Phổ La Chi Chủ

Chương 235: Thiết Dương Tam Kiệt




Hàng hóa chất đầy mười chiếc xe lớn
Tân địa có một loại lừa đầu giòi kéo xe
Lừa đầu giòi dài ba mét, cao khoảng một mét rưỡi, nằm rạp trên mặt đất, khi người đánh xe quát lớn, lừa đầu giòi đồng loạt hí vang, kéo xe hàng nhanh chóng bò về phía trước
Mã Ngũ cưỡi Yến Tử đi đầu đoàn xe, bên cạnh là A Cầm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lý Bạn Phong ngồi trên chiếc xe cuối cùng, phía sau là Tiêm Tiêm và Xảo Thúy
Đội ngũ xuất phát, Tả Vũ Cương đứng trên mảnh đất nhìn theo, trong lòng có chút ngổn ngang
Áp tải hộ đội, tiếng lóng gọi là lạp quải, đây là một trong những trách nhiệm của chi quải
Tân địa xảy ra chuyện, theo lý mà nói phải để đại chi quải tự mình ra tay, nhưng không hiểu vì sao Mã Ngũ lại không dùng Tả Vũ Cương
Trở lại nhà gỗ, Tả Vũ Cương lăn ra ngủ, Tào Chí Đạt và Chân Cẩm Thành cũng không có việc gì làm, bèn bảo đầu bếp xào hai món, cùng nhau uống rượu giải sầu
"Lão Tào, chúng ta dù sao cũng là người ngoài, theo Ngũ gia liều mạng như vậy, Ngũ gia vẫn không tin tưởng chúng ta
"Nói đến đối xử tốt với chúng ta, phải kể đến Thất gia, lúc trước là hắn đưa chúng ta vào đây, ân tình này tôi mãi mãi ghi nhớ
"Nhưng Thất gia người ta và Ngũ gia là anh em thân thiết, còn chúng ta dù sao cũng chỉ là người ngoài, lỡ đâu một ngày Ngũ gia trở mặt, Thất gia cũng chẳng thể theo phe chúng ta được
Hai người than ngắn thở dài, uống hơn hai tiếng đồng hồ, say bí tỉ rồi lăn ra ngủ
Ngủ một giấc đến quá nửa ngày, một tên thuộc hạ hớt hải chạy vào phòng, hô lớn:
"Tào ca, Chân ca, có mấy người đột nhập, đốt kho hàng của chúng ta rồi
Chân Cẩm Thành và Tào Chí Đạt giật mình tỉnh giấc, vội vàng chạy ra kho hàng, chưa đến nơi thì thấy một người đàn ông mặt mày hớn hở đi tới
"Hai vị định đi cứu kho hàng sao
Đừng đi, đó là hàng của Mã Ngũ, đâu phải của nhà các anh, mất mạng vì nó thì uổng lắm
Chân Cẩm Thành nheo mắt hỏi:
"Mẹ nó mày là ai
Tào Chí Đạt nghiến răng nghiến lợi:
"Còn phải hỏi, chính là tên chó đẻ này phóng hỏa chứ ai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai người rút vũ khí, định ra tay thì người đàn ông kia hạ tay xuống, nói:
"Hai vị, tôi đây là muốn tốt cho các vị, Mã Ngũ coi các vị là người ngoài, hắn không đáng để các vị liều mạng, các vị nói xem có đúng không
"Cái đạo lý chó má gì..
Tào Chí Đạt nói được một nửa thì im bặt, đột nhiên cảm thấy đối phương nói rất có lý
Chân Cẩm Thành có tu vi cao hơn Tào Chí Đạt một chút, gã xoa trán, nhìn người đàn ông kia:
"Mày là đức..
"Thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng, lời tôi nói tuy khó nghe nhưng đều là thật lòng muốn tốt cho các vị
Hai vị, chúng ta làm việc gì cũng nên suy bụng ta ra bụng người, nếu Mã Ngũ thật sự coi các vị là anh em thì chúng ta tuyệt đối không ngần ngại xông pha khói lửa, nhưng các vị tự hỏi xem, hắn đối xử với các vị thế nào
Chân Cẩm Thành lắc đầu, vẫn còn cố cãi:
"Đây là bổn phận của bọn tao..
