Phong Khí Quan Trường

Chương 13: Quan viên cũng như tù nhân





Chương 13: Quan viên cũng như tù nhân
Thẩm Hoài trực tiếp chỉ rõ Trần Minh Đức chết là bởi tắm nước
lạnh, tim bị kích thích quá độ, điều này đã khiến Ngô Hải Phong trở tay không kịp
Tiếp đó, động tác đặt tay lên vai Thẩm Hoài hỏi dò sự việc cụ
thể của phó trưởng ban tổ chức tỉnh Đàm Khải Bình càng khiến Ngô Hải Phong chết
lặng
Trong ấn tượng của Ngô Hải Phong, Thẩm Hoài là một kẻ bất học
vô thuật, không biết dùng đầu óc
Trần Minh Đức vì nguyên nhân đặc thù nào đó mới
không thể không đem hắn chiếu cố ở bên người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngô Hải Phong tuyệt không cho rằng trước đó chỉ bằng mấy phút
dừng lại trên lầu Thẩm Hoài đã nhìn ra nghi điểm, lúc ấy Thẩm Hoài xông ra rất
có thể là do Đàm Khải Bình bố trí, cố ý diễn cho mọi người xem
Tức thì Ngô Hải Phong cảm nhận được tình thế không hay, tình
cảnh của bản thân chợt trở nên rất hung hiểm
Tin Trần Minh Đức chết là do hắn báo với lên trên tỉnh, cũng
là hắn hàm hồ về nguyên nhân cái chết của Trần Minh Đức
Nếu Đàm Khải Bình đã chỉ đạo Thẩm Hoài nhảy ra quấy rối cục
diện, vậy rất có thể trong tỉnh đã tỏ rõ quyết tâm muốn đem sự tình áp xuống,
hơn nữa còn không cho Đông Hoa có cơ hội ra giá trả giá
Ngô Hải Phong nghĩ không rõ ràng vì sao trong tỉnh lại muốn
làm thế này
Nhưng hắn phát hiện, bản thân đã không còn đường lui
Nếu quả hắn cam chịu, trong tỉnh tất sẽ truy cứu thái độ
không rõ ràng khi báo cáo cái chết của Trần Minh Đức, cố ý để tỉnh ủy sa vào bị
động
Đầu năm nay tội danh lớn nhất không phải giết người hay cướp
của, mà là chống đối
Hơn nữa thái độ còn thập phần ác liệt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu để lại dạng ấn tượng như thế trong tỉnh, vậy Ngô Hải
Phong biết rằng sự nghiệp chính trị của mình cũng đi tong
Không thể lập tức cam chịu, vậy chỉ có thể cắn răng kiên trì
2 điểm: Một là Trần Minh Đức từng hai lần có ý kiến khi nhà khách không cung cấp
nước nóng; hai là trong gian rửa mặt không có vết tích xả nước lạnh
Nếu nói vậy, há không phải công khai đối lập với trên tỉnh, bức
tỉnh ủy chính thức mở cuộc điều tra
Ngô Hải Phong bắt đầu nhận thức được hành vi hàm hồ khi báo
cáo về cái chết của Trần Minh Đức có bao nhiêu nguy hiểm
Có điều chỉ đến khi Thẩm Hoài đột nhiên xông ra, chân chính
đem hắn bức đến góc chết, Ngô Hải Phong mới ý thức ra, vậy thì đã muộn
Thẩm Hoài đột nhiên xuất hiện, cộng với biểu hiện đầy phối hợp
giữa hai bên Thẩm Hoài và Đàm Khải Bình cũng khiến đám người Cao Thiên Hà, Cát
Vĩnh Thu, Bành Dũng vừa kinh vừa nghi
Đặc biệt là hai người Cát Vĩnh Thu, Bành Dũng
Rốt cuộc kẻ
làm tặc tâm hư, Thẩm Hoài chỉ rõ Trần Minh Đức chết là do tắm nước lạnh càng
khiến bọn hắn hoảng loạn, phảng phất như giữa ban ngày ban mặt bị lột truồng giữa
phố…
“Ba ngày trước Trần thị trưởng dẫn đội thị sát xưởng thép
thành phố
Ngày đó trong xưởng đã xảy ra sự cố rơi chết công nhân từ trên lò
cao xuống
Tôi bất hạnh bị người công nhân đó nện trúng bả vai
Tuy thương thế
không có gì đáng ngại, nhưng Trần thị trưởng kiên trì muốn tôi lưu lại bệnh viện
để theo dõi, thế nên mấy ngày nay tôi không ở bên người Trần thị trưởng được.”
