Pháo Hôi Không Làm (Xuyên Nhanh)

Chương 37: Ngược luyến nữ chính muội muội 1




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Muội muội, muội hiểu lầm Vân đại ca rồi, mặc dù cha mẹ chết dưới tay cha Vân đại ca, nhưng Vân đại ca vô tội mà, hắn căn bản không biết gì hết, cũng không ngờ cha hắn lại là chủ nhân Sát Thủ lâu, Vân đại ca nói đúng lắm, người đắm chìm trong hận thù sẽ không có tương lai, muội không thể vì cha mẹ mất mà giận cá chém thớt lên Vân đại ca được
Văn Nhân Hề đầu óc ong ong, bên tai còn văng vẳng tiếng khóc nức nở, điều khiến nàng trợn tròn mắt hơn chính là nội dung của lời nói đó
Trong chớp mắt tiếp nhận ký ức cả đời của nguyên chủ, Văn Nhân Hề lập tức hiểu rõ tình cảnh hiện tại, đối diện với cô muội muội mặc váy lụa trắng, mặt mày đẫm lệ, nàng cũng khó mà nói hết
Nàng không phải cứ đến mỗi thế giới là sẽ nhận hết kịch bản, có vài nơi chỉ có ký ức của nguyên chủ, đến khi nguyên chủ qua đời thì hết, có vài nơi lại thấy được chuyện sau đó, tỉ như thế giới trước, nàng ngoài ký ức của nguyên chủ, còn thấy những chuyện xảy ra sau khi nàng chết
Còn ở thế giới này, nàng chỉ tiếp nhận ký ức cả đời của nguyên chủ, không thấy được nhiều sự phát triển tiếp theo của thế giới này
Câu chuyện lần này vô cùng cẩu huyết, mà mang ra tiểu thuyết hay chuyển thành phim truyền hình đều sẽ bị người ta chửi
Nguyên chủ cả nhà đều bị cha của Vân Phượng Minh giết, chỉ còn lại nguyên chủ và người chị không biết võ công Văn Nhân Du, mà Văn Nhân Du lại yêu con trai kẻ thù giết cha giết mẹ, hơn nữa lại là một kẻ yêu đương mù quáng, vì tình yêu mà quên cả thù cha mẹ
Còn nguyên chủ lại là người muốn báo thù, một ác muội muội chia rẽ tình cảm đôi lứa
"Hắn là con trai kẻ thù giết cha giết mẹ
Văn Nhân Hề rất nhanh chóng phản ứng lại, nhìn Văn Nhân Du thản nhiên nói, "Tỷ còn nhớ trang viên Văn Đao hơn một trăm mạng người không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Nhưng Vân đại ca có biết cha hắn giết cha mẹ đâu, với lại dù giờ muội có giết Vân đại ca thì cha mẹ cũng đâu thể sống lại, sao chúng ta không thể bỏ hận thù xuống, bắt tay giảng hòa được
Vân đại ca nói, hắn sẽ thay cha hắn bồi thường cho chúng ta
Nói đến đây, Văn Nhân Du ngượng ngùng, ngước nhìn Vân Phượng Minh
"Vân đại ca là người tốt, lúc trước hắn không biết cha hắn là người thế nào, giờ đã tuyệt giao với cha hắn rồi, sao muội lại có thể đổ hết tội lỗi cha mẹ lên đầu Vân đại ca
Muội muội, cha lúc trước dạy chúng ta, phải là người ân oán phân minh, lẽ nào muội quên rồi sao
Văn Nhân Hề: "..
