Phong Khí Quan Trường

Chương 41: Địa bàn





Chương 41: Địa bàn
Ăn xong cơm Thẩm Hoài không về cơ quan ngay mà tính dạo một
lượt quanh thị trấn
Trạm tiếp đãi mới được xây dựng từ năm 90, có thể nói trừ xưởng
thép ra thì nó là kiến trúc đại biểu cho thị trấn Mai Khê
Phía gần mặt phố của tòa nhà cao 3 tầng, trục phía tây cao đến
5 tầng, kết cấu kiểu nửa vòng cung, khoảng sân ở trước mặt đỗ đầy xe Mosaic
xanh trắng đủ loại, trông hệt như những đợt sóng biển
Nửa tòa nhà, phía sát mặt phố được dùng làm trạm tiếp đãi, trừ
ăn uống ra còn có phòng nghỉ ngơi, làm việc
Có điều thị trấn Mai Khê rất gần
thành phố nên đối với những khách hàng có yêu cầu khá tỉ mỉ sẽ vào trong thành
phố thuê khách sạn, thế nên tình hình kinh doanh nhà khách của trạm tiếp đãi
không được lý tưởng cho lắm,
duy có khoản ăn uống, nhờ quan hệ được với thị trấn
và xưởng thép nên lợi nhuận kiếm rất dày
Đi vòng ra sau trạm tiếp đãi, cũng trong tòa nhà ấy chính là
trạm văn hóa
Nói là trạm văn hóa, nhưng kỳ thực đã cho tư nhân đấu thầu từ
lâu
Dưới tầng một, trong đại sảnh có đặt một quán game, đang giữa
trưa, bên trong chen chúc không ít thanh niên và học sinh trung học Mai Khê,
trong góc phòng còn có mấy người vây quanh hai máy cược xèng, không một ai chú
ý đến Thẩm Hoài đang đi tới
Từ cầu thang trong góc đi lên, tầng hai là phòng chiếu bóng
duy nhất của thị trấn
Trước cửa treo một tấm bảng đen, ghi lịch chiếu phim hôm
nay
Tên phim là “Giai nhân của tôi”, còn ghi chú thêm một dòng chữ
hồng kẻ đậm “Tác phẩm diễm tình Hongkong”
Tầng ba là sảnh ca múa, bên trong tối đen, giờ không phải thời
điểm làm việc nên không thấy có ai
Tầng bốn mới là thư viện công cộng duy nhất
của toàn thị trấn
Cửa phòng thư viện khép hờ, cũng không nhìn thấy có người
bên trong
Tầng 5 là văn phòng, giữa trưa nên cũng chẳng thấy ai, đi lên
nữa là tầng thượng
Trên sân thượng có một đôi tình nhân ngồi trong góc đút cháo
lưỡi cho nhau, trên người mặc đồng phục trường trung học
Nhìn thấy Thẩm Hoài
lên sân thượng mới chia ra, cố vờ ra vẻ tự nhiên quay đầu đi xuống
Trừ lò đúc xưởng thép, tháp nước trạm cấp nước Tự Lai, thì ở
Mai Khê không còn tòa nhà nào cao hơn khối kiến trúc này
Thẩm Hoài đứng trên tầng thượng, tầm nhìn rộng mở, dõi mắt ngắm
ra xa, hướng nam có thể nhìn thấy lò đúc xưởng thép, hướng tây có thể nhìn thấy
dòng sông Mai Khê chảy êm đềm, hướng bắc, hướng đông là một phiến ruộng đồng
mênh mông
Đường Hạ Mai, phố Học Đường, hẻm nhỏ, đường xưởng thép, và cả những
đường đất trong thôn gần đó, tất cả đem chia cắt toàn thị trấn thành vài chục
phần khác nhau
Nhìn ra xa cảnh sắc đẹp đẽ, hoàng tráng bao nhiêu, thì khi
thu đường nhìn trở về, trước mắt chỉ toàn là khốn cùng và cũ nát
Chưa cần nói đến hương thôn xa xa, mà ngay trong thị trấn, giữa
phiến mái ngói gạch xanh san sát, thỉnh thoảng cũng có thể bắt gặp những túp
