Phản Phái: Ta Cầu Nguyện Vọng Cừu Nhân Được Gấp Đôi

Chương 9: - Ngươi coi người ta là anh em nhưng người ta lại muốn giết ngươi




“Ta cầu nguyện với ngươi, hãy cho thần kinh của ta phát triển, có tinh thần gấp trăm lần!”
[Tinh
Cầu nguyện thành công!]
Trong lúc nhất thời, Lâm Bắc Phàm cảm thấy khác hẳn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho dù chỉ một cơn gió nhẹ thổi tới lướt qua làn da hắn thì hắn cũng có thể cảm thấy hơi kích thích
Trong phòng bệnh
Triệu Tư Minh lấy một cây ngân châm vừa dài vừa thô từ trong hộp ra, hơ trên lửa để khử trùng
“Sư đệ, ngươi nhịn một lúc nhé, sẽ khỏi nhanh thôi!”
Nam chính Tiêu Thần có hơi xanh mặt: “Sư huynh, có phải cây châm này của ngươi to quá rồi không
Có thể đổi một cây nhỏ hơn chút được không?”
“Sư đệ, không phải không có cách nào khác hay sao?” Triệu Tư Minh nói với vẻ bất đắc dĩ: “Da của ngươi cứng quá, mấy cây châm trước đó đều hỏng hết cả rồi cho nên chỉ có thể thử cái này thôi
Quá mảnh sẽ hoàn toàn không cắm vào được đâu!”
Nam chính Tiêu Thần nghĩ ngợi, cảm thấy đối phương nói có lý
“Sư huynh, nhẹ chút nhé!”
“Ngươi yên tâm, sư huynh ta có chừng mực mà!”
Lúc này, hai người đều đã chuẩn bị sẵn sàng
Triệu Tư Minh cầm cây cây ngân châm to đã khử trùng xong tới trước mặt Tiêu Thần, một tay ấn nhẹ lên lồng ngực đối phương
Sau khi tìm được vị trí, hắn ta hít một hơi thật sâu, sau đó cầm cây ngân châm to dùng sức đâm vào
Lần này vô cùng thuận lợi
Thuận lợi đến thần kỳ luôn ấy chứ
Chỉ thấy cây ngân châm này cắm vào lồng ngực đối phương với thế như che tre
Sâu đến bảy, tám li
Gần như xuyên thủng lồng ngực
Giờ này khắc này, thần kinh của nam chính Tiêu Thần đã phát triển gấp hai đôi, cơn đau mãnh liệt xộc thẳng lên óc
Kích thích đến mức hai mắt hắn ta trừng to, phát ta tiếng tru tréo
“Á!”
Tiếng kêu thảm thiết và to lớn này chấn động toàn bộ tòa nhà
Triệu Tư Minh hoảng hốt: “Sư đệ, ngươi sao thế
Đừng dọa ta sợ mà!”
Hành y nhiều năm cũng chưa từng thấy tình huống thế nào bao giờ
Đang định tiến hành động tác tiếp theo thì nghe thấy rầm một tiếng, Lâm Bắc Phàm cùng bác sĩ và y tá lao vào trong
Bác sĩ hô to: “Ngươi là ai
Ngươi đang làm gì?”
Triệu Tư Minh càng hoảng hơn: “Ta ta… ta đang cứu người…”
“Cứu người?” Bác sĩ xông vào trong với khí thế hùng hổ: “Ngươi dùng cây kim thô như vậy, dài như vậy cắm vào lồng ngực người ta, hại người ta kêu đến thảm thiết như thế mà còn nói đang cứu người à, nghĩ bọn ta ngu chắc
Rõ ràng ngươi đang giết người!”
Triệu Tư Minh sợ đến mức hồn lìa khỏi xác: “Hiểu lầm rồi… ta không giết người… ta là sư huynh của hắn ta, sao ta có thể giết hắn ta được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta chỉ đang cứu người thôi… ta thật sự đang cứu người mà…”
Bác sĩ quát lớn: “Có ai cứu người như ngươi sao
Bớt phí lời đi, ngươi đi mà giải thích với cảnh sát ấy
Y tá Lý, mau báo cảnh sát
Ngoài ra gọi người tới đây khống chế tên tội phạm giết người này lại, đừng để hắn ta chạy mất!”
“Vâng, bác sĩ Lưu!” Một y tá trẻ chạy ra ngoài
“Đừng đi mà
