Phong Khí Quan Trường

Chương 14: Phong hồi lộ chuyển





Chương 14: Phong hồi lộ chuyển
Thoại phong Ngô Hải Phong vừa chuyển, thậm chí còn đem đầu
mâu chỉ thẳng sang phía mình, Cao Thiên Hà biết có làm gì cứu vãn cũng muộn rồi,
hơn nữa hắn ngờ không thấu đến cùng giữa Thẩm Hoài và Đàm Khải Bình định phối hợp
đến đâu, cũng không phỏng đoán được quyết tâm đánh áp sự kiện của tỉnh ủy lớn đến
mức nào, lúc này hắn chỉ còn nước bỏ xe giữ soái
Lại nói hắn đã phủ sạch trách nhiệm bản thân rồi, chỉ cần Cát
Vĩnh Thu, Bành Dũng giữ mồm mép cho cẩn thận, chuyện này sẽ chỉ có Ngô Hải
Phong đứng mũi chịu sào chứ bản thân không bị liên can, nào phải khổ sở đi dò xét
giới hạn trên tỉnh
Đối mặt với chỉ trách của Ngô Hải Phong, Cao Thiên Hà chày cối,
dày mặt nói: “Công tác của nhà khách Nam viên thiếu sót rất nghiêm trọng, sau
khi đồng chí Minh Đức nhắc nhở vẫn không kịp thời sửa đổi, tội trách càng nặng
Tôi đại biểu cho thị chính phủ nhận trách nhiệm, xin được làm kiểm điểm trước
thị ủy, tỉnh ủy, tỉnh chính phủ…”
Lúc Cao Thiên Hà nói những lời này, ánh mắt sắc như dao cạo
liếc một cái về phía Cát Vĩnh Thu
Lúc này hắn đánh giá không ra trong đầu Cát Vĩnh Thu đang nghĩ
gì, nhưng ngẫm lại thì thấy chắc Cát Vĩnh Thu sẽ không bán rẻ mình, bởi làm thế
hắn cũng không được chỗ tốt nào cả
Cát Vĩnh Thu bị Cao Thiên Hà nhìn một cái, sống lưng lạnh
toát, cả người mềm nhũn như con chi chi…
Lúc này Cát Vĩnh Thu có thể đã đoán ra, nhiều khả năng khi hắn
gọi điện cho Cao Thiên Hà đã bị Thẩm Hoài nghe trộm… Nhưng điều này giờ không
quan trọng nữa rồi, hắn có thể cầm ra chứng cứ đưa cho Ngô Hải Phong, chứng
minh rằng không phải hắn đào hố ư
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cũng như đất vàng dính trong đũng quần, không phải *** cũng
là ***, hắn chỉ có thể làm kẻ câm ăn hoàng liên, có khổ nói không ra
Đối với thái độ cam chịu của Cao Thiên Hà, Ngô Hải Phong
không chút lĩnh tình, thậm chí còn hận không được đem Cao Thiên Hà giẫm chết dưới
lòng bàn chân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người báo cáo tin Trần Minh Đức chết lên trên tỉnh là hắn, kẻ
hàm hồ khi thuyết minh nguyên nhân cái chết của Trần Minh Đức cũng là hắn
Bề ngoài chuyện này xem như đã xong
Nhưng biện pháp xử lý của
tỉnh ủy đối với Đông Hoa tuyệt sẽ không dừng lại, mà đối tượng bị thu thập đầu
tiên, không phải ai khác mà chính là hắn – Ngô Hải Phong
Nghĩ đến sự nghiệp chính trị của bản thân rất có thể vì chuyện
này mà đi tong, nghĩ đến bảo tọa bí thư thị ủy bị Cao Thiên Hà đoạt đi, hận ý của
Ngô Hải Phong sao có thể nhỏ cho được
Đối với Thẩm Hoài - kẻ chân chính nhảy ra quấy nước đục, Ngô
Hải Phong lại không có hận ý mấy; trong mắt hắn, Thẩm Hoài có thể nhảy ra bảo vệ
chủ cũ, phẩm tính không sai, có trách chỉ trách vừa rồi mình đã xem nhẹ sự tồn
tại của hắn
Còn với Cát Vĩnh Thu, Ngô Hải Phong cũng hận không đạp một