Ngứa tay quá, muốn tát cho cái mặt yêu đương mù quáng sưng lên
Có ký ức của nguyên chủ, Văn Nhân Hề hiểu rất rõ, dù Văn Nhân Du từ nhỏ thân thể yếu ớt không thể luyện võ, nhưng cha mẹ Văn Nhân vô cùng yêu thương nàng, một trong những điều mà nguyên chủ được giáo dục từ nhỏ đó là phải bảo vệ tốt tỷ tỷ thân thể yếu đuối, không thể để người ức hiếp nàng
Mà bây giờ cha mẹ mới mất chưa đến một năm, nàng đã quấn quýt lấy con trai kẻ thù, lại còn biết rõ đối phương là con trai cừu nhân, vẫn bênh vực cho hắn, nói đỡ cho hắn, Văn Nhân Hề nghĩ thôi đã thấy lòng lạnh buốt thay cha mẹ của nguyên chủ
Nhưng mà cảm giác phẫn nộ thì lại không có, thật tình thì trải qua bao nhiêu thế giới, Văn Nhân Hề đã thấy qua kiểu kỳ hoa nào đâu, trước mắt đây chỉ là chuyện nhỏ
Nếu mà thực sự đồng cảm thì chắc nàng tức đến chết đi sống lại gần nghìn lần rồi
"Tỷ có biết Vân Thiên Phong vì sao lại giết cha mẹ không
Bởi vì hắn muốn mua Thiên Sơn tuyết liên mà cha mẹ vất vả tìm được để điều dưỡng cơ thể cho tỷ mà cho Vân đại ca của tỷ chữa thương, cha mẹ vì muốn cho thân thể tỷ tốt hơn, nên không đồng ý, thế là Vân Thiên Phong liền giết cả nhà hơn trăm miệng, cướp đi Thiên Sơn tuyết liên, giờ tỷ nói xem
Ánh mắt Văn Nhân Hề châm chọc, chỉ vào Vân Phượng Minh đang ôm Văn Nhân Du trong ngực, cười nhạo hỏi, "Tỷ thấy hắn vô tội sao
Đương nhiên, Thiên Sơn tuyết liên chỉ là một nguyên nhân, còn có một nguyên nhân khác, đó là vì đao phổ của nhà Văn Nhân, nhưng điểm này Văn Nhân Hề không cần phải nói với Văn Nhân Du
Rõ ràng Văn Nhân Du từ nhỏ không thể luyện võ nên không biết chuyện này, mà chuyện này chỉ có người thừa kế của trang viên Văn Đao mới có thể biết
Văn Nhân Du vốn đang ngượng ngùng lập tức tái mặt, một hồi lâu mới ấp úng nói lại, "Nhưng Vân đại ca có biết gì đâu, hắn đâu biết cha hắn vì hắn mà đi cướp Tuyết Liên, rõ ràng Vân đại ca đâu có yêu cầu gì, tỷ nói vậy, thật không công bằng với Vân đại ca
"Với lại, suy cho cùng cha của Vân đại ca cũng là vì đau lòng con mình, tại sao chúng ta không thể thông cảm cho họ
Cha mẹ đã mất rồi, muội cũng chỉ còn một mình tỷ, sao chúng ta không thể cùng Vân đại ca hóa chiến tranh thành tơ lụa
Như vậy chúng ta có thêm một đại ca, thêm một người thân đó
Thôi đi, hết thuốc chữa rồi
Mẹ nó lý luận gì thần kỳ vậy
Vậy mà nàng còn định thuyết phục Văn Nhân Du
Với người chỉ nghĩ cho bản thân mình như Văn Nhân Du thì không thể thuyết phục được, vì họ chỉ muốn những gì mình nghĩ, căn bản không cần đạo lý
Đúng là vừa mới đến đây mà nên mới ngây thơ vậy
"Ta không dám có tỷ như tỷ đâu, ta sợ ngày nào đó ta chết dưới tay Vân Phượng Minh, tỷ còn có thể cùng hắn trước xác ta tình tình tứ tứ
Muốn có thêm một người thân
Ta thấy tỷ muốn có thêm tình nhân thì đúng hơn
Văn Nhân Hề không muốn ở lại đây thêm, chỉ muốn nhanh chóng rời đi, rồi tìm một chỗ thanh vắng để hồi phục kinh mạch, luyện lại võ công từ đầu
Ở cái thế giới võ hiệp tay không tấc sắt này thì thật quá thiếu cảm giác an toàn, nàng chỉ thích động tay hơn là nói lý, động thủ không cần động não
Dù tạm thời không biết nguyện vọng của nguyên chủ là gì, nhưng chắc chắn có mục báo thù, mà để báo thù thì đương nhiên là luyện võ công rồi giết tới đơn giản và nhanh chóng nhất
"Văn Nhân Du, ta cho tỷ hai lựa chọn, một là giờ tỷ đi theo ta, dù ta không có võ công gì, nhưng ta sẽ bảo vệ tốt cho tỷ, tỷ không cần nương tựa vào người khác, càng không cần dựa dẫm vào con trai kẻ thù, hai là tỷ cứ ở bên Vân đại ca của tỷ, chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt, sau này đừng nói tỷ là tỷ của Văn Nhân Hề, ta cũng không phải là muội muội của tỷ
