Phụ thân Oliver theo sau mẫu thân Oliver. Thân thể nàng cũng có chút gầy yếu đi, dưới sự phụ trợ của hai cha con lại càng lộ vẻ nhỏ nhắn đơn bạc. Tựa hồ đang có chút tâm tình u buồn, từ gương mặt nàng vẫn còn có thể nhìn ra vài phần vẻ u sầu. Tô Dao và Nhã vừa nhìn thấy cha mẹ Oliver thì họ cũng nhìn thấy Tô Dao và Nhã.“Tinh Linh!” Phụ thân Oliver tay cầm đèn vội vàng chạy tới trước mặt các nàng, “Thật là Tinh Linh!” Hắn vô cùng kích động.
Oliver cảm thấy như vậy rất mạo muội, đưa tay đẩy đẩy phụ thân hắn, “Đừng như vậy, ta vào trước đã, vào trong rồi hãy nói.”
【 Cha mẹ Oliver đều không phải pháp sư, vấn đề an toàn không cần lo lắng. 】 Nghe được hệ thống, Tô Dao mới mang theo Nhã tiến vào trong phòng.“Thật là Tinh Linh!” Mẫu thân Oliver kích động ho khan vài tiếng, vội vàng mời mấy người ngồi xuống.“Không cần ngồi, có việc cứ nói thẳng đi. Ta nghe Oliver nói nhà các ngươi cũng có một Tinh Linh, mà lại còn đang bệnh, rốt cuộc là tình huống như thế nào?” Oliver lại đẩy phụ thân hắn, “Nói đi. Các nàng hẳn không phải là người xấu. Mà lại các nàng có lẽ đã hiểu lầm gia đình chúng ta rồi.”“À, à, tốt.” Câu nói kia xem như đã giải thích cho phụ thân Oliver về thái độ bất thiện của Tô Dao và Nhã là từ đâu mà đến.“Ngươi đi vào trong phòng mang cái hộp ra đây.” Oliver chỉ huy Oliver vào nhà, “Ta sẽ nói rõ mọi chuyện.”“Cô nương hay là ngồi đi, Tinh Linh không phải do chúng ta cầm tù. Gia đình chúng ta là phe hòa bình.”
Phe hòa bình?
Tô Dao không hiểu, Nhã Tiểu Thanh liền giải thích cho Tô Dao: “Phe hòa bình là phe phản đối việc Tinh Linh làm sủng vật, lúc đó cũng đã cứu được không ít Tinh Linh.”“Đúng, đúng, đúng, nhà chúng ta có huân chương, lát nữa Oliver lấy ra liền có thể chứng minh.” Nói rồi, Oliver đã ra ngoài, trong hộp đựng chính là huân chương này.
Nhã nhìn thấy huân chương liền lập tức mắt lệ rưng rưng, “Thật là phe hòa bình!” Thế giới pháp thuật luôn có những phương thức chứng minh đặc hữu của riêng họ, Nhã có thể cảm nhận được sự chân thực của huân chương này, nước mắt chính là phương thức chứng minh huân chương.
Oliver cười cười: “Thế này xem như đã giải thích rõ rồi chứ?” Mẫu thân Oliver cũng dịu dàng cười, bưng tới vài chén trà nước, “Uống chút nước trà đi.”
Trà ở Đại Lục Long Ngâm là vật phẩm quý tộc, việc nhà họ đem trà nước ra đãi khách cũng là để thể hiện sự tôn trọng đối với Tô Dao và Nhã.
Nhã không khống chế nổi, khóc một hồi lâu mới dừng lại, sờ sờ huân chương, mang theo tiếng nghẹn ngào hỏi phụ thân Oliver, “Vậy nên, xin hỏi rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”“Việc nhà chúng ta tại sao lại có Tinh Linh, thật ra giải thích cũng không phức tạp, chỉ là có chút xấu hổ.” Phụ thân Oliver cũng giống như Oliver vừa nãy, đột nhiên liền ấp úng đứng lên, nhỏ giọng lẩm bẩm vài câu mới khiến Tô Dao và Nhã nghe rõ.“Chúng ta...... Là hậu duệ Tinh Linh Tộc.”“Hậu duệ? Có ý gì?”“Vị Tinh Linh kia là tổ mẫu của ta.”
Tô Dao: ???