phát chết mẹ nó đi: Vừa rồi lúc Thẩm Hoài không ra, chính Cát Vĩnh Thu cướp lời
nói rõ trước bàn dân thiên hạ, rằng chính Ngô Hải Phong đã đem Thẩm Hoài đá
sang một bên
Chính câu nói ấy đã triệt để lấp chết cơ hội cho Ngô Hải
Phong biện giải, làm sao Ngô Hải Phong không tin tưởng đây là bẫy rập đám Cao
Thiên Hà, Cát Vĩnh Thu giăng sẵn cho được
************************
Vợ Trần Minh Đức bước vào phòng ngủ, vừa nhìn thi thể dưới tấm
chăn, nàng liền ngã vật xuống đất, kêu gào khóc lớn…
Lần này Thẩm Hoài không bị đuổi ra như trước, sự tình nghịch
chuyển theo đúng dự kiến, nhưng hung hiểm trong đó chỉ riêng mình hắn là rõ
ràng
Còn sau này sẽ khiến Ngô Hải Phong, Cao Thiên Hà chuyển giận
lên đầu, Thẩm Hoài đã không quản được nhiều vậy rồi
Hắn đứng trước giường, gió
lạnh từ cửa sổ thổi tới tấm lưng đã ướt lạnh mồ hôi khiến hắn từng trận phát
run
Mấy ngày nay chịu quá nhiều đả kích khiến tâm lực kiệt quệ, lại
thêm không được nghỉ ngơi tử tế, giới hạn thể lực xuống thấp nghiêm trọng, giờ
có thể đứng vững ở đây đã là kỳ tích
Ngô Hải Phong, Cao Thiên Hà chuyển khẩu phong, nguyên nhân
cái chết được định tính lại, đám chuyên viên cấp cứu tự nhiên cũng biết gặp gió
sử đà, đứng trước cửa phòng ngủ báo cáo với đại biểu tỉnh ủy tỉnh chính phủ Đàm
Khải Bình:
“Trời thu chuyển lạnh, tắm nước mát rất dễ khiến tim bị kích
thích, đây cũng là nguyên nhân chính dẫn đến cái chết của Trần thị trưởng
Chúng tôi không cấp cứu kịp thời, cô phụ sự tín nhiệm của tổ chức, của chính
quyền…”
Lúc này xấp khăn tắm xếp chỉnh tề trong gian rửa mặt ai cũng
xem như vô hình, chỉ với xấp khăn đó cũng không thể thuyết minh được cái gì
Tuy đã qua mấy giờ, nhưng còn có thể nhìn thấy vết tích nước
đọng lưu lại trên thảm sàn và nền phòng tắm
Đây là chứng cứ không thể chối
cãi, dù Cát Vĩnh Thu, Bành Dũng có làm tay chân thế nào đều vô phương
Chỉ cần xác thực Trần Minh Đức chết vì bệnh tim phát tác, Đàm
Khải Bình cũng không muốn truy cứu quá sâu
Sự tình được định xuống, chắc trong
tỉnh cũng không hy vọng gây thêm chuyện
Để lỡ mất cơ hội cứu chữa, làm sao cũng không thể oán trách
bác sỹ cấp cứu không tận lực khi mà đã thông báo quá muộn
Đàm Khải Bình nắm tay đám bác sỹ tham gia cứu chữa, an ủi mấy
câu: “Xảy ra chuyện thế này ai cũng không ngờ được, mọi người không cần quá tự
trách…” Sự tình có thể chuyển ngoặt nhanh như vậy, chính hắn cũng phải ngấm ngầm
thở phào nhẹ nhõm
Hắn không quá quen thuộc Trần Minh Đức, càng không quan tâm
Trần Minh Đức sống hay chết, cái hắn quan tâm là không thể để cái chết của Trần
Minh Đức khiến tỉnh ủy sa vào bị động, thế này cũng tính là có câu trả lời thỏa
đáng cho Tống Kiều Sinh rồi…
Đàm Khải Bình liếc nhìn Thẩm Hoài sắc mặt tái nhợt, đầu trán
lấm tấm mồ hôi bên cạnh, quan tâm hỏi rằng: “Thẩm thư ký, cậu không được khỏe
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cần nghỉ ngơi một lát hay không?”