nhà tranh, khung cảnh trong các con hẻm thì càng có vẻ nhếch nhác, tạm bợ
Từ tòa nhà trạm văn hóa này cùng với những hàng quán mới tinh
trên phố Học Đường, có thể nhìn ra tình hình tài chính của Mai Khê trước năm 90
khá là khả quan, đáng tiếc tuần trăng mật quá mức ngắn ngủi
Ngay như trường
trung học Mai Khê đối diện với nhà văn hóa, kiến trúc chủ yếu vẫn là lán ngựa
mà quân Nhật xâm lược để lại từ trước giải phóng, được cải tạo lại làm phòng học
Trừ cây cối um tùm xanh tốt ra, cả ngôi trường đều nhuốm màu
thời gian, cũ nát vô cùng, sân thể dục cũng toàn là một phiến đất vàng đầy bụi
cát
Chưa nói hy vọng cao xa cái gì mà đường chạy đất nặn, hay sân
cỏ bóng đá, ngay buổi trưa, trong phòng làm việc, chính mắt Thẩm Hoài nhìn thấy
phòng giáo dục đưa lên đơn kiến nghị xin chi tiền mua 2 tấn cát dùng làm hố nhảy
xa cho học sinh trong trường, từ đó có thể thấy kinh phí giáo dục của thị trấn
quẫn bách đến mức độ nào…
Phía bắc nhà văn hóa là viện dưỡng lão, hai dãy nhà cấp bốn
xây từ thập niên 60, 70
Từ trên cao nhìn xuống, Thẩm Hoài có thể trông thấy có
mấy căn nhà phía nam đã bị gió lớn tốc mất một mảnh ngói, tạm thời phải dùng cỏ
tranh và tre nứa che lại
Trong sân viện dưỡng lão, có bảy tám cụ già cô đơn
đang ngủ gật, bên cạnh đó là mấy con gà thả rông chạy đầy sân
Chợ thực phẩm phía tây phố Học Đường là một mảnh lều lợp tôn
Năm vừa rồi trời đông đổ tuyết lớn, lớp tôn bị tích tuyết quá dày nên đổ xuống,
đến giờ vẫn có thể quan sát thấy vết tích của vụ sập trên nóc lều
Có lẽ trước đây chưa từng quan sát Mai Khê ở góc độ này, nên
hắn không có được cảm xúc khắc sâu khi chứng kiến sự lạc hậu và cũ nát của Mai
Khê đến thế
Đừng nói so sánh với hương thôn thị trấn ở các nước Âu Mỹ, mà
so ngay với hương trấn ở thành phố Bình Giang bên kia bờ Cồn giang, Mai Khê
cũng lạc hậu đi quá nhiều
“Anh đang nhìn gì thế?”
Thẩm Hoài quay đầu lại, thấy Trần Đan đang từ thang cuốn sắt
leo lên tầng thượng, nghiêng nghiêng người dựa vào lan can, nói: “Không ngờ đứng
từ đây quan sát phong cảnh Mai Khê lại đẹp thế này…”
“Anh đang tuần thị địa bàn của mình
Mới lần đầu nên có cảm giác
vậy thôi
Nếu đến lần sau, nhất định anh sẽ thấy những chỗ lạc hậu của Mai Khê,
nhất là thép xưởng và sông Mai Khê phía nam, chỗ đó ô nhiễm rất nghiêm trọng…”
Trần Đan nói
Đây sẽ là địa bàn của chính mình ư
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong lòng Thẩm Hoài tự hỏi
Trước đây hắn quyết định lưu lại Đông Hoa, một phần là bởi muốn
được chăm sóc chiếu cố cho tiểu Lê, phần nữa là muốn làm một phen thành tích,
thay đổi cách nhìn của Tống gia với mình, nhưng đến khi chân chính đi xem xét mảnh
đất mà hắn hằng mơ ước, nội tâm không khỏi tuôn ra một cỗ xung động:
Chỉ có biến mảnh đất này trở nên tươi đẹp, trở nên giàu có, mới
thực sự là chuyện hắn nên làm
