Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Quán Trọ Dị Giới: Bắt Đầu Từ Rút Thẻ

Chương 5: Chương 5




“Vậy có phải hay không càng ở lâu thì càng quý?” Gerard cẩn thận từng li từng tí hỏi. Hắn biết tại rất nhiều quán trọ, theo số ngày dừng chân tăng lên, tiền thuê cũng sẽ tăng gấp bội. Ngày đầu tiên có thể chỉ cần năm mươi đồng vàng, nhưng ngày thứ hai có thể sẽ cần hai trăm hoặc ba trăm đồng vàng. Ở bên ngoài, rất nhiều lữ nhân thường đổi quán trọ mỗi ngày.

Tô Dao cũng nghĩ đến vấn đề này, liền trực tiếp mang ra bảng giá của lữ điếm. “Yên tâm, không quý. Phòng một người một đêm chính là năm mươi đồng vàng, không tăng giá. Ở hai đêm trở lên còn bao ba bữa cơm, cho nên ở càng nhiều ngày lại càng phù hợp.”

Gerard trẻ tuổi chưa từng thấy chủ quán tốt bụng như vậy, hắn xúc động đến phát khóc.

Tô Dao nhìn Gerard cũng sắp khóc, nàng cuối cùng cũng có khách!

Chương 3: Ngày thứ ba rút thẻ

[Nhiệm vụ hoàn thành, chúc mừng Ký chủ thu hoạch được số lần rút thẻ * 5, kinh nghiệm + 100.] [Nhiệm vụ tiếp theo: Đánh giết một ác linh bất kỳ.] [Một người lực lượng chung quy là có hạn, chúc mừng Ký chủ thắp sáng thành tựu “Hợp tác”, thu hoạch được bảng nhiệm vụ * 1.] [Bảng nhiệm vụ (vĩnh cửu) (có thể thăng cấp): Hàng hiếm có. Có thể đem vật liệu thiếu hụt viết ở phía trên chờ đợi người hữu duyên đến hối đoái. Chú ý: Tấm bảng này cũng tiếp nhận những đồ vật không có xuất hiện ở phía trên, nhưng giá thu về do hệ thống sắp xếp. Quyền giải thích cụ thể thuộc về hệ thống.] Đưa Gerard lên lầu nghỉ ngơi xong, Tô Dao cuối cùng cũng có thời gian của mình.

Tô Dao vừa nghe thông báo của hệ thống, vừa đi ra cửa dọn lại giỏ hoa vừa ném trên mặt đất và thả pháo. Bởi vì số lượng pháo không nhiều và đều là thẻ dùng một lần, nên Tô Dao chỉ thả hai chuỗi. Số còn lại đến lúc đó có thể cho Gerard cầm đi dùng.

Đợi khi thu dọn xong những mảnh giấy đỏ và vết máu trên mặt đất, Tô Dao xoa xoa tay, rồi quay lại quầy. Nàng muốn bắt đầu rút thẻ.

Thêm vào ba lần đã dùng trước đó, Tô Dao hiện tại có tổng cộng mười lần rút, vừa vặn có thể đạt mức bảo hiểm nhỏ. Lúc này không rút thì chờ đến khi nào.

Sau khi điền số lượt rút, nước suối dâng trào, bạch quang chiếu rọi, lần này động tĩnh rõ ràng lớn hơn.

[Chúc mừng Ký chủ thu hoạch được thẻ trang trí cấp ba: Bình hoa thông thường (có tác dụng lên hình dáng trước đó).] [Chúc mừng Ký chủ thu hoạch được thẻ phục sức cấp ba: Tự do chọn lựa tất cả phục sức hiện đại.] [Chúc mừng Ký chủ thu hoạch được túi trữ vật cấp ba: Số lượng trữ vật ≤ 100.] [Chúc mừng Ký chủ thu hoạch được thẻ đồ ăn cấp ba: Một quả trứng không rõ tên (trông rất ngon).] [Chúc mừng Ký chủ thu hoạch được thẻ vật liệu cấp ba: Một đống sắt (không biết nặng bao nhiêu).] [Chúc mừng Ký chủ thu hoạch được thẻ máy móc cấp bốn: Trong lòng mặc niệm muốn máy móc, mặt thẻ tự động hiển thị vật liệu, sau khi đầu nhập vật liệu hoàn mỹ liền có thể hợp thành máy móc.] [Chúc mừng Ký chủ thu hoạch được thẻ thuấn di cấp bốn: Có thể thuấn di trong vòng ba cây số (0/3).]“Ra hai tấm thẻ bốn sao, xem ra ta cũng không phải quá đen đủi!”