Tạm không nói Thẩm Hoài là con cháu nhà họ Tống, là cháu ruột
Tống Kiều Sinh, chỉ với tư cách là nhân số then chốt giúp sự việc chuyển biến,
Đàm Khải Bình đều không thể xem nhẹ tên thư ký của Trần Minh Đức này
Đồng thời Đàm Khải Bình lại cảm thấy kỳ quái: Mới trẻ vậy mà
đã xử lý sự việc gọn gàng, nắm bắt thời cơ chuẩn xác, nhân vật như thế sao Tống
gia không trọng điểm bồi dưỡng, lại ném đến chỗ chim không thèm ỉa như cái đất
Đông Hoa này
Mà trong điện thoại hình như Tống Kiều Sinh cũng không coi trọng
đứa cháu trai này cho lắm…
“Không có gì, cảm ơn Đàm bộ trưởng quan tâm” Thẩm Hoài nhanh
nhẩu đáp lời, tay sờ lên nắn nắn vai trái còn ê ẩm, như để biểu thị vì vết
thương trên vai mới trông yếu ớt như vậy
Thấy bí thư thị ủy Ngô Hải Phong cũng
nhìn qua, thần tình kiên trì nói: “Cũng cảm ơn Ngô bí thư quan tâm
Trần thị
trưởng xảy ra chuyện như vậy, là do tôi không tận hết trách nhiệm, cô phụ sự
tín nhiệm của thị ủy thị chính phủ
Phụ lòng Ngô bí thư từng dặn dò tôi phải
chăm sóc, chiếu cố Trần thị trưởng cho tốt
Giờ Ngô thư ký có cho tôi nghỉ
ngơi, tôi cũng không thể nào yên tâm tĩnh dưỡng
Hy vọng Ngô bí thư có thể để
tôi tiễn Trần thị trưởng đi chặng cuối cùng…”
Ngô Hải Phong hơi nhướng mày lên: Mới đầu hắn đem Thẩm Hoài
đuổi đi là vì không tín nhiệm tên “thanh danh bại hoại, tác phong bất chính”
này, sợ hắn gây chuyện không hay
Nhưng Thẩm Hoài lảm nhảm một hồi, ý tứ lại
chuyển ngoặt, hình như có ý giúp mình xoay vần thế cuộc
Tâm lý Ngô Hải Phong chợt sinh nghi: Tên Thẩm Hoài này ăn nói
chặt chẽ, không sơ hở mảy ra, đây còn là tên thư ký không đầu óc của Trần Minh
Đức trước kia ư
Hay do mình có thành kiến với hắn, nên để phong thanh đánh lừa
cảm quan
Lúc này Ngô Hải Phong càng có xu hướng tin vào khả năng đằng
sau
Trước đây Thẩm Hoài chỉ là thư ký do Trần Minh Đức mang theo
từ trong tỉnh, là một thằng oắt hỉ mũi chưa sạch, còn mình là bí thư thị ủy,
bình thời không khả năng quá để ý đến hắn, vậy ấn tượng tốt xấu trước đây với hắn,
tất nhiên là từ trong mồm người khác mà ra, chứ thực tế hắn không hề có cơ hội
chân chính nhận thức Thẩm Hoài…
Ngô Hải Phong thừa hiểu toàn bộ sự kiện sẽ mang đến cho hắn hậu
quả tai hại đến thế nào
Đồng thời càng nhận thức mấy lời tưởng như lảm nhảm vừa rồi của
Thẩm Hoài quan trọng đến đâu, với nó hoặc nhiều hoặc ít có thể khiến Đàm Khải
Bình tin tưởng: Mình là vì quan tâm mới để Thẩm Hoài tránh sang một bên, chứ
hoàn toàn không hề có ác ý
Việc này nếu Thẩm Hoài không mở miệng đỡ lời, Ngô Hải Phong
sao thể chùi mông sạch sẽ
Sắc mặt Ngô Hải Phong hơi hoãn, đốc định nói: “Thẩm thư ký, cậu
cứ về nghỉ ngơi trước đi, làm người đứng đầu thị ủy, chiếu cố tốt hạ thuộc là
trách nhiệm của ta
Không thể vì hậu sự của đồng chí Trần Minh Đức mà khiến
thân thể cậu chịu thêm gánh nặng được… Cứ vậy đi, cậu về nghỉ ngơi trước, không
cần quá miễn cưỡng bản thân, còn chuyện của đồng chí Minh Đức cậu cứ chờ thông
báo, nghe thị ủy thị chính phủ điều động là được.”