“Cô và tiểu Lê ở chỗ nào?” Thẩm Hoài bình tĩnh hỏi Trần Đan
“Kia, dãy nhà cấp bốn kia là túc xá trấn chính phủ.” Trần Đan
chỉ vào một con hẻm nhỏ phía tây nhà văn hóa, nói: “Nếu Thẩm bí thư không muốn ở
nhà cũ của tiểu Lê thì có thể ở trong phòng của trạm tiếp đãi, cũng có thể xin
trấn chính phủ một phòng ở tạm, nếu không đến ở trong túc xá của xưởng thép
cũng được…”
Trần Đan chỉ vào tòa nhà hai tầng màu xám trắng sau lưng xưởng
thép nói
Sản lượng một năm của xưởng thép Mai Khê ước chừng không đến
một phần mười xưởng thép thành phố, nhưng cũng có gần 800 công nhân, so với các
hương trấn xung quanh đã được tính là xưởng lớn
“Cô qua đây là để tìm tôi?” Thẩm Hoài lại hỏi
“Hả?” Giờ Trần Đan mới nhớ đến nàng lên tầng thượng để làm

Lúc nàng mới lên tới nơi, thấy Thẩm Hoài đang nhìn nơi xa đến
thất thần, bị đường nét đăm chiêu suy tư của hắn hấp dẫn nên mới bị dẫn sang
chuyện khác
Trần Đan mặt phấn hơi hồng: “Triệu Đông qua đây rồi, vừa đến
trạm tiếp đãi liền mượn điện thoại muốn tìm anh
Vừa lúc tôi thấy anh bước vào
nhà văn hóa, nghĩ chắc anh ở trên này nên qua gọi…”
Thẩm Hoài cùng Trần Đan xuống lầu, Triệu Đông và Dương Hải Bằng
đang đứng chờ ngoài trạm tiếp đãi, cũng không biết hai người bọn họ lôi từ đâu
ra một chiếc Santa, dừng ngay ở ven đường
Thẩm Hoài nhìn Dương Hải Bằng, hỏi: “Triệu Đông từ chức trong
xưởng thép rồi, giờ không có việc làm, đến đây cũng không sao, còn cậu, không
quản chuyện trong cửa hàng?”
“Ài, cửa hàng thì có chuyện gì để quản
Hôm nay là ngày Thẩm
bí thư cậu tân quan thượng nhiệm, nói thế nào cũng phải tới góp vui chứ, Thẩm
bí thư không hoan nghênh tôi?” Dương Hải Bằng sờ sờ lên mái tóc đầu đinh nhọn
như nhím, mắt cười híp cả lại, nhiệt tình xưng hô chức quan mới của Thẩm Hoài
Thẩm Hoài cười vỗ lên vai Dương Hải Bằng một cái, nói: “Không
cần xa lạ thế, tôi ở Đông Hoa không có bạn bè gì, cậu và Triệu Đông có muốn làm
bằng hữu của tôi không?”
Dương Hải Bằng ngoan ngoãn lẻo đẽo theo Triệu Đông đuổi tới
Mai Khê cũng có một phần tư tâm, hắn biết chưa chắc hành động của mình đã khiến
Thẩm Hoài ưa thích
Nhưng lúc này một cái vỗ vai khiến lòng hắn ấm cả lên, tâm
tình kích động không thôi
“Đi vào tìm chỗ nói chuyện đã…” Thẩm Hoài mời Triệu Đông,
Dương Hải Bằng vào trong trạm tiếp đãi
Buổi tiệc giữa trưa bị hắn phá tan tành, thành ra giờ trạm tiếp
đãi vắng như chùa bà đanh, không biết Hà Nguyệt Liên đã chạy chỉ nơi nào, Trần
Đan dẫn ba người bọn hắn lên một phòng trên lầu hai, pha trà rót nước rồi lui
ra đứng trước cửa, chứ không chịu ngồi trong phòng, hệt như nhân viên phục vụ
tùy thời phân phó
Thẩm Hoài cầm ly trà lên xoay xoay nói: “Tình hình hôm nay
hơi phức tạp, buổi trưa tôi với Đỗ lão hổ trở mặt
Theo lý thuyết chiều nay hắn
phải trực tiếp dẫn tôi tới xưởng thép tuyên bố bổ mệnh, nhưng mà với tình hình
bây giờ, khả năng hắn trốn không thèm nhìn tôi rồi.”