Văn Nhân Du ngơ người, kinh ngạc nhìn Văn Nhân Hề, Vân Phượng Minh từ nãy đến giờ không hề biện giải gì cho mình, lúc này thấy Văn Nhân Du có vẻ tổn thương cũng không kìm lòng được, "Cần gì phải cố chấp như vậy chứ, A Du là tỷ tỷ ruột của muội, có gì oán cứ nhằm vào ta mà đến
Ngày xưa A Du luôn bảo muội muội mình thế nào là ân oán phân minh lắm, bây giờ nhìn lại thì cũng chỉ có vậy
"Vân đại ca, huynh đừng nói nữa
Văn Nhân Du ngắt lời Vân Phượng Minh, cúi thấp đầu, trông có vẻ rất khó chịu
"Huynh khuyên tỷ của ta bỏ thù hận của cha mẹ, đừng đắm chìm trong hận thù, muốn bồi thường cho tỷ tỷ ta, cho tỷ ta một tương lai sao
Văn Nhân Hề nhìn Vân Phượng Minh từ trên xuống dưới, ánh mắt ấy khiến Vân Phượng Minh vô cùng khó chịu, như thể hắn là con tép con riu vậy, không khỏi nhíu mày
Vân Phượng Minh không ngờ Văn Nhân Hề lại đột nhiên hỏi chuyện này, ngẩn ra một chút rồi gật đầu chắc chắn, "Đúng vậy, A Du là một cô nương tốt, cha ta làm nàng mất cha mẹ, mất chỗ dựa, ta tự nhiên sẽ là chỗ dựa của nàng
Vân Phượng Minh từ khi biết cha mình là kẻ thù của Văn Nhân Du, trong lòng vẫn luôn áy náy, Văn Nhân Du thân thể yếu ớt, không thể luyện võ, đến cả sức tự vệ cũng không có, hắn...hắn đương nhiên muốn chăm lo cho nàng cả đời
"Hi vọng huynh nhớ những lời này
Văn Nhân Hề nhìn Vân Phượng Minh với ánh mắt đầy thâm ý, quay người rời đi
"Muội muội..
Văn Nhân Du tiến lên một bước, nhưng mà cô muội muội trước kia luôn chiều theo và đau lòng cho nàng giờ lại không hề quay đầu lại, khiến Văn Nhân Du đau lòng, Vân Phượng Minh phải vỗ về an ủi
Văn Nhân Du là kiểu người mà Vân Phượng Minh chưa từng thấy, hắn là dân giang hồ, những người phụ nữ hắn thấy đại đa số đều biết võ, dù không biết võ thì tính tình cũng mạnh mẽ, kiểu con gái yếu đuối như hoa như ngọc như Văn Nhân Du thì hắn chưa bao giờ thấy, bản năng muốn bảo vệ, lại càng không nói mối quan hệ giữa hai nhà, khiến hắn càng thêm thương tiếc Văn Nhân Du
A Du vì mình mà từ bỏ cả thù của cha mẹ, mình nhất định sẽ đối xử tốt với một cô nương hết lòng vì mình như vậy, tuyệt không phụ tình cảm của nàng
Hắn nợ Văn Nhân Du, tự nhiên sẽ bồi thường cho nàng, như vậy mới không phụ tấm lòng của nàng
Lúc này, Văn Nhân Hề vừa đi thì bị hệ thống 666 của mình tường thuật trực tiếp hiện trường của Văn Nhân Du và Vân Phượng Minh sau khi nàng rời đi, lập tức khiến nàng bất lực đáp lại
【 Cay gà nhỏ, ta không muốn biết sau khi ta đi hai người bọn họ nói gì làm gì
】 【 ...Gọi ta là 666, cám ơn
Nếu không phải ngươi cướp túc chủ, bây giờ ngươi còn đang ở Ma Giới làm Ma Vương, làm sao mà gặp phải nhiều thiểu năng như vậy
】 nhắc tới chuyện này, 666 cũng cảm thấy đau khổ
【 Vậy làm sao mà cướp được túc chủ, cái này gọi là định mệnh tương phùng
】 Văn Nhân Hề hùng hồn nói, xong quên mất 666 muốn khóa túc chủ căn bản không phải là nàng, mà là thuộc hạ đi theo nàng nhiều năm, chỉ là do nàng chán ghét cuộc sống đơn điệu ở Ma Giới nên mới để ý 666, sau khi bắt được đối phương thì cướp luôn túc chủ trước khi hắn kịp khóa thuộc hạ
666 nghẹn lời, lẩm bẩm không dám nói gì nữa, cứng ngắc chuyển chủ đề, 【 Bệ hạ, nhiệm vụ lần này có hai cái, một cái là báo thù cho cha mẹ của nguyên chủ, giết Vân Thiên Phong, cái còn lại là đưa Văn Nhân Du về, ngăn cản nàng qua lại với con của cừu nhân