Ngô Hải Phong xuất thân quân nhân, không cong cong thẳng thẳng
quá nhiều, chính bởi vậy mới để Cao Thiên Hà, Cát Vĩnh Thu trước đó dắt mũi
Nhưng không có nghĩa Thẩm Hoài chủ động bắc thang cho hắn hắn lại không biết
thuận thế mà xuống
Trong lòng Đàm Khải Bình cũng tràn đầy nghi hoặc
Ở trọn cả sự việc, rõ ràng Ngô Hải Phong là kẻ phải gánh
trách nhiệm lớn nhất
Đặc biệt là mới đầu Ngô Hải Phong hàm hồ về nguyên nhân cái
chết của Trần Minh Đức, tính chất của vấn đề phi thường nghiêm trọng, cơ hồ
trong tỉnh rất khó dung nhẫn Ngô Hải Phong tiếp tục ở lại Đông Hoa làm bí thư
thị ủy nữa, nhưng theo như lời Thẩm Hoài, tựa hồ sau lưng còn có ẩn tình khác
Đàm Khải Bình một mực không có cơ hội nói chuyện riêng tư với
Thẩm Hoài, tuy vụ việc đã được nghịch chuyển, nhưng vẫn chưa thăm dò rõ dòng ngầm
bên trong, lúc này hắn cũng biết chưa thể hạ kết luận quá sớm được
Có điều trong tỉnh một mực quan chú sự việc tiến triển, Đàm
Khải Bình tất phải báo cáo chi tiết trong thời gian ngắn nhất
Đàm Khải Bình suy nghĩ một chút, quay sang nói với Ngô Hải
Phong: “Hậu sự cho đồng chí Minh Đức giao cho thị ủy thị chính phủ Đông Hoa lo
liệu
Ngoài ra tôi phải nhanh chóng báo cáo sự vụ cho tỉnh ủy
Đối với Nam viên
này tôi không quen thuộc, có cần để Thẩm thư ký dẫn tôi một đoạn trước khi đi
nghỉ không?”
“Được…” Ngô Hải Phong thấy Đàm Khải Bình hy vọng có thể đơn độc
nói chuyện với Thẩm Hoài liền gật đầu đồng ý
Ngô Hải Phong cũng biết lời nói của Thẩm Hoài đối với hắn cực
kỳ trọng yếu, đặc biệt là thoại phong Thẩm Hoài vừa rồi rõ ràng đối với hắn rất
có lợi, tất nhiên sẽ không ngăn trở
Ngô Hải Phong bước gần lại, vỗ lên vai Thẩm Hoài, ôn tồn nói:
“Cậu dẫn Đàm bộ trưởng đi nghỉ ngơi trước, sau đó cố gắng nghỉ ngơi cho khỏe…”
“Vâng, cảm ơn Ngô bí thư.” Thẩm Hoài có thể cảm nhận rõ lực độ
cái đặt tay lên bả vai của Ngô Hải Phong, điều này là một loại ám thị không thể
nghi ngờ
Tuy lần này Thẩm Hoài âm thầm đâm Cát Vĩnh Thu một đao, song
kẻ gánh hậu quả nặng nhất lại là người trực tiếp báo cáo với tỉnh ủy – bí thư
thị ủy Ngô Hải Phong
Hai người Ngô Hải Phong, Cao Thiên Hà, Thẩm Hoài không ưa
thích một ai
Nhưng nếu Ngô Hải Phong bị đá khỏi ghế bí thư thị ủy, để Cao
Thiên Hà từ trong được lợi, đó cũng không phải cái đích mà Thẩm Hoài muốn nhìn
thấy
Thế nên hắn mới thử đỡ lời cho Ngô Hải Phong, hết khả năng giúp y vãn hồi
ảnh hưởng, cũng tính là bán ra nhân tình
Hơn nữa Cao Thiên Hà và Ngô Hải Phong sớm hay muộn đều sẽ
nghĩ rõ ràng sự việc hôm nay
Vừa bắt đầu Ngô Hải Phong đã bị đám Cao Thiên Hà, Cát Vĩnh Thu
dắt mũi, có thể nói ban đầu Cao Thiên Hà đã không có ý tốt với Ngô Hải Phong…
Cho dù Ngô Hải Phong nghĩ rõ ràng mọi chuyện, kẻ đầu tiên hắn muốn đối phó cũng
là đám Cao Thiên Hà
Nếu để Ngô Hải Phong trực tiếp rớt đài, chỗ tốt lại rành rành
dành cho họ Cao, họ Cao cũng không có khả năng quay sang cảm tạ hắn… Quan trường
chính là như thế, không phải cứ thi ân là được báo đền
Thẩm Hoài rất rõ ràng,
để Cao Thiên Hà được thế, ngược lại sẽ khiến mình bất lợi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.