[Đang thống kê…]“Không cần thống kê!” Hệ thống vừa thống kê, Tô Dao đã cảm thấy đau lòng, nàng không muốn nghe. Thế gian vốn không có may mắn hay xui xẻo, khi số liệu tương đối nhiều hơn, liền có sự phân hoá thành hai cấp độ.“Để ta vui vẻ một lát đi.” Tô Dao giả vờ như không có gì xảy ra, lại bắt đầu bận rộn. Tưới nước cho chậu lúa mì trong chậu hoa, thay đổi thuốc trị liệu trong cửa hàng, viết các loại dược liệu cần thiết lên tấm ván gỗ...

Vẫn bận rộn đến giữa trưa, Gerard mới xuống lầu.“Chủ quán, ta cảm thấy thân thể đã tốt hơn nhiều. Ta hiện tại liền đi. Ngươi hãy nói cho ta biết những thứ cần thiết đi.” Nhìn xác thực tinh thần hơn không ít.

Tô Dao cũng không ngăn cản nữa, chỉ một ngón tay. Gerard theo ngón tay nhìn sang, chẳng biết từ lúc nào lại xuất hiện một cây trượng. Ngay từ lúc vào cửa hàng, hắn đã nhìn kỹ hoàn cảnh quán trọ, hắn nhớ rõ ràng buổi sáng không có thứ này.“Trước mắt cần nhất là mấy loại dược liệu trên tấm ván, giá cả cũng đều tương ứng ở phía trên. Sau khi cầm đồ vật về, trực tiếp bỏ vào cái túi rỗng phía trước cây trượng, cây trượng sẽ tự động kết toán. Những đồ vật không có trên tấm ván cũng thu, cũng có thể bỏ vào trong túi, giá cả đều sẽ tự động đưa ra.”

Gerard chưa từng thấy loại vật thần kỳ này, tò mò tiến lên sờ thử. Chỉ là nhìn và sờ cũng không thể phát hiện ra điều gì kỳ lạ, trong lòng Gerard dâng lên chút tiếc nuối nhỏ. Bất quá trong nháy mắt, Gerard lại vui vẻ. Chủ quán nhất định là một Đại Ma Pháp Sư lợi hại, đời này hắn có thể tiếp xúc được loại người này cũng coi như may mắn.

Gerard yên lặng ghi nhớ những dòng chữ và hình vẽ trên bảng đen, quay người định đi ra ngoài. Kết quả lại bị vật mới hấp dẫn ánh mắt.“Cái này, đây là!” Gerard ba bước làm hai, vọt thẳng đến trước kệ hàng, ngón tay run rẩy chỉ vào một bình dược tề màu nâu, kích động nói không lưu loát.“Đây là dịch Khu Ma, giá bán năm trăm đồng vàng một bình.”

Gerard nuốt nước bọt mới cuối cùng vuốt thuận cổ họng, hắn nói: “Ta gặp qua loại thuốc này.” Nào chỉ là gặp qua, hắn muốn đi phương bắc cầu chính là nó!

Gerard chậm rất lâu còn nói: “Phương bắc đều bán một nghìn đồng vàng, chủ quán ngươi làm vậy có bị thiệt không?”

Tô Dao đợi nửa ngày, tuyệt đối không nghĩ tới Gerard lại nói lời như vậy. Trong lúc nhất thời nhịn không được bật cười. Quả nhiên là một đứa trẻ ngốc, trách không được lại bị đội thám hiểm lừa gạt nha.

Gerard vốn đã có chút co quắp, bây giờ bị Tô Dao cười một tiếng, lại càng xấu hổ đến đỏ bừng mặt.“Ta có phải đã quản chuyện bao đồng quá nhiều không?”“Ha ha ha không sao cả, ta dám bán cái giá này, liền chứng minh sẽ không bị thiệt thòi. Hơn nữa đây chỉ là dịch Khu Ma cấp một, dịch Khu Ma cấp hai thì không phải cái giá này đâu.”“Hai, cấp hai?” Gerard lại như không biết nói chuyện. Hắn chưa từng thấy dịch Khu Ma cấp hai. Gerard nghĩ, ngay cả chủ nhân mỏ khoáng sản phong phú nhất trong trấn nhỏ cũng hẳn là chưa từng gặp qua dịch Khu Ma cấp hai.

Tô Dao chỉ cười không nói, kỳ thật nàng cũng chưa từng gặp qua dịch Khu Ma cấp hai. Bất quá điều này cũng không ảnh hưởng nàng giả vờ, vạn nhất ngày nào đó liền khám phá ra thì sao.“Đã ngươi muốn xuất phát, vậy thì hãy cầm lấy những vật này đi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.