Thẩm Hoài cúi đầu kể lể, mấy ngày qua hắn trải qua đủ kích động,
nước mắt nói đến là đến, nhìn qua có vẻ cực chân tình thiết ý, trên thực tế,
lúc Đàm Khải Bình đặt tay lên vai, cả người hắn như quả bóng da xì hơi, nhẹ
nhõm cả lên
Không quản sau lưng bác hai nói gì chăng nữa, nhưng tốt xấu cũng
nhắc đến mình với Đàm Khải Bình, thế này là đủ để diễn “ngọt” màn tiếp theo rồi
Thẩm Hoài vừa nấc vừa tiếp tục nói:
“Giờ cháu rất hận chính mình, có câu thương nhẹ không xa hỏa
tuyến, cháu vì chút thương nhẹ nơi vai mà buông bỏ trách nhiệm chiếu cố Trần thị
trưởng, ngay cả tin Trần bí thư mất cũng do Cát bí thư trưởng thông báo mới biết…”
Ngô Hải Phong vừa muốn chất vấn Thẩm Hoài, nếu đã không ở bên
người Trần Minh Đức, lại sao dám khẳng định Trần Minh Đức chết vì tắm nước lạnh
mà phát bệnh, nhưng nghe đến Thẩm Hoài nhắc tới “Cát bí thư trưởng”, lông tóc cả
người Ngô Hải Phong đều dựng đứng cả lên
Tâm lý Ngô Hải Phong bốc hỏa ngùn ngụt, hắn không nhìn Cát
Vĩnh Thu mà căm hận nhìn Cao Thiên Hà…
Thẩm Hoài không rảnh đi quan sát phản ứng của người khác,
chính như đám người Ngô Hải Phong có một lần cơ hội hàm hồ khi Trần Minh Đức chết
bất đắc kỳ tử, hắn cũng chỉ có một lần cơ hội đập nồi dìm thuyền, đem nước quấy
được càng đục
“…Cát bí thư trưởng nói với cháu, buổi trưa trong Nam viên
không cung cấp nước nóng, Trần thị trưởng vì tắm nước lạnh mà phát tật, cầm thuốc
ngất trong phòng, không kịp cứu chữa, liền… Lúc rời tỉnh thành, dì ngàn đinh
ninh vạn dặn dò, cháu phải nhắc nhở Trần thị trưởng bỏ hẳn thói quen tắm nước lạnh,
vậy mà cháu…”
“Cát bí thư trưởng?”
Đàm Khải Bình dùng ánh mắt sắc nhọn chuyển hướng Cát Vĩnh
Thu, vừa rồi Ngô Hải Phương có hướng Đàm Khải Bình giới thiệu qua chức vụ của
đám người Cát Vĩnh Thu, nhưng đường nhìn của hắn chỉ dừng lại một nháy trên mặt
Cát Vĩnh Thu liền quay đầu nhìn 2 người Ngô Hải Phong, Cao Thiên Hà…
“Nói bậy nói bạ, tao nói vậy với mày lúc nào?” Cát Vĩnh Thu tức
muốn hộc máu, không ngờ được Thẩm Hoài mắt không nháy, tim không nhảy liền đem
cả bồn nước bẩn đổ ụp xuống đầu mình
“Cát bí thư trưởng, trước mặt Đàm bộ trưởng đây, thái độ này
của ngươi là gì
Muốn đùn đẩy trách nhiệm ư!” Ngô Hải Phong lệ thanh quát Cát
Vĩnh Thu, ánh mắt phẫn nộ của hắn hệt như muốn ăn tươi nuốt sống Cát Vĩnh Thu vậy
Ngô Hải Phong ngồi ghế bí thư thị ủy đã lâu, quan uy tích rất
nặng, vừa quát một tiếng khiến Cát Vĩnh Thu hồn kinh phách tán, sững cứng người,
nửa ngày cũng không dám vì mình phân biện nữa
Một khắc này Cát Vĩnh Thu cũng hiểu được, bí thư thị ủy Ngô Hải
Phong đã nhận ra trò mèo của bọn hắn, hắn càng tranh biện càng sẽ khiến Ngô Hải
Phong phẫn nộ
Thẩm Hoài đột nhiên xông ra, Ngô Hải Phong chỉ nghĩ đến 2 loại
khả năng: Một là Đàm Khải Bình ngầm chỉ đạo Thẩm Hoài diễn trò, đại biểu tỉnh ủy
muốn kiên quyết ép chuyện này xuống; khả năng còn lại là Cao Thiên Hà với Cát