"Bổn phận cái gì
Không phải chỉ là kiếm tiền thôi sao
Còn sống thì có cơm ăn, có rượu uống, có cô nương hầu hạ, đó mới là bổn phận, mạng mất rồi thì còn làm được gì nữa
Qua cầu Nại Hà rồi, đời này coi như xong, còn bổn với chả phận
Tào Chí Đạt và Chân Cẩm Thành đã làm chi quải cả đời, đúng là họ có oán thán, nhưng chưa từng làm chuyện gì trái với bổn phận
Nhưng hôm nay là tình huống đặc biệt, hai người trở về phòng, thu dọn hành lý, quan sát tình hình rồi mới quyết định hành động tiếp theo
Nếu như không có chuyện gì lớn xảy ra, họ sẽ ra ngoài góp sức một hai tiếng cho có lệ, còn nếu xảy ra chuyện lớn, họ sẽ lập tức chuồn thẳng, đảm bảo bản thân không bị liên lụy
Hai tên chi quải rất có tiếng tăm, tại sao lại có hành động khó hiểu như vậy
Bởi vì họ gặp phải đức tu tầng năm, kéo giới hạn đạo đức cuối cùng của họ xuống
Đức tu tầng một đến tầng ba giỏi nhất là đứng trên đỉnh cao đạo đức để nghiền nát người khác, môn kỹ pháp này gọi là "Gặp Đức Phải Nghiêm", dựng lên một tiêu chuẩn đạo đức cho đối thủ, khiến đối thủ tự trói buộc bản thân
Đức tu tầng bốn đến tầng sáu lại có một thủ đoạn khác, có thể kéo thấp giới hạn đạo đức của đối phương, môn kỹ pháp này gọi là "Ly Tâm Ly Đức"
Người trúng kỹ pháp này sẽ quên hết mọi ràng buộc về đạo đức, làm ra những hành vi ích kỷ nhất
Tên đức tu kia vừa đi vừa la hét, thấy thuộc hạ của Mã Ngũ ra mặt phản kháng thì đều khuyên họ quay về
Gặp phải thợ săn, y lại dùng một bài khác để xúi giục:
"Cướp đi, cướp nhanh lên, Mã Ngũ không có ở đây, bên ngoài có người đánh vào rồi, địa bàn của hắn sắp tiêu đời rồi, lát nữa lửa bén lên thì thành tro bụi hết
Giờ không cướp còn chờ gì nữa
Chẳng lẽ các anh còn muốn hợp tác làm ăn với Mã Ngũ sao
Mã Ngũ toang rồi, không sống nổi đến lúc đó đâu, cướp nhanh lên, ai cướp được thì người đó hưởng, trâu chậm thì uống nước đục
Giới hạn đạo đức của đám thợ săn bị kéo xuống mức thấp nhất, họ bắt đầu cướp bóc, cướp hàng hóa, cướp tiền, thậm chí cướp cả của đồng bọn, khắp cả mảnh đất hỗn loạn tưng bừng
Đi được một lúc, tên đức tu tầng năm này gặp phải Tiểu Xuyên
Trên lưng Tiểu Xuyên cõng một chiếc máy hơi nước, ngọn lửa trong lò bùng cháy dữ dội, khói đen bốc lên nghi ngút từ ống khói, trên tay cậu ta cầm ống hơi nước, chuẩn bị liều mạng xông lên
Đức tu khuyên nhủ:
"Người anh em, đừng manh động, đừng nóng giận, nghe tôi khuyên một câu, cậu chỉ là người làm công, ông chủ trả tiền thì cậu làm việc, cậu không nợ nần gì ông chủ cả, không đáng phải liều mạng vì ông chủ
Tiểu Xuyên hét lên:
"Ngũ gia có ơn với tôi
Đức tu cười đáp:
"Tiểu tử, có thể nói ra những lời này, xem ra cậu vẫn còn trẻ người non dạ, cậu làm việc kiếm tiền, ăn cơm, nợ nần gì hắn chứ
"Ngũ gia đối xử với tôi không giống người khác
"Có gì mà không giống
Toàn là chuyện vớ vẩn, ha ha ha..