“Bổ nhiệm được thông qua chưa?” Triệu Đông hỏi
“Cho dù ở Mai Khê Đỗ Kiến được tính là tọa sơn hổ đi chăng nữa,
thì vẫn không có gan đi ngược lại ý chí của huyện ủy, bổ nhiệm thông qua là điều
đương nhiên.” Thẩm Hoài cười nói: “Bổ nhiệm thông qua rồi, bọn hắn dây dưa
không tuyên bố hoàn toàn là điều vô nghĩa, chắc giữa trưa bị tôi làm cho tức chết,
cầm việc này ra trả đũa đây mà…”
“Cậu trêu tức Đỗ lão hổ đến mức nào mà thành thế này?” Dương
Hải Bằng tò mò
Phần đất men sông phía nam cầu Mai Khê, xung quanh cảng sông
gần đó là hệ thống cửa hàng vật liệu xây dựng khá đông đúc
Bờ tây sông thuộc về
khu Đường Ấp, bờ đông sông thuộc về thị trấn Mai Khê, cửa hàng vật liệu của
Dương Hải Bằng nằm ở bờ tây, nhưng đối với tình hình của Mai Khê hắn khá là hiểu
biết
Sau khi biết hôm qua Thẩm Hoài dẫn lão Hùng lên tỉnh là để
làm gì, Dương Hải Bằng không bận tâm kẻ có ô dù là tân bí thư thị ủy như Thẩm
Hoài nuốt sống không nổi Đỗ Kiến
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng vẫn hiếu kỳ sao ngày tiên Thẩm Hoài đã
có thể trở mặt được với Đỗ Kiến
“À, việc này hai người hỏi Trần Đan đi…” Thẩm Hoài cười nói
“Sao lại đẩy sang tôi rồi?” Trần Đan đứng bên cửa gắt giọng:
“Tôi chỉ quản bưng trà rót nước, những chuyện khác sao biết được!”
Dương Hải Bằng cười hắc hắc, trong lòng hắn cũng nhận định Thẩm
Hoài đi thuê nhà cũ mà Tôn Hải Văn lưu lại cho em gái là vì có ý đồ với mỹ nhân
kiều diễm Trần Đan này
Bởi quan hệ giữa hắn và Hải Văn trước đây rất tốt, nên
tuy chưa có cơ hội gặp mặt Trần Đan, song cũng biết khá rõ tình hình về nàng
Thế giới này chính là nam hoan nữ ái, Thẩm Hoài niên thiếu
quyền trọng, phong lưu hào phóng, cho dù bên thân một đống lớn hoa cỏ, ở trong
mắt Dương Hải Bằng không hề tính là khuyết điểm gì cả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn thấy Trần Đan và Thẩm Hoài đưa mắt cho nhau, thầm nghĩ,
chẳng lẽ bắt được sóng rồi
Tâm tư Triệu Đông không phức tạp được như Dương Hải Bằng, còn
đang mãi nghĩ về chuyện Thẩm Hoài trở mặt với bí thư đảng ủy trấn, nói: “Phó tổng
công trình sư xưởng sắt thép Mai Khê Từ Khê Đình là người đi ra từ xưởng thép
thành phố, cùng tôi, Hải Bằng đều có quen biết
Vốn định sớm tìm cơ hội ăn cơm
nói chuyện, nhưng Từ Khê Đình là người cẩn thận, muốn sự tình đóng đinh xuống mới
chịu gặp mặt
Nếu Đỗ Kiến dây dưa không mang cậu tới xưởng thép tuyên bố nhận
chức, tối nay có nên mời Từ Khê Đình đi ăn cơm không?”
“Có, sao lại không?” Thẩm Hoài gật gật đầu, một loạt thủ đoạn
lúc trưa có Đỗ Kiến, chẳng qua là muốn giá rỗng hắn
Còn hắn lại muốn nắm giữ
thực quyền, thực chất là tìm đầy đủ “lính” để nghe sai bảo thôi
Thẩm Hoài không xa lạ gì Từ Khê Đình, khi hắn mới vào xưởng
thép thành phố, Từ Khê Đình còn là thầy chỉ đạo kỹ thuật, được xem như một
trong những nhân tài kỹ thuật bậc nhất trong xưởng bấy giờ
Mấy năm trước, xưởng
thép Mai Khê tiến hành khuếch trương, nhập khẩu lưu trình lò điện của Anh, liền
đặc ý mời Từ Khê Đình từ xưởng thép thành phố sang chủ trì hạng mục
Từ Khê Đình xuất thân dân kỹ thuật, tính cách lại hơi mềm yếu,
đến nơi như xưởng thép Mai Khê này cũng không khả năng có cơ hội phát huy năng
lực
Nói thật, Từ Khê Đình có thể một mực ngẩn trong xưởng thép mà không bị đá
ra, một phần rất lớn là nhờ vào tính cách giỏi cam chịu của y

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.