Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Quay Về 19 Tuổi, Nữ Thần Ngươi Làm Sao Không Kiêu Ngạo

Chương 48: Từ Mộc Tuyền nàng, là đang ghen phải không?




Chương 48: Từ Mộc Tuyền, nàng đang ghen phải không?

Trầm Huyên rõ ràng có chút luống cuống, mặt đỏ lên, nhưng lần này nàng không hề né tránh mà nhìn Hứa Giang Hà, vừa cười vừa nói: "Hứa Giang Hà, lần này cậu kiểm tra tốt lắm.""Cảm ơn." Hứa Giang Hà gật đầu ôn hòa đáp.

Đây coi như là lần đầu tiên sau khi sống lại Hứa Giang Hà cùng Trầm Huyên mặt đối mặt nói chuyện. Trước đây chỉ là sau buổi tự học tối mới nhắn tin động viên nhau, ở lớp thì cùng lắm là nhìn nhau cười một cái, ngoài đường gặp nhau cũng chỉ gật đầu cười.

Sau khi nói cảm ơn, Hứa Giang Hà không tiếp tục chủ động nữa. Vì có Vi Gia Hào và vài bạn nam khác ở phía sau, Hứa Giang Hà chỉ cần tỏ ra chủ động một chút thì y như rằng sẽ có người làm ầm lên. Chuyện đó không tốt chút nào, sẽ dễ gây phiền toái cho Trầm Huyên.

Hứa Giang Hà tránh đường, Trầm Huyên cúi đầu đi sát qua người hắn, cặp kính tròn vẫn luôn ánh lên vẻ ngọt ngào.

Nhưng mà.

Ngay sau đó.

Hứa Giang Hà vừa bước ra khỏi lớp lại sững người.

Từ Mộc Tuyền!

Từ Mộc Tuyền dường như đang đi ngay phía sau Trầm Huyên.

Mà lúc Hứa Giang Hà và mọi người chặn trước cửa lớp, Trầm Huyên phải đứng