Vĩnh Thu liên hợp đào hố cho mình nhảy; Ngô Hải Phong có xu hướng thiên về khả
năng phía sau
Thẩm Hoài chỉ ở trong biệt thự số 6 có tầm 2 phút, nếu không
phải Cát Vĩnh Thu kể rõ thực tình, sao hắn có thể đoán ra Trần Minh Đức chết vì
phát bệnh khi tắm nước lạnh
Hơn nữa, trong tỉnh không cho Đông Hoa cơ hội ra giá trả giá
liền muốn kiên quyết áp sự kiện này xuống cũng không hợp lẽ thường
Ngoài ra, chính là hành tung khả nghi của Cao Thiên Hà
Trần Minh Đức là phó thị trưởng, bởi bệnh mà vong, Cao Thiên
Hà làm lãnh đạo tối cao của phủ thị chính, lại trái mắc cái này, phải bận cái
kia, dây dưa không chịu lộ mặt, kéo mãi không được còn chọn chuẩn thời cơ, với
Đàm Khải Bình theo nhau trước sau đặt chân lên nhà khách Nam viên
Mà lại ngay
câu nói đầu tiên với Đàm Khải Bình đã phủi sạch trách nhiệm, tỏ ra mình vô can
trong toàn bộ sự việc…
Nếu trong lòng Cao Thiên Hà không có quỷ, Ngô Hải Phong có thể
viết ngược họ mình
Cát Vĩnh Thu và Bành Dũng đều là người của Cao Thiên Hà
Bành Dũng cường điệu giữa trưa nhà khách không cung cấp nước
nóng khiến Trần Minh Đức 2 lần tỏ ý kiến, lại tuyệt khẩu không nhắc đến Trần
Minh Đức có thói quen tắm nước lạnh, đây rõ ràng là đào sẵn hố, đợi chính mình
nhảy vào mà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong gian rửa mặt nhìn qua có vẻ chỉnh tề, nhưng thế cũng
không thể thuyết minh vấn đề gì được
Cát Vĩnh Thu và Bành Dũng đều đến hiện
trường sớm nhất, trước cả nhân viên công tác lẫn bác sỹ cấp cứu, bọn hắn có thừa
thời gian để động tay động chân…
Ngô Hải Phong vạn vạn không nghĩ đến, sớm biết Cao Thiên Hà
thèm thuồng chiếc ghế bí thư thị ủy đã lâu mà mình vẫn khăng khăng nhảy xuống hố
do bọn hắn đào sẵn
Khắc này, trong ánh mắt Ngô Hải Phong nhìn về phía Cao Thiên
Hà chứa đầy sự phẫn nộ vì bị bán đứng
Cao Thiên Hà cũng sắc mặt đại biến, vừa kinh vừa nghi, hắn
nghĩ không ra vì sao Cát Vĩnh Thu lại bán đứng hắn, hắn không hiểu nổi vì lẽ gì
Cát Vĩnh Thu thổ lộ thực tình với Thẩm Hoài sau lưng hắn
Khăng khăng Đàm Khải
Bình lại đang ở hiện trường, không cách nào nắm chặt Cát Vĩnh Thu hỏi cho ra nhẽ,
càng không có cơ hội giải thích hiểu lầm với Ngô Hải Phong
Nhìn bộ dạng như muốn ăn thịt mình của Ngô Hải Phong, Cao
Thiên Hà liền biết thù này hắn không muốn kết cũng phải kết
Cho dù lúc này có cơ hội giải thích với Ngô Hải Phong, không
lẽ Ngô Hải Phong sẽ tin
Muốn trách thì chỉ trách mới đầu mình phủi được quá sạch
sẽ, ngược lại thành để lộ ra nghi vấn, dù sao hắn vốn cũng không tồn ý tốt với
Ngô Hải Phong
Lòng bàn tay Thẩm Hoài mướt đầy mồ hôi, nhìn thấy Ngô Hải
Phong hận không thể đem Cao Thiên Hà ăn tươi nuốt sống mới dám đoán định, xem
ra lần này mình cược đúng rồi
Có người từng đưa sự nghi kỵ giữa các tù nhân để giải thích mức
độ tín nhiệm lẫn nhau trong lòng đám quan viên
Quan viên cạnh tranh càng trực
tiếp, mức độ tín nhiệm càng thấp
