Phong Khí Quan Trường

Chương 43: Chuyện náo lớn





Chương 43: Chuyện náo lớn
Hà Thanh Xã vội vàng tránh sang một bên, mắt trợn trừng nhìn
chiếc xe tải chứa đầy sắt thép chạy sát qua mũi, hắn thầm cầu nguyện rằng đây
chỉ là trò đùa của Thẩm Hoài
Nhưng lời cầu nguyện của hắn phút chốc tan thành
mây khói, chỉ nghe một chuỗi tiếng “răng rắc”, bánh lốp xe tải to đùng đã trực
tiếp cán qua đầu xe Mercedes
Xe tải Benz hiệu Giải Phóng chứa đầy sắt thép phải nặng đến
50 tấn
Thẩm Hoài nhắm chuẩn vành xe bánh trước cán xuống đầu xe Mercedes
Khung xe Mer có cứng rắn đến đâu cũng đỡ không nổi tải trọng
50 tấn nghiền xuống, chỉ nghe một chuỗi “răng rắc”, đầu xe đã bị ép thành một
chiếc đĩa sắt khổng lồ
Sắc mặt Hà Thanh Xã tái nhợt
Từ thái độ cứng rắn, không nhường
dù chỉ một tấc trong ngày đầu đến Mai Khê của Thẩm Hoài hắn có thể đoán ra ở thị
ủy Thẩm Hoài phải có chút bối cảnh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không như vậy không thể giải thích vì sao
đương thời lại đi gây mâu thuẫn với chánh văn phòng phủ thị chính Cát Vĩnh Thu
Nhưng hắn vạn vạn lần không ngờ được rằng, Thẩm Hoài mới chỉ một lời bất hòa đã
dám lái xe tải đâm nát Mercedes thành dĩa sắt
Trong đầu Hà Thanh Xã chớp qua một ý niệm: “Chuyện hôm nay
nhao lớn, sợ rằng không cách nào bụm nắp…”
Xe tải đi qua, Hà Thanh Xã nhìn thấy Đỗ Kiến bên đường đối diện
mặt đen thành thành đáy nồi, hiển nhiên cũng đang lo lắng không biết làm cách
nào để thu thập cục diện trước mắt
Tuy vừa rồi đám công nhân xưởng thép cũng kích động muốn động
thủ nện xe, nhưng đến khi thấy xưởng trưởng mới tới lái xe tải đâm thẳng vào
Mercedes, nghiền nó thành chiếc đĩa sắt sờ sờ ngay trước mặt, ai cũng cả kinh đứng
sững lại một lúc lâu: Thế này là thế nào
Triệu Đông đứng cạnh đó, cười khổ nhìn cảnh náo nhiệt trước mắt,
thầm nhủ: Tên Thẩm Hoài này dù xuống đến tận hương trấn nhưng phong cách vẫn
không sửa a, đúng là không khó tưởng tượng vì sao ngay ngày đầu tiên thượng nhiệm
hắn đã gây xung đột với bí thư đảng ủy được
Quả nhiên là hỗn giang long mà,
cho dù phải đảm nhiệm phó chức, lại sao cam tâm để địa đầu xà ngồi lên trên đầu
Dương Hải Bằng lại hiềm chuyện náo chưa đủ lớn, hưng phấn vỗ
đùi, gào to: “Chèn hay lắm, chèn chết mẹ nó đi!”