Nhã: ???“Càng không rõ.” Mẫu thân Oliver ở bên cạnh nhìn không được, thúc giục: “Ông tốt nhất nói rõ đi.”
Phụ thân Oliver thở dài, lần này nói rõ ràng: “Tổ phụ của ta đã yêu một Tinh Linh, sinh ra phụ thân ta, sau đó một đời lại một đời sinh sôi nảy nở, chúng ta đều có huyết mạch Tinh Linh.”
Nói xong, phụ thân Oliver cầm lấy dao gọt trái cây cắt vỡ ngón tay.
Máu từ vết thương tuôn ra, một cỗ khí tức thiên nhiên đập vào mặt. Cảm giác này giống hệt như Tô Dao lần đầu tiên gặp Nhã.
Nhã hoàn toàn hóa đá, “Trên người ngươi thật có huyết mạch Tinh Linh?” Đây là chuyện gì vậy?
Thiên phương dạ đàm a! Hoang đường a!
Oliver cũng bổ sung thêm một câu: “Mặc dù ta trông rất trẻ trung, nhưng thật ra đã hơn trăm tuổi rồi.”
Tinh Linh vốn trường thọ, người có huyết mạch Tinh Linh sống đến vài trăm tuổi cũng là bình thường.
Nhưng không bình thường là ——“Tinh Linh bé tí thế kia, làm sao có thể cùng nhân loại giao hợp, sinh ra người to lớn như vậy?!” Tô Dao ở bên cạnh nhìn Nhã kinh ngạc chất vấn, không dám nói câu nào.
Thế giới này đã điên thành dạng này sao? Quả nhiên là pháp thuật......
Phụ thân Oliver rất xấu hổ, mặc dù đã lớn tuổi như vậy, nhưng mỗi lần nghĩ đến vấn đề này, hắn đều sẽ hoảng hốt một hồi.“Chuyện cụ thể là của tổ tông, chúng ta những tiểu bối này cũng không biết năm đó đã xảy ra chuyện gì. Từ đời ta, trong nhà liền bình thường rồi.”“Vậy cũng không đúng rồi!” Nhã muốn điên rồi, thế giới quan của nàng sụp đổ!
Mấy Tinh Linh một câu lại một câu, càng nói càng kích động.
Tô Dao hít sâu một hơi, lên tiếng kêu dừng: “Ta trước không bàn chuyện sinh con, trước tiên nói về bệnh của Tinh Linh đi. Oliver nói muốn mời chúng ta giúp chữa bệnh là chuyện gì xảy ra?”“Đúng vậy, là mời các ngươi giúp chữa bệnh.”“Vậy có thể xem vị Tinh Linh kia không?”“Có thể gặp, nhưng vẫn mong hai vị giữ bình tĩnh. Chúng ta nói trước chuyện này, chính là muốn cho hai vị bình tĩnh lại, bởi vì vị tổ tông này của ta da mặt rất mỏng. Bệnh của nàng cũng có chút liên quan đến da mặt này.”“Đây là bệnh gì?” Nhã cau mày, thế giới quan lại lay động.
Tô Dao cũng một đầu dấu chấm hỏi, các loại, thật sự nhìn thấy Tinh Linh sau, Tô Dao mới rốt cuộc biết chưa có điều kỳ quái nhất, chỉ có càng kỳ quái hơn là có ý gì!
Chương 20
Vị Tinh Linh nhà Oliver có một cái viện riêng.
Phụ thân Oliver đi ở trước nhất, sau khi gõ cửa và trao đổi mấy câu với Tinh Linh trong phòng, được cho phép, mới để những người phía sau tiến lên.
Cửa mở ra, Tô Dao và Nhã tiên nhìn thấy chính là đồ dùng trong nhà, giống như ký túc xá của Nhã, đồ dùng ở đây cũng đều nhỏ xíu.
Nhìn vào bên trong nữa chính là Tinh Linh đang đứng trên chiếc ghế cao nhất nhìn các nàng.“Các ngươi tốt.” Tinh Linh trong phòng khẽ khàng chào hỏi.
Nhã chủ động bay đến bên cạnh Tinh Linh, “Ngươi tốt, ta gọi Nhã. Kia là bằng hữu của ta, nàng gọi Tô Dao.”
Tinh Linh gật gật đầu, “Ta gọi Huỳnh, Oliver phụ thân vừa mới nói cho ta biết.”