Bẹt
Một thứ gì đó nhớp nháp bay thẳng vào miệng tên đức tu
Tên đức tu này cười lớn, miệng há rất to, định dùng lời nói để phá hủy giới hạn đạo đức của Tiểu Xuyên
Nào ngờ Tiểu Căn lại tặng cho y một vá sốt vàng, phá vỡ giới hạn ẩm thực của y
Tên đức tu nhổ toẹt liên tục, trừng mắt nhìn Tiểu Căn đột nhiên xuất hiện trên mái nhà, tức giận quát:
"Thằng chó đẻ, mày chán sống rồi hả
Tiểu Căn cầm cái vá, nghiêm mặt nói:
"Ông nói chuyện kiểu gì vậy
Tôi cho ông ăn một miếng, sao ông lại mắng người ta
Tả Vũ Cương đứng bên cạnh Tiểu Căn, nhìn xuống tên đức tu, cười khẩy:
"Chẳng trách người ta nói hắn thất đức
Tên đức tu ngẩng đầu nói:
"Ai ui, đây không phải là Tả đại chi quải sao
Ông chủ đã chướng mắt mày, lạp quải cũng không cho mày làm, mày còn ở đây liếm mặt chủ liều mạng sao
Tả Vũ Cương nhìn Tiểu Căn nói:
"Hắn là Vương Kỳ, vốn dĩ làm lưỡi hoa trên núi Thiết Dương, không chỉ thất đức mà miệng còn thối kinh khủng
Tiểu Căn, chút nữa cậu cho hắn thêm một vá, át đi mùi thối trong miệng hắn
Tiểu Căn lại múc cho hắn một vá, phía sau có bóng người lao về phía anh ta
Tả Vũ Cương giơ chân đá vào người nọ, người nọ vội vàng đưa hai tay lên đỡ, lộn nhào một vòng rồi đứng dậy bên cạnh Vương Kỳ
Tả Vũ Cương cười nói:
"Tên này là Vu Đại Trình, cùng một lữu, nghĩa là sơn trại với Vương Kỳ, là một thể tu, cậu nhìn hắn kìa, nhảy tưng tưng chẳng khác gì con cóc ghẻ
Một tên đức tu tầng năm, cộng thêm một tên thể tu tầng năm, hai người đứng trước mặt Tả Vũ Cương, nhưng hắn ta không hề nao núng:
"Không phải bọn mày là Tam Kiệt sao, còn thiếu tên chủy tu Đỗ Thư Bình đâu
Gọi hắn đến đây luôn đi, tao tiếp một thể cho tiện
Đức tu tầng năm Vương Kỳ lên tiếng:
"Lấy nhiều đánh ít, coi như chúng ta thắng cũng chẳng vẻ vang gì, tao là người trọng võ đức..
Tả Vũ Cương cười khẩy:
"Tiểu Căn, lát nữa cho hắn thêm một vá
Lão Vương, tao nói cho mày biết, nếu Đỗ Thư Bình không xuất hiện, tao sẽ trực tiếp động thủ
Vừa dứt lời, Tả Vũ Cương đã xông đến trước mặt Vương Kỳ
Vương Kỳ là đức tu, tu vi kém Tả Vũ Cương một tầng, chắc chắn không phải là đối thủ của hắn ta, tên thể tu Vu Đại Trình kia lập tức nhảy lên, húc đầu thẳng vào ngực Tả Vũ Cương
"Qua bao nhiêu năm mà mày vẫn chỉ có một chiêu Cáp Mô Công này
Tả Vũ Cương giơ chân sút thẳng vào đầu Vu Đại Trình, khiến gã bay ngược về
Hắn định tiếp tục đá thêm một cước nữa, trên lưng Vu Đại Trình bỗng mọc ra một lớp mụn giống hệt như con cóc, lại lao về phía Tả Vũ Cương
Lớp mụn cóc này vừa cứng vừa sắc bén, lại còn có độc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tả Vũ Cương vẫn không né tránh, tiếp tục dùng chân đạp
Trong tay võ tu, thứ gì cũng có thể trở thành vũ khí
Đôi giày của hắn chính là vũ khí, một vũ khí vô cùng cứng rắn
Hắn có thể đá chết Vu Đại Trình, mà còn khiến Vu Đại Trình không có cơ hội phản kháng, đây chính là điểm lợi hại của võ tu
Đang đạp Vu Đại Trình túi bụi thì có người hét lên:
"Đạp phá thiết hài vô mịch xử
Nghĩa là đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy
Tả Vũ Cương cười nói:
"Đỗ Thư Bình, mày đã tới rồi, đáng tiếc chiêu này vô dụng với tao
Rẹt
Tả Vũ Cương còn chưa nói hết câu, đôi giày của hắn ta đột nhiên nát vụn
Chiêu của Đỗ Thư Bình phát huy tác dụng, đạp phá thiết hài vô mịch xử, thật sự đã phá hủy đôi giày của Tả Vũ Cương
Mụn của con cóc cắm phập vào chân, Tả Vũ Cương trúng độc
Tả Vũ Cương nhón chân, lùi về phía sau hai bước, nhìn Đỗ Thư Bình vừa xuất hiện, kinh ngạc hỏi:
"Mày đã tầng sáu
Đỗ Thư Bình cười đáp:
"Lão Tả, bất ngờ không