Ta thật sự không có giết người mà…”
Lâm Bắc Phàm chắn trước mặt nghi phạm Triệu Tư Minh một cách vô cùng anh dũng: “Bác sĩ Triệu, ta khuyên ngươi đừng cử động, càng đừng làm ra hành động giãy dụa vô ích, bằng không ta chỉ có thể áp dụng cách phòng vệ chính đáng thôi đấy!”
Nhìn bác sĩ nam vây xung quanh hắn ta với vẻ mặt cảnh giác, Triệu Tư Minh ngồi xổm xuống trông rất khổ não
“Ôi giời ơi!”
Bởi vì liên quan đến án giết người nên cảnh sát chạy tới đây rất nhanh, khống chế nghi phạm Triệu Tư Minh
Lâm Bắc Phàm thân là nhân chứng của vụ án, cũng phối hợp với cảnh sát lấy khẩu cung
“Lâm tiên sinh, khẩu cung hôm nay của ngươi làm đến đây thôi
Nếu sau này cần bổ sung gì thêm, hy vọng ngươi có thể phối hợp một chút!”
Lâm Bắc Phàm đáp với vẻ đứng đắn: “Phối hợp với cảnh sát làm việc là trách nhiệm không thể từ chối của công dân
Có gì cần xin cứ việc gọi điện, ta nhất định sẽ tích cực phối hợp!”
“Vô cùng cảm ơn Lâm tiên sinh, chúng ta rất thích những công dân giống như ngươi!”
“Ha ha, cảnh sát với dân hợp tác như một gia đình mà!”
Lấy lời khai xong, Lâm Bắc Phàm trở về phòng bệnh, quan tâm hỏi: “Bác sĩ, tình hình người bạn này của ta thế nào rồi?”
Bác sĩ đáp với vẻ nghiêm túc: “Khi ấy cây kim đó đã cắm vào lồng ngực rồi, độ sâu đến khoảng tám li, suýt chút nữa thì đâm thủng tim
Cũng may hắn ta phúc lớn mạng lớn, cắm vào vị trí ngay bên cạnh tim, chỉ chảy một ít máu mà thôi, thương thế cũng không nghiêm trọng
Chẳng qua vẫn phải tiếp tục ở lại bệnh viện quan sát thêm!”
Lâm Bắc Phàm thầm nói một tiếng đáng tiếc
Sau đó hắn nói với vẻ thành khẩn vô cùng: “Bác sĩ, ngươi nói đúng, quả thật cần ở lại bệnh viện quan sát thêm
Cho dù tốn bao nhiêu tiền cũng phải chữa khỏi cho người anh em này của ta
Làm ơn!”
“Một người không hề quen thân gì như ngươi còn có thể quan tâm chu toàn đến người khác như vậy, còn bọn họ có quan hệ anh em mà lại ra tay tàn độc như thế
Đến giờ ta vẫn không thể nào hiểu được rốt cuộc là tại sao nữa!” Bác sĩ vô cùng thổn thức
“Ta cũng không hiểu được tại sao, chỉ có thể nói nhân tính phức tạp thôi!” Lâm Bắc Phàm cũng lắc đầu, vô cùng thổn thức
“Có đôi khi nhân tính quả thật phức tạp, thậm chí còn rất tối tăm
Bỏ đi, không nói mấy chuyện này nữa, nói nhiều đau lòng!”
Tiếp đó, bác sĩ lại hàn huyên với Lâm Bắc Phàm vài câu, sau đó mới rời đi
Lâm Bắc Phàm cúi đầu, nhìn nam chính Tiêu Thần đang trợn mắt giận dữ, hắn nghiêm túc hứa hẹn: “Người anh em, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ giúp ngươi truy cứu đến cùng, ta tuyệt đối sẽ không để hung thủ… tiêu diêu ngoài vòng pháp luật đâu!”
Tiêu Thần gắng gượng giơ tay lên: “Thả… thả sư huynh của ta ra!”
Lâm Bắc Phàm nhíu mày: “Người anh em, đã là lúc này rồi mà ngươi còn quan tâm sư huynh ngươi nữa sao
Ngươi coi người ta là anh em, nhưng người ta chỉ muốn giết ngươi thôi
Bỏ đi, ngươi đừng nói nhiều như vậy, nghỉ ngơi cho tốt, ngày khác ta lại tới thăm ngươi!”
Cùng lúc cửa lớn đóng lại, Tiêu Thần nhắm mắt lại với vẻ tuyệt vọng

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.