Chương 38: Không phải, ngươi chọc giận các nàng làm gì?
Tin nhắn trò chuyện vẫn còn, kết thúc vào một tháng trước, đó là ngày hai người chấm dứt quan hệ.
Từ Mộc Tuyền lướt qua lịch sử trò chuyện.
Phần lớn là Hứa Giang Hà nhắn, một tràng dài, toàn là hỏi han ân cần, nịnh nọt, còn có mấy mẩu chuyện cười vụng về.
Tiếp đó là những câu chúc ngủ ngon, chào buổi sáng đều đặn mỗi ngày.
Từ Mộc Tuyền hồi âm rất ít, chủ yếu là “Ừ”, “Đi”, “Được”, “Im miệng”... kiểu vậy.
Nhìn một hồi, Từ Mộc Tuyền nhíu mày, lắc đầu, thở ra một tiếng ngao ngán: "Nhìn mà thấy phiền, không hiểu trước kia ta nhẫn nhịn được lâu như vậy sao?".
Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng.
Loáng cái đã cuối tháng ba.
Nhiệt độ ở Liễu thành đã ấm dần lên.
Đào hoa ở hồ Đại Long cũng đã nở rộ.
Còn học sinh lớp 12 trường Nhất Trung Liễu thành thì sắp phải đối mặt với kỳ thi thử lần hai của học kỳ này.
Kỳ thi thử lần này vẫn do trường tự tổ chức.
Kỳ thi cuối tháng tư đầu tháng năm sẽ là kỳ thi chung toàn thành phố, có giá trị tham khảo cao nhất, gọi là “tiểu Cao khảo”, sẽ xếp hạng toàn thành phố.
Hứa Giang Hà có trạng thái khá tốt, đang vùi đầu vào ôn luyện.
Bản ghi chép của Trầm Huyên giúp hắn rất nhiều.
Nói đến cũng buồn cười, hai người rõ ràng học cùng lớp, nhưng cảm giác giống như dân mạng, mọi trao đổi đều qua QQ.
Trầm Huyên vẫn vậy, chăm chỉ và tích cực, ra dáng một cô giáo nhỏ, không ngừng động viên Hứa Giang Hà.
Hứa Giang Hà vô cùng sung sướng, nhưng không hề lộ ra trước mặt mọi người.
Trước khi thi.
Buổi tối tự học.
Chủ nhiệm lớp vẫn như lần trước.
Thầy dặn dò vài câu, nhắc nhở về kỷ luật thi cử, sau đó cả lớp bắt đầu kéo bàn ghế, dán sơ đồ chỗ ngồi.
Lần trước thi thử, Hứa Giang Hà đã tiến bộ rất lớn, từ vị trí hơn 800 toàn khối nhảy lên hơn 400, lần này trực tiếp đổi sang phòng thi khác.
Sau khi sắp xếp xong chỗ ngồi, chủ nhiệm lớp cũng đi, trong lớp bắt đầu có chút ồn ào.
Lưu Đan quay đầu lại, gõ bàn Hứa Giang Hà: "Này này, Hứa Giang Hà?"."Gì đấy?"
Hứa Giang Hà dừng bút, ngẩng đầu lên.
Nửa tháng nay, Lưu Đan thay đổi khá nhiều, rõ ràng có cố gắng hơn, cũng coi như đã hòa nhập được vào bầu không khí của tổ ba người phía cuối lớp.
Tổ ba người chính là Hứa Giang Hà, Đào Hiểu Kiều và Lưu Đan.
Mỗi ngày Hứa Giang Hà đều dùng hết một cây bút chì, làm bài như gió cuốn.
Hai bạn nữ sinh phía trên biết trình độ của Hứa Giang Hà, thêm việc quan hệ ngày càng thân thiết, chỗ nào không hiểu, các nàng liền quay xuống hỏi Hứa Giang Hà."Lần này cậu có tự tin không?"
Lưu Đan hỏi.
Bên cạnh, Đào Hiểu Kiều khẽ ngừng bút.
Hứa Giang Hà gật đầu: "Tạm được"."Hứa Giang Hà, tớ cảm thấy lần này cậu nhất định có thể vào top 10!"."Cậu tin tưởng tớ vậy à?""Đương nhiên là phải tin rồi, chiều nay tớ nghe thấy Hồ Đình Đình và đám bạn nói chuyện về cậu, tớ bảo cậu sắp vào top 10, bọn nó không tin, Hồ Đình Đình còn cười nhạo tớ, bảo tớ nằm mơ!"."Không phải, ngươi chọc giận bọn họ làm gì?"
Hứa Giang Hà cạn lời.
Lưu Đan bĩu môi: "Tớ không ưa bọn họ mà."
Hứa Giang Hà lắc đầu, không nói thêm gì nữa.
Hết buổi tự học.
Về đến nhà.
Lão mụ vẫn chuẩn bị rất nhiều món cho Hứa Giang Hà ăn.
Hứa Quốc Trung cũng chưa ngủ, nghe tiếng mở cửa từ phòng ngủ đi ra, vẫn cái giọng điệu đó, hỏi: "Ngày mai lại thi thử à?""Ba, biết còn hỏi?".
Hứa Giang Hà đáp lại bằng một câu hỏi.
Quả nhiên, mặt Hứa Quốc Trung hơi co giật, không vui, nhưng lại chẳng làm gì được Hứa Giang Hà, hừ một tiếng: "Ta không được hỏi à?
Ta là cha ngươi!".
Hứa Giang Hà mặc kệ hắn, quay sang cười hề hề với lão mụ Ngô Tú Mai: "Mẹ, lần này con trai mẹ có thể lọt top 10 của lớp đấy, tin không?"."Mồm mép!
Nếu như không thi được thì đừng có vác mặt về đây!".
Hứa Quốc Trung chen vào hừ lạnh, ra vẻ tức giận.
Ngô Tú Mai liếc Hứa Quốc Trung, ngược lại mắt đầy ý cười, nói: "Con trai, mẹ chắc chắn tin tưởng con, con đừng tạo áp lực cho mình, cứ thoải mái thi, không làm tốt cũng không sao cả"."Con biết rồi, mẹ!".
Hứa Giang Hà không nói nhiều, điểm cảm xúc đạt là được rồi.
Với Hứa Quốc Trung vẫn chẳng có gì để nói chuyện, sau khi ăn cơm xong, tắm rửa rồi trở về phòng.
Trong khoảng thời gian này, Hứa Giang Hà đã điều chỉnh lại cách phân bổ thời gian.
Sau khi đã có được hệ thống kiến thức toàn diện, hắn thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Vì có phương pháp nên hiệu suất cũng cao hơn, đồng thời còn có thể có được những niềm vui thích đẳng cấp cao.
Một điều nữa là, năng lượng của hắn rất dồi dào, cho nên sau khi kết thúc buổi tự học tối, Hứa Giang Hà không còn cắm đầu vào việc học nữa, mà bắt đầu tính toán bước tiếp theo của kế hoạch.
Hứa Giang Hà đang nghĩ có nên đi trước một bước, bắt tay vào khởi nghiệp hay không?
Nhưng hiện tại xem ra, chưa tìm thấy cơ hội nào quá tốt, cũng không có đủ sức lực, đành tạm thời quan sát đã.
Hứa Giang Hà liền lướt web, theo sát những diễn biến của thời đại, kết nối với xã hội, sau đó dạo qua mấy diễn đàn đầu tư mạo hiểm chuyên nghiệp, chú ý đến các diễn biến mới, thỉnh thoảng góp vui bằng mấy bài đăng.
Năm 2009 là một năm đặc biệt.
Cuộc khủng hoảng cho vay vừa kết thúc không lâu, kinh tế toàn cầu bắt đầu phục hồi.
Trong nước trải qua sự kiện Thế vận hội Olympic, uy tín quốc tế lên đến đỉnh cao, kéo theo 10 năm kinh tế phát triển, GDP tăng trưởng nhảy vọt hàng năm.
Cơ sở hạ tầng, năng lượng, tài chính… các lĩnh vực đều đang cất cánh, cơ hội ở khắp mọi nơi.
Còn một điều quan trọng nhất, đúng vậy, kỷ nguyên hoàng kim của internet di động cũng đang âm thầm mở màn, điều này sẽ tạo ra một làn sóng làm giàu mới.
Dòng vốn đầu tư nước ngoài ồ ạt đổ vào, phong vân tụ hội, giới đầu tư mạo hiểm trong nước giống như bị tiêm máu gà, vô cùng hưng phấn và cuồng nhiệt.
Chỉ tiếc là Liễu thành quá nhỏ bé.
Tỉnh Quế Tây vẫn còn quá lạc hậu.
Kết quả ngoài dự liệu của Hứa Giang Hà là.
Hắn đi dạo diễn đàn chỉ điểm giang sơn, rồi bỗng nổi tiếng.
Hứa Giang Hà là người trọng sinh, nắm bắt rất rõ xu hướng của tương lai, khả năng nhận thức cao.
Đồng thời, trước khi trùng sinh hắn đã là một người khởi nghiệp thành công, có thể hiểu tin tức dưới góc độ chuyên nghiệp, kết hợp với kinh nghiệm thực tiễn phong phú để phân tích.
Nhận thức, càng lên cao thì càng có xu hướng giống nhau.
Bạn trình độ nào, cao thủ chỉ cần ba câu hai lời đã có thể nhìn ra trình độ thật của bạn.
Năm 2009, internet vẫn chưa phổ cập rộng rãi, người dùng mạng đa phần có trình độ cao hơn, diễn đàn chuyên nghiệp thì càng là nơi ẩn chứa vô vàn cao thủ.
Hứa Giang Hà chỉ đưa ra những bình luận khi cảm thấy hứng thú với dự án nào đó, đưa ra ý kiến chỉ mang tính định hướng.
Nhưng người trong ngành liếc mắt một cái là có thể nhận ra giá trị của những thông tin đó, nhận được sự chỉ dẫn, thậm chí thu được không ít lợi ích từ những bình luận đó.
Trong một thời gian ngắn, cái tài khoản “Đại Giang Đại Hà” đã thu hút hơn trăm lượt theo dõi, mỗi ngày đều có người gắn thẻ Hứa Giang Hà.
Đồng thời cũng có không ít người đang suy đoán thân phận của “Đại Giang Đại Hà”, cho rằng đây chắc chắn là một đại lão trong giới hoặc là một học giả giáo sư của một học viện nào đó.