Anh em bọn tao từng chịu không ít thiệt thòi trên tay mày, hôm nay phải tính sổ hết
Tả Vũ Cương cắn răng, gật đầu:
"Đừng có mõm nữa, cùng lên hết đi
"Tả gia đã lên tiếng, chúng ta nguyện tác thành
Đỗ Thư Bình gọi hai đồng bọn:
"Lên, tiễn Tả gia lên đường"
Đỗ Thư Bình là văn tu tầng sáu, thực lực ngang ngửa Tả Vũ Cương
Hai người còn lại, một người đức tu tầng năm, một người thể tu tầng năm, dưới sự vây công, rất nhanh sẽ có thể lấy mạng Tả Vũ Cương
Không cần nói đến kinh nghiệm, cũng chẳng cần bàn đến chiến thuật, đều là những người từng trải, không ai thiếu thủ đoạn
Tả Vũ Cương biết lần này mình khó thoát, nhưng hắn ta không hề sợ hãi
Quyết định tuy sai lầm, nhưng tinh thần liều mạng thì không bao giờ sai
Tả Vũ Cương cả đời làm chi quải, từng thất thủ, từng qua người, nghĩa là đổi chủ, nhưng chưa bao giờ đánh mất bổn phận
Hắn ta kéo xuống một miếng vải, buộc chặt bắp chân, đứng thẳng người, hướng về phía ba người nói:
"Đến, đến hết đi
Ba người định nhào tới thì trên mái nhà có người lên tiếng:
"Lão Tả, tốt lắm, tôi không nhìn lầm anh
Tả Vũ Cương nghe thấy giọng nói này thì ngẩng đầu lên:
"Thất gia
Tại sao Lý Thất lại trở về
Không phải hắn đi áp tải hàng với Mã Ngũ sao
Lý Bạn Phong thật sự đã trở về, nói đúng hơn là hắn chưa từng rời đi
Trong mắt mọi người, Lý Bạn Phong là người đàn ông đội mũ dạ, để râu quai nón, vành mũ kéo xuống rất thấp, gần như che khuất cả khuôn mặt
Không nhìn rõ mặt là tốt nhất, bởi vì Lý Bạn Phong không giỏi dịch dung
Hắn vẽ một người giấy thay thế hắn đi áp tải
Ngoài Mã Ngũ ra, không ai biết chuyện này, mà hắn cũng không nói rõ với y
Trên bàn cờ, Lý Bạn Phong đi quân mã, ra hiệu cho Mã Ngũ đi trước
Hắn không xuất xe, ám chỉ rằng mình sẽ ở lại
Mã đi trước, xe ở lại, đây chính là chiến thuật
Sở dĩ không thể nói rõ ràng là vì Lý Bạn Phong không biết nội gián là ai, hắn sợ để lộ sơ hở
Thậm chí hắn còn không dám ở trong phòng, sợ bị nội gián phát hiện, phần lớn thời gian đều ở trong Tùy Thân Cư, nửa tiếng lại ra ngoài quan sát tình hình một lần
Lúc này, hắn vừa ra ngoài đã gặp ngay ba tên thổ phỉ núi Thiết Dương
Lý Bạn Phong nhìn ba người, nói:
"Tôi là người trọng võ đức, sẽ không đánh lén các người
Nhưng thấy các người đánh nhau cả buổi chắc cũng mệt rồi, bây giờ tôi ra tay thì không có tinh thần thượng võ, để công bằng, tôi tự chém mình một nhát trước đã
Đỗ Thư Bình ngây người
Tên này bị bệnh hay sao vậy
Y nhìn sang tên đức tu Vương Kỳ, hỏi:
"Có phải anh dùng kỹ pháp với hắn không
Vương Kỳ lắc đầu:
"Không có, tôi còn chẳng thấy hắn từ lúc nào..
Lý Bạn Phong rút dao ra, cứa một nhát vào lòng bàn tay, máu chảy xuống đất
"Các vị nhìn cho kỹ, tôi cũng bị thương rồi đây
Đỗ Thư Bình là người đầu tiên phản ứng lại:
"Hắn là địa chủ, chạy mau
Ba người vội vàng bỏ chạy một mạch đến mảnh đất bên cạnh
Nhưng một bức màn nước đã đổ xuống, phong tỏa toàn bộ mảnh đất
Địa chủ vẩy máu, kẻ xâm nhập sẽ bị Địa Đầu Thần trừng phạt
Thể tu Vu Đại Trình cắn răng xông lên, vừa chạm vào bức màn nước, gã lập tức biến thành một vũng máu thịt
Bức màn nước bị nhuộm đỏ một mảng, Đỗ Thư Bình và Vương Kỳ sợ đến mức hồn bay phách lạc
Tiếng của Thủy Dũng Tuyền vang lên bên tai Lý Bạn Phong:
"Cậu muốn để chết hay muốn để sống
"Tôi muốn để sống, tôi phải hỏi cho ra kẻ nào phái bọn chúng đến
"Được, nếu là đám người khai hoang kia, cậu nói cho ta một tiếng, ta phải nói chuyện đàng hoàng với Thu đại tượng mới được
Vừa dứt lời, trên màn nước bắn ra vô số giọt nước, bắn vào người Đỗ Thư Bình và Vương Kỳ, xuyên thủng người bọn chúng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.