】 Nghe xong lời này, lại nghĩ tới vừa rồi dáng vẻ của Văn Nhân Du, Văn Nhân Hề lập tức bó tay rồi, tựa hồ cảm thấy ý nghĩ của nàng, 666 tranh thủ thời gian bổ sung một câu, 【 chỉ là mang Văn Nhân Du về thôi, làm sao mang về, cái này còn không phải do Bệ hạ ngươi định đoạt, coi như ngươi đánh gãy chân của Văn Nhân Du cũng không sao, cũng không phải để ngươi lột bỏ tam quan của Văn Nhân Du mà, coi như là đáng thương nguyên chủ đi
】 Nguyên chủ Văn Nhân Hi thực sự đáng thương
Nhà Văn Nhân, Văn Đao sơn trang đời này không có con trai, cũng chỉ có Văn Nhân Du cùng nguyên chủ hai cô con gái, Văn Nhân Du từ nhỏ thân thể không tốt, không thể tập võ, cho nên nguyên chủ thì thành Thiếu chủ của Văn Đao sơn trang, tương lai phải gánh vác gánh nặng của Văn Đao sơn trang, từ nhỏ học rất nhiều thứ, khắc khổ luyện võ, sợ sau này làm mất thanh danh của Văn Đao sơn trang
Đáng tiếc Văn Đao sơn trang một buổi bị diệt, bản thân nàng cũng bị thương nặng, võ công toàn phế, kinh mạch bị tổn hại, về sau không thể tập võ, lại càng không cần nói thay cha mẹ báo thù
Cái này còn chưa phải đả kích lớn nhất đối với nguyên chủ, đả kích lớn nhất với nguyên chủ chính là nàng trọng thương được người cứu đi, vừa hơi tốt lên liền tìm kiếm khắp nơi người tỷ tỷ Văn Nhân Du mất tích, một bên điều tra hung thủ diệt môn, vất vả lắm mới tìm được tỷ tỷ cũng tra ra được hung thủ, Văn Nhân Du lại yêu con trai của kẻ thù, coi cha mẹ thù như không có gì
Hai tỷ muội chính là vì chuyện này mà trở mặt, nguyên chủ cũng không hề từ bỏ báo thù, nhưng nàng tìm không thấy Vân Thiên Phong, lại rất dễ dàng tìm được Vân Phượng Minh là một thiếu hiệp trẻ tuổi sống vui vẻ sung sướng trên giang hồ, bởi vậy về sau muốn ám sát Vân Phượng Minh, để Vân Thiên Phong cũng nếm thử thống khổ mất đi thân nhân, nhưng đáng tiếc đã mất hết nội lực, căn bản không phải là đối thủ của Vân Phượng Minh, bị hắn một chưởng ngộ sát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trước khi chết còn nghe được Văn Nhân Du nói không trách Vân Phượng Minh, Vân Phượng Minh cũng không phải cố ý giết nguyên chủ
Nguyên chủ đúng là chết không nhắm mắt
Nàng không hiểu tỷ tỷ ôn nhu lương thiện làm sao lại biến thành loại người không phân phải trái này
Người trong lòng lại quan trọng như vậy sao
Văn Nhân Hề đều có chút đồng tình nàng
Bất quá bây giờ người nên được đồng tình là nàng, nàng còn phải đem Văn Nhân Du mang về, chỉ là trước mắt cũng không phải là thời cơ tốt để mang Văn Nhân Du về
666 không chút bất ngờ trước hành vi của Văn Nhân Hề, vị Bệ hạ này mặc dù là Ma vương của Ma Giới, nhưng cũng không phải là ngay từ đầu đã sinh ra ở vị trí cao, mà là từ ma vật ở tầng thấp nhất chậm rãi bò lên, tiêu diệt gần hết bốn Đại Ma vương và thập đại Ma tướng, tự mình trở thành Ma vương nhân vật hung ác, đây cũng là lý do khiến 666 rất sợ nàng
...Mặc dù Văn Nhân Hề tính tình kỳ thực không tệ, không trêu chọc nàng, nàng căn bản sẽ không làm gì người khác
Ngày bình thường 666 còn dám nói chuyện nhảm với Văn Nhân Hề, nhưng trên thực tế làm thật không dám trêu chọc nàng
Mỗi lần nghĩ đến đây 666 lại không nhịn được thay mình lau một vốc nước mắt cảm thương, nó chỉ muốn một ký chủ dễ bị bắt nạt và dễ nắm bắt thôi mà, ai biết người dễ bắt nạt và dễ nắm bắt lại đang ngồi cạnh một Đại ma vương, mà Đại ma vương lại tình cờ thấy hứng thú với nó chứ
Văn Nhân Hề nhưng không biết những cảm xúc nhỏ bé của 666 lúc này, vừa đi không xa, nàng đã cảm giác được có người đi theo sau lưng...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.