“Cậu thấy thế vẫn chưa đủ à!” Triệu Đông đành chịu cười khổ
“Mâu thuẫn kích hóa cũng có chỗ tốt của mâu thuẫn kích hóa, cứ
để căng da trâu che lại, không bằng dứt khoát chọc mẹ nó ra…” Dương Hải Bằng
nói
“Nếu chỉ để chèn xe, nện xe, để tôi thay cậu ta có phải tốt
hơn không?” Triệu Đông cũng biết có một số mâu thuẫn sớm hay muộn rồi cũng phải
chọc ra, nhưng hắn không chủ trương Thẩm Hoài tự thân đi xung phong hãm trận
như hôm nay, rất dễ đưa chuôi cầm vào tay người khác
Nhưng hắn không tranh luận
gì thêm với Dương Hải Bằng, mà cố chen người lên trước đám công nhân đang quây
xem vụ đâm xe
Thẩm Hoài ép chiếc Mercedes thành đĩa sắt, hiển nhiên vẫn còn
chưa đã tay, lại quay vô lăng, nhè chuẩn vành xe vào chiếc Buick đâm tới
Đuôi xe Buick khá cao, bị đẩy mạnh từ đằng sau, thẳng đến đống
xi măng chất trước cổng xưởng mới dừng lại… đuôi xe móp vào một lỗ sâu hoắm
Lúc này đám công nhân mới tỉnh người, đột nhiên trong đám
đông vang lên tiếng hoan hô, rồi cứ thế bạo thành một chuỗi hoan hô vỗ tay chấn
tai
Giờ bọn hắn cần gì quan tâm đến hậu quả nữa, tình tự kích động
từ lúc công ty Vạn Hổ phái xe đến chặn trước cửa khiến xưởng không thể xuất
hàng như được giải tỏa, ai cũng hưng phấn mặt đỏ bừng
Băng tích ba thước đâu bởi do rét một ngày, tình hình kinh
doanh tồi tệ của xưởng kéo dài hết ngày này qua ngày khác, tiền lương làm thêm
ca của công nhân đã nợ tận 3 tháng
Mỗi tháng công nhân cơ bản làm việc trực tiếp
xưởng chỉ nhận được 100 – 200 đồng, không đủ để nuôi mấy miệng ăn trong nhà, tiếng
oán thán vang lên khắp nơi, đối với chuyện công ty Vạn Hổ cố ý ép thấp giá bán
càng khiến họ bất mãn
Cho dù hôm nay chuyện này không bộc phát, thì với sự dồn nén
tích lũy bấy lâu, cũng sẽ có ngày bị phát tiết
Đặc biệt là công nhân trẻ tuổi
không sợ trời không sợ đất, làm việc cũng không cố kỵ quá nhiều
Đám người này
ai cũng hận không chọc phá trời, công ty Vạn Hổ vừa chắn cổng, bọn họ liền đứng
ra trước, khiến cho đám lãnh đạo xưởng không dám lộ diện đàn áp, chỉ có thể
thông báo khẩn cấp lên cho Đỗ Kiến
Ở xưởng thép Đỗ Kiến vẫn còn chút dư uy, lại kịp đuổi tới
đúng lúc mới chấn được khí thế đám công nhân đang kích động
Lại muốn Thẩm Hoài
liên hệ với Cao Tiểu Hổ, kẻ thực sự đứng sau công ty Vạn Hổ nhằm tạm thời hóa
giải chuyện này
Đỗ Kiến vạn vạn lần không ngờ được Thẩm Hoài lại là kẻ không
sợ làm lớn chuyện, không nói câu nào đã trực tiếp lái xe tải đằn xe chắn trước
cổng thành hai khối đĩa sắt
Đám công nhân bị áp chế không phát tiết được bất mãn trong
lòng bấy lâu, giờ thấy xưởng trưởng mới tới chưa nói xong mấy câu đã đem 2 chiếc
xe chèn thành sắt vụn, tâm lý thoải mái nói không ra lời, vừa giải tức, vừa giải
hận
Trong tiếng hoan hô, tiếng rống giận, rất nhiều thanh niên
cũng xông tới, hận không thể giẫm mấy cước lên chiếc Buick cho hả giận
Thẩm Hoài ngừng xe lại, mở cửa, đỡ cửa xe ló người ra ngoài,
nhìn vào đám công nhân vây xung quanh
Tuy đám công nhân đang reo hò hỗn loạn, nhưng Đỗ Kiến vẫn chạy
lại, mắng xối xả vào mặt Thẩm Hoài: “Cậu biết hành vi vừa rồi của mình là gì
không
Là công khai phá hoại tài sản người khác, là hành động phạm pháp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong
đầu cậu còn nghĩ đến kỷ luật đảng, còn nghĩ đến pháp luật không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cậu muốn kích
động công nhân tạo phản phải không?”
“Tôi là xưởng trưởng mới đến nhận chức, chỉ cần tôi còn làm
xưởng trưởng ở đây một ngày, tất cả những ai, những hành vi nào dám công khai
đe dọa xưởng thép, dám tổn hại đến lợi ích xưởng thép, kết quả đều là thế này!”
