ngủ trong hạnh phúc
Lữ Mặc Bạch ở bờ bên kia đại dương cũng đang rất vui vẻ, hắn ta cũng ngủ trong niềm hạnh phúc vô bờ
Lúc này Lưu Tiêu Dao đã phái người điều tra được biết quả thật thần y Tiêu Thần, chiến thần Diệp Tinh Thần và tên trộm mộ Ngô Ca xưng huynh gọi đệ với Lâm Bắc Phàm, hơn nữa còn giúp đỡ hắn rất nhiều trong sự nghiệp
Nếu không có nhóm người này thì sự nghiệp của Lâm Bắc Phàm sẽ không phát triển nhanh như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Lũ khốn các ngươi
Giúp ai không giúp đi giúp Lâm Bắc Phàm!”
“Vậy thì đừng trách ta vô tình!” Đôi mắt Lưu Tiêu Dao lạnh như băng, phàm là bằng hữu của Lâm Bắc Phàm đều đáng chết
Ngày hôm đó hắn ta đến bệnh viện
Qua điều tra được biết ba quý nhân giúp đỡ Lâm Bắc Phàm đều đang nằm trong bệnh viện
Một trong số họ đã được xuất viện, nhưng người anh em của hắn ta bị tai nạn, hiện không biết nơi ở đâu
Vì vậy, hắn ta đến bệnh viện chủ yếu là để xử lý hai người còn lại là thần y Tiêu Thần và kẻ trộm mộ Ngô Ca
Mà muốn đối phó bọn họ thì nhất định phải tự mình ra tay mới được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bởi vì kiếp trước hắn ta đã từng gặp những người này, đều là người có vận khí thâm hậu, người bình thường đối phó bọn họ cũng không có tác dụng gì, đều sẽ gặp dữ hóa lành, gặp nạn thành may, nhất định phải là người có khí vận lớn tương tự bọn họ mới được
Cho nên nhất định phải do hắn ta tự mình ra tay thì mới có thể phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn
Lúc này, thần y Tiêu Thần ngồi trên xe lăn được một y tá đẩy ra phơi nắng
Nhớ tới ba tháng đã trải qua Tiêu Thần rất bi thương
Kể từ khi xuống núi, hắn ta chưa làm gì nên chuyện mà lại nằm ở đây suốt ba tháng
Trong lúc đó, xương sườn bị gãy đi gãy lại ba lần do tai nạn
Sư huynh Triệu Tư Minh chữa thương cho hắn ta đã vào tù
Sư thúc bị hắn ta liên lụy, không những bị mất danh tiếng mà còn bị đánh cho bị thương ở tay
Hắn ta nghi ngờ mình là một sao chổi giống như kiếp trước
Thế nhưng, kiếp trước là vì hắn ta mạo phạm Lâm Bắc Phàm mới biến thành như vậy
Kiếp này xưng huynh gọi đệ với hắn, hắn ta cũng không làm chuyện gì khác, vậy sao lại còn thảm hơn trước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Than ôi
Đây là số rồi
Mệnh của ta thật là khổ.” Tiêu Thần lại thở dài
Bây giờ hắn ta không muốn bị giày vò, chỉ muốn an tâm dưỡng thương sau đó hồi phục xuất viện
Không ngờ có một người nhìn hắn ta từ xa, thông qua tướng mạo mà suy đoán quỹ tích vận mệnh của hắn ta
“Thần y Tiêu Thần, hai tháng sau hắn ta sẽ khỏi bệnh, có thể xuất viện!”
“Đến lúc đó, sẽ được Lâm Bắc Phàm mời làm thượng khách, giới thiệu cho các vị đại lão khám bệnh
Sau khi nhận được sự ủng hộ của các vị đại lão, sự nghiệp thẳng tiến lên trời, không thể ngăn cản!”
“Quả nhiên ngươi là quý nhân trong sinh mệnh của Lâm Bắc Phàm, thật sự không giữ ngươi lại được!”
Khi phỏng đoán ra kết quả, ánh mắt Lưu Tiêu Dao càng thêm lạnh lẽo
“Nếu đã nằm ở bệnh viện, vậy thì nằm lâu một chút, tốt nhất không nên ra ngoài!”
“Đã nghe chuyện một cái bánh bao dẫn đến huyết án chưa?” Lưu Tiêu Dao vươn tay, bưng một cái bánh bao đặt ở trên ghế đá, sau đó xoay người rời đi
Ngay sau đó, ba đứa trẻ chơi đá bóng phấn khích chạy đến
“Bạn nhỏ, nơi này là bệnh viện, không được đá bóng!”
“Dừng lại nhanh!”
“Nếu không nghe lời sẽ tịch thu bóng!”
Bọn trẻ đều là những đứa cứng đầu, căn bản cũng không nghe
Lúc này, một đứa nhìn thấy trên ghế đá có một cái bánh bao, kêu lên: “Oa
Ở đây có bánh bao, nhìn ngon quá
Ta thích nhất là bánh bao!”
Vì vậy nó lập tức gặm lấy bánh bao
Sau đó, có một giọng nói phát ra từ phía sau nó
“Tiểu Minh, nhận bóng!”
Đứa trẻ đang gặm bánh quay đầu nhìn thì phát hiện bóng đang bay về phía nó, nó không chút do dự mà đá một phát ra ngoài
Kết quả của sự thiếu chuẩn bị là quả bóng đã vẽ ra một đường cong, đập trúng Tiêu Thần đang nhắm mắt dưỡng thần phơi nắng một tiếng, vừa hay trúng ngay ngực
Sau đó lại rắc một tiếng…
Tiêu Thần mở mắt ra, cảm giác cả thế giới dường như đều im lặng
Một lúc sau, hắn ta hét lên đau đớn: “Ôi
Đau chết ta rồi
Đau đau, đau đau… Ông trời ơi, ta chỉ phơi nắng thôi mà ngươi cũng không tha cho ta sao!”