Làm tay chân sau cái chết của Trần Minh Đức, lái sự kiện theo
hướng quan hệ nam nữ, điều này tuy phù hợp lợi ích hai bên, nhưng muốn để Cao
Thiên Hà và Ngô Hải Phong đi đến thống nhất trước, hay có sự phối hợp nhuần
nhuyễn, vậy thì không có khả năng, rốt cuộc ai cũng phải phòng bị đừng để đối
phương đâm sau lưng một đao, khi đó có hối hận cũng đã muộn
Đàm Khải Bình lăn lộn trên quan trường gần nửa đời, trên đường
đi đã đặc ý tìm hiểu qua một lần các mối quan hệ ở Đông Hoa, để tiện vãn hồi
chút chủ động khi xử lý hậu sự cho Trần Minh Đức
Hắn không ngờ được, quyền chủ
động sẽ đến nhanh, đến kịp thời thế này
Tuy Đàm Khải Bình còn chưa biết rõ cụ thể tình hình, nhưng phản
ứng của đám người Ngô Hải Phong, Cao Thiên Hà đã đủ để hắn nhìn ra manh mối…
“Trần thị trưởng mấy ngày trước còn phàn nàn buổi trưa nhà
khách không cung ứng nước nóng…” Bành Dũng là kẻ phản ứng chậm chạp nhất, vẫn
tưởng chiếu theo kế hoạch cũ, muốn giúp Cát Vĩnh Thu bác bỏ lời Thẩm Hoài
“Hồ đồ!” Tiếng quát của Ngô Hải Phong chợt vang lên, dị thường
đột ngột và bén nhọn, phảng phất mang theo lửa giận không cách nào đè nén
Thậm
chí hắn còn cho rằng lúc này Bành Dũng nói vậy là để cố ý dắt mũi mình, chấn giận
trong nội tâm cường liệt đến đâu không nghĩ cũng biết
Ngô Hải Phong túm chắc Bành Dũng mà mắng:
“Đồng chí Minh Đức đã chỉ ra thiếu sót trong công tác của mấy
người, vậy mà còn chậm chạp không thay đổi
Giữa trời lạnh thế này mà đồng chí
Minh Đức phải tắm nước lạnh, đến nỗi phát tác bệnh tim mà chết, đây là trách
nhiệm của ai
Đồng chí Minh Đức bất hạnh qua đời, nhà khách Nam viên phải có
trách nhiệm, phủ thị chính chỉ đạo công tác ở đây cũng phải có trách nhiệm!”
Bị Ngô Hải Phong mắng một trận ngập đầu, tức thì khiến Bành
Dũng như lọt vào sương mù, hắn làm sao có thể nghĩ ra hình thế thay đổi nhanh đến
chóng mặt như vậy
Lái cái chết của Trần Minh Đức theo hướng quan hệ nam nữ,
không phải Ngô Hải Phong đã mặc nhận ư
Sao bởi cây gậy chọc cứt Thẩm Hoài vừa
xuất hiện đã thay đổi khẩu phong
Vợ Trần Minh Đức còn đang ngập trong thương tâm, thấy mấy
lãnh đạo thành phố đại phát lôi đình, chỉ cho là bọn hắn đang vì cái chết của
Minh Đức mà tự trách, nhịn không nổi lại khóc lớn: “Lão Trần có tật này, đã nói
bao lần mà vẫn không sửa, chỉ nói tắm nước lạnh thoải mái toàn thân… Lão Trần
a, sao anh lại đi thế này!”
Đến giờ phút này Cát Vĩnh Thu mới thực sự ý thức đến đại thế
đã mất, không dám biện giải cho mình, thậm chí hắn còn không dám quay sang cắn
ngược Thẩm Hoài: Tay của phó trưởng ban tổ chức tỉnh ủy Đàm Khải Bình còn đang
đặt trên vai Thẩm Hoài kia kìa
Cát Vĩnh Thu biết rằng, càng tranh biện, càng giãy dụa càng
đem lại hậu quả không lường hết được, chỉ đành đáng thương nhìn Cao Thiên Hà cầu
cứu, hy vọng Cao Thiên Hà có thể hiểu, mình không hề bán đứng ông ta, là thằng
chó đẻ Thẩm Hoài ngậm máu phun người

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.