Đối mặt với sự chỉ trách nặng nề của Đỗ Kiến, Thẩm Hoài chỉ vào chiếc Mercedes
đã thành đống sắt vụn, ngữ khí nghiêm lệ hồi đáp Đỗ Kiến
Hà Thanh Xã bị bọc trong đám người, muốn đi lại nói gì đó,
nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại không lên tiếng
Lãnh đạo trấn và những người phụ
trách chủ yếu trong xưởng cũng trở tay không kịp, mờ mịt vô sách, trước nay bọn
hắn chưa gặp kẻ nào dám làm bừa như Thẩm Hoài, hơn nữa kẻ làm bừa còn là phó bí
thư trấn ủy
Khi Thẩm Hoài chỉ vào đống sắt vụn dưới vành xe, chửi rủa những
người và hành vi tổn hại đến lợi ích xưởng thép, sống lưng bọn chúng đều lạnh
toát
Đỗ Kiến sắc mặt xanh đen, muốn bước lên kéo Thẩm Hoài xuống
xe, lại không ngờ được phía sau có một cậu thanh niên nắm lấy cổ áo hắn, giật mạnh
ra sau, lớn tiếng hô: “Đỗ lão hổ, Đỗ lão hổ, tôi thấy ông là con hổ giấy, làm
xưởng trưởng mà không đi bảo vệ lợi ích của xưởng, còn con mẹ nó ăn trong bới
ngoài…”
“Đủ rồi, không ai được ra tay đánh người!” Thẩm Hoài nghiêm lệ
bảo người thanh niên kia ngừng lại, sự tình không thể náo lớn, thất khống liền
phiền hà
Thẩm Hoài nhảy xuống xe, dùng ánh mặt nghiêm lệ quét quanh
đám công nhân để đám đông tạm thời bình tĩnh xuống, mới lớn tiếng nói rằng:
“Tôi là xưởng trưởng mới đến nhận chức, tôi không ngờ được sẽ gặp mặt mọi người
theo cách này, đương nhiên cũng không muốn gặp mặt mọi người theo cách này
Nếu
chuyện đã lỡ xảy ra, thì như tôi vừa nói lúc nãy, chuyện này, tôi quản
Giờ
đang còn là giờ làm việc, mời các chủ nhiệm trong xưởng, các tổ trưởng sản xuất
lập tức dẫn công nhân viên về nơi làm việc
Buổi chiều trong xưởng dừng hết lò
đang chạy, tổ chức tiến hành học tập sản xuất
Tôi chỉ nói đến đây thôi, nếu mọi
người yên tâm giao sự tình cho tôi xử lý, vậy xin cứ yên tâm về lại trong xưởng,
chưa đến giờ nghỉ, không được tùy ý đi lại lung tung…”
“Về cả đi, nghe lời xưởng trưởng…!”
“Về cả đi, nghe theo xưởng trưởng!”
“Có xưởng trưởng ở đây, không cần sợ thập lão hổ hay vạn lão
hổ hút máu xưởng thép nữa rồi
Yên tâm!”
Nhân viên quản lý cấp cơ sở của xưởng cũng sợ sự tình náo lớn
đến mức không thể thu thập, thấy cục diện được khống chế liền dồn dập đứng ra,
gọi công nhân viên thủ hạ từ trong đám đông ra, cứ thế lần lượt về lại trong xưởng
Trong nháy mắt đám người quây chắn trước cổng dần tán đi hơn
nửa, chỉ còn lại dân chúng gần đó vây xem và một ít lãnh đạo xưởng giờ mới dám
chạy ra
Hà Thanh Xã nhìn 2 đống sắt vụn dưới vành xe, biết xử lý chuyện
này sẽ rất vướng tay, nhưng đám công nhân tình tự kích động đã về lại trong xưởng,
cục diện đã tạm thời ổn định, liền bước ra hội ý với Đỗ Kiến: “Đỗ bí thư, chuyện
đâm xe này, có nên để trấn chính phủ ra mặt liên hệ với công ty Vạn Hổ…”
Ý của hắn là nếu cánh tay đã vặn không đến bắp đùi, vậy hết
khả năng đẩy việc lớn thành nhỏ, lại nghĩ lợi nhuận mà công ty Vạn Hổ hút được
từ xưởng thép bấy lâu vượt xa chiếc Benz kia, nếu còn muốn tiếp tục kiếm tiền từ
xưởng thép, chắc cũng sẽ chịu làm ra một số nhân nhượng
“Chuyện chó này liên quan gì đến tôi!” Đỗ Kiến áp không nổi
cơn tà hỏa đang rục rịch trong đầu, thấy Hà Thanh Xã còn muốn để trấn chính phủ
ra mặt giúp Thẩm Hoài quản việc này, liền hướng mặt hắn nhổ một bãi nước bọt
Đỗ Kiến bị công nhân trong xưởng nắm lấy cổ áo giật lại, thiếu
chút nữa phải chịu mấy đấm, may mà Thẩm Hoài gọi đám công nhân kia ngừng lại kịp
thời mới tránh khỏi một trận đòn đau
Nhưng hắn bực đến cả người phát run, trước
đây ở Mai Khê, ở xưởng thép hắn là tọa sơn hổ, ai ngờ chỉ trong chớp mắt, đám
nhãi ranh kia lại dám nhảy ra tạo phản
Đây là điều hắn không thể chấp nhận,
nhưng cũng không thể không chấp nhận, sao hắn có thể đồng ý để trên trấn ra mặt
quản việc này được
“Cứt ai ỉa ra, kẻ đó dọn cho sạch.” Mặt Đỗ Kiến xanh đen,
nhìn chằm chằm Thẩm Hoài hung hăng quát: “Giờ cậu là xưởng trưởng xưởng thép,
chuyện của xưởng do cậu làm chủ, tôi không nhúng tay vào
Nhưng cậu cũng đừng
trách tôi không nhắc trước…” Nói rồi quay sang đám cán bộ thị trấn đứng đằng
sau: “Nhìn cái gì mà nhìn, đang trong giờ làm việc đấy!”
Thẩm Hoài nhìn Đỗ Kiến vừa đi vừa run, thầm nghĩ chắc là đang
tức điên lên
Đám cán bộ trấn chính phủ ảo não theo sau Đỗ Kiến, không một ai
dám liếc mắt nhìn sang bên này
Hà Thanh Xã bị Đỗ Kiến nhổ một bãi nước bọt ngay trước mặt,
nhưng hắn không quá để ý, cái hắn để ý là cục diện trước mắt rất khó giải quyết
cho ổn thỏa
Lúc Thẩm Hoài lái xe tải đâm vào chiếc Mercedes hắn vừa bận
tâm lại vừa hưng phấn, nói thực, từ đáy lòng hắn cũng cho rằng, cục diện ở Mai
Khê muốn được đánh phá cần loại người dũng mãnh như Thẩm Hoài đi phá cục mới được
Cao Tiểu Hổ hoành hoành ở Đông Hoa đã nhiều năm, là chuyện mà
đâu phải hạng phó bí thư trấn đảng ủy, trấn trưởng như hắn có thể chọc được
Hà Thanh Xã muốn đứng cùng một chiến tuyến với Thẩm Hoài,
nhưng lại sợ hậu quả mà hắn không gánh chịu hết được
Giờ hắn đã 40 tuổi rồi, thật không dễ dàng mới leo lên cấp
chính khoa, chịu khó chịu khổ bao nhiêu năm, ném đi biết bao là tôn nghiêm,
nghĩ đến công lao khổ lao trước đây có khả năng trôi theo dòng nước, có ai lại
không sợ, không hốt hoảng
Hắn khác Thẩm Hoài, Thẩm Hoài còn trẻ, có dũng khí, có năng lực
học tập, trong nhà nhiều ít cũng có chút bối cảnh và ô dù
Cho dù không sống được
ở Đông Hoa đi chăng nữa, đi nơi khác vẫn có thể xông ra sự nghiệp
Nhưng hắn 40
tuổi rồi, trong đó thời gian làm cán bộ thôn hơn 20 năm, ngoài làm quan ra, hắn
còn làm được gì
Thẩm Hoài nhìn ra sự đấu tranh nội tâm trong đầu Hà Thanh Xã
Thực tế Hà Thanh Xã có thể biểu hiện như vừa rồi, thậm chí còn kiến nghị Đỗ Kiến
để trấn chính phủ ra mặt xử lý đã vượt ra ngoài dự liệu của Thẩm Hoài
“Hà trấn trưởng, trên trấn còn nhiều việc, anh cứ về trước
đi.” Thẩm Hoài bình tĩnh nói: “Tôi là xưởng trưởng xưởng thép, chuyện lớn đến
đâu cũng là do tôi gây ra, tôi sẽ chịu hết trách nhiệm
Lúc trưa chúng ta không
uống được rượi, để đến tối tìm chỗ nào đó tôi mời anh…”
Hà Thanh Xã cắn cắn răng, quay đầu rời đi, tâm lý lại cảm thấy
đầy đắng chát, sỉ nhục không cách nào dối mình gạt người…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.