Phản Phái: Vừa Mới Bắt Đầu Đã Bị Mẹ Nhân Vật Chính Yêu Thầm

Chương 206: Hòa khí một số




Chương 206: Hòa khí một chút
Mặt trời mọc
Một ngày mới đến
Diệp Quân Lâm mang tâm tình bực bội, tản bộ cả đêm bên ngoài, trở về đại sảnh biệt thự
Chỉ thấy Từ Vân Vận ngồi trên ghế sa lon ở đại sảnh, thần sắc vô cùng mệt mỏi
Diệp Quân Lâm ý thức được điều gì đó, gương mặt đỏ ửng vì bị gió thổi liền trở nên trắng bệch, cậu trừng mắt nhìn hỏi: "Tiểu di, sao người lại ở đây
Lục sư phụ của ta đâu
"Trong phòng
Từ Vân Vận nói chuyện cũng không còn chút sức lực
Diệp Quân Lâm lập tức run rẩy môi, nghĩ thầm chuyện mình lo lắng nhất, chẳng lẽ vẫn xảy ra rồi
Chờ một lát
Vương Chấn Hưng và Mộ Linh Nhi cũng đi tới đại sảnh, người trước vẻ mặt ngưng trọng, người sau thì cúi gằm đầu
"Anh không sao chứ
Từ Vân Vận dịu dàng hỏi han Vương Chấn Hưng
"Cảm giác vẫn ổn
Vương Chấn Hưng đáp
"Vậy rốt cuộc giữa hai người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]


Ánh mắt Từ Vân Vận đảo qua Vương Chấn Hưng và Mộ Linh Nhi
"Tôi thậm chí không nhớ nổi tối qua đã xảy ra chuyện gì
Vương Chấn Hưng giả vờ ngây ngốc
"Đúng là tôi cứu anh
Từ Vân Vận đỏ mặt nói
"Vậy à, sao lúc tôi tỉnh lại, lại thấy cô ấy ở bên cạnh
Vương Chấn Hưng nghiêng đầu nhìn thoáng qua Mộ Linh Nhi đang cúi gằm đầu, hỏi Từ Vân Vận
"Ban đầu là tôi ở bên cạnh anh, sau đó..
sau đó cô ấy thay ca
Từ Vân Vận nói
"À, thì ra là vậy

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Vương Chấn Hưng kinh ngạc nhìn Mộ Linh Nhi
'Không đúng, hành động của Lục sư phụ không hề khác thường, rõ ràng vẫn hoàn hảo như lúc ban đầu
Diệp Quân Lâm nhìn ra sơ hở, lặng lẽ tự nhủ trong lòng
Không xảy ra tình huống xấu nhất, cũng coi như vạn hạnh trong bất hạnh, trong lòng Diệp Quân Lâm thấy dễ chịu hơn một chút
Chỉ là cậu hơi khó hiểu, vì sao Mộ Linh Nhi lại muốn tỏ ra bộ dạng như đã trải qua chuyện gì đó
"Vậy tôi phải cảm ơn cô thế nào đây
Vương Chấn Hưng cảm kích nhìn Mộ Linh Nhi
"Anh cảm thấy cảm ơn có ích không
Mộ Linh Nhi ngẩng đầu, mắt ngấn nước
"Vậy coi như tôi thiếu cô một ân tình, nếu cô cần tôi giúp gì, dù phải dốc cạn túi cũng sẽ làm cho cô
Vương Chấn Hưng hứa hẹn
"Vì cứu anh, tu hành của tôi bị tổn hại, hơn nữa sau này không thể kết hôn, anh cảm thấy đây là ân tình có thể trả sao
Nước mắt Mộ Linh Nhi tuôn rơi, lăn dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn
Vương Chấn Hưng hơi kinh ngạc, nghĩ thầm Mộ Linh Nhi này không đi theo Từ Vân Vận đóng phim, quả thực lãng phí nhân tài
Chuyện gì đã xảy ra, kỳ thật hắn rất rõ ràng, chỉ là để tránh bị lộ tẩy, nên mới giả vờ như không biết gì cả
Sau khi Từ Vân Vận rời đi, nhường Mộ Linh Nhi tiếp ca, Mộ Linh Nhi chỉ dùng băng tằm hút ra một phần rất nhỏ 'hoa đào khói' còn sót lại trong người hắn
Vương Chấn Hưng khôi phục trạng thái bình thường, sau đó giả bộ mệt mỏi nghỉ ngơi
Mộ Linh Nhi chờ đợi bên cạnh, nhìn chằm chằm Vương Chấn Hưng, cảm thấy vô cùng mới lạ, đỏ mặt nghiên cứu một hồi
Đến tận vừa rồi, Vương Chấn Hưng tỉnh lại, hai người mới từ trong phòng đi ra
Nói đơn giản lại, thật ra là Vương Chấn Hưng bị chiếm tiện nghi, Mộ Linh Nhi không tổn thất gì
"Vậy


Cô nói tôi nên làm gì
Vương Chấn Hưng cũng không vạch trần Mộ Linh Nhi, thuận theo lời cô mà hỏi
"Xảy ra chuyện này, tôi không còn mặt mũi nào gặp ai nữa


Mộ Linh Nhi nức nở vài tiếng, liếc nhìn xung quanh, thấy trên bàn trà có một con dao gọt trái cây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô tiến lên chộp lấy con dao nhỏ trong tay, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ kiên quyết
Từ Vân Vận thấy vậy liền nhắm mắt lại
Nàng quá quen thuộc với thao tác này
Chỉ là, điều khiến Từ Vân Vận bất ngờ là, Mộ Linh Nhi cầm dao gọt trái cây không phải để lên cổ mình, mà là để lên cổ Vương Chấn Hưng
Từ Vân Vận lập tức hoảng sợ
Diệp Quân Lâm thì trong lòng dâng lên một trận khoái ý, cầu nguyện Mộ Linh Nhi nhanh chóng ra tay, đừng do dự
Bất quá Mộ Linh Nhi chỉ để dao gọt trái cây lên cổ Vương Chấn Hưng, tạm thời không có hành động làm tổn thương hắn
"Uy, cô


Cô làm gì vậy
Toàn thân Vương Chấn Hưng cứng đờ, lắp bắp hỏi Mộ Linh Nhi
"Sau này tôi không thể kết hôn được nữa, chỉ còn cách giết anh, sau đó tự vẫn
Mộ Linh Nhi lạnh giọng đáp
"Nếu đã vậy, lúc đó cô không nên cứu tôi chứ
Vương Chấn Hưng lý luận
"Tôi đã đáp ứng tiểu sư muội phải bảo vệ anh chu toàn, đương nhiên không thể để anh chết được
Mộ Linh Nhi nói
"Ngoài giết tôi tự vẫn ra, còn có lựa chọn nào khác không
Vương Chấn Hưng ám chỉ hết sức rõ ràng
Ngay cả Diệp Quân Lâm là người ngoài cuộc cũng nghe ra
"Tôi


Vương Chấn Hưng chần chờ một chút, liếc nhìn Từ Vân Vận, sau đó mới nói với Mộ Linh Nhi: "Cô cứ giết tôi đi, dù sao tôi trước sau gì cũng có lỗi với người, thà chết cho xong
Nói xong, Vương Chấn Hưng nhắm mắt lại, bộ dạng cam chịu số phận
Mộ Linh Nhi không khỏi sốt ruột, Vương Chấn Hưng chết cũng không mở miệng, vậy phải làm sao bây giờ
Cũng may, khóe mắt cô liếc thấy Từ Vân Vận càng thêm lo lắng
Mắt Mộ Linh Nhi sáng lên, giơ dao gọt trái cây lên cổ Vương Chấn Hưng
"Dừng tay
Từ Vân Vận lên tiếng ngăn lại
Dao gọt trái cây trong tay Mộ Linh Nhi dừng lại khi còn cách cổ Vương Chấn Hưng một tấc, cô quay đầu nhìn về phía Từ Vân Vận
"Sao lại làm mọi chuyện đến mức này
Mọi người hòa khí một chút không tốt sao
Từ Vân Vận bất đắc dĩ nói
Với nhãn lực của nàng, tự nhiên có thể nhìn ra Mộ Linh Nhi đang diễn kịch
Nhưng nàng sợ Mộ Linh Nhi lỗ mãng, thật sự làm bị thương Vương Chấn Hưng, nên mới phải lên tiếng ngăn cản
"Chị nói xem hòa khí thế nào
Mộ Linh Nhi hỏi
"Tóm lại việc tôi rời đi là không thể nào, Phỉ Dao cũng không thể rời đi, đã không tranh được, vậy thì đừng tranh cãi nữa
Hít sâu vài hơi, Từ Vân Vận bất đắc dĩ nói
"Nếu là như vậy, thật sự là nghe ai
Mộ Linh Nhi đã quen với sự tự do, cũng không hy vọng sau này bị người sai bảo trong đại gia đình
"Đương nhiên là nhìn trước sau, nhưng nếu cô không vui lòng, cứ việc giết hắn đi, dù sao tôi cũng ngăn không được
Từ Vân Vận thấy thái độ của Mộ Linh Nhi, chắc chắn rằng cô không dám thật sự làm người bị thương
Mộ Linh Nhi nghe xong, giằng co với Từ Vân Vận một hồi, nhưng nàng không hề có dấu hiệu nhượng bộ
'Người phụ nữ này không phải loại lương thiện, dọa nàng sợ là không thể


Thôi, dù sao với thân thủ của ta, hai người bọn họ đừng hòng khinh dễ ta
Mộ Linh Nhi rất nhanh đã nghĩ thông suốt, đặt dao gọt trái cây trở lại bàn
【 túc chủ khiến nhân vật chính Diệp Quân Lâm tâm tính bị tổn hao, thu hoạch nghịch tập điểm tích lũy 300

Diệp Quân Lâm đứng bên nghe, vô cùng giật mình nhìn về phía Vương Chấn Hưng
Gã này có đức hạnh gì, mà có thể được nhiều cô gái xuất sắc ưu ái đến vậy
Trong lòng vô cùng phẫn hận, nhưng nhìn chằm chằm Vương Chấn Hưng mấy lần, rồi lại không thể không thừa nhận, Vương Chấn Hưng xác thực phi thường có mị lực đàn ông
Dáng vẻ tuấn dật, làn da trắng nõn, sống mũi cao, cùng với đôi môi không tệ không dày gần như hoàn mỹ


Cơ hồ không tìm ra một điểm tì vết
Nhất là đôi mắt kia, phảng phất ẩn chứa ngàn vạn tinh thần, khiến người ta nhìn một cái liền khó dời mắt
Tới khi nhìn nhau, thậm chí còn cảm thấy nhịp tim không khỏi nhanh hơn mấy phần
'Đáng chết, sao ta lại có cảm giác này

Trong lòng Diệp Quân Lâm dâng lên kinh đào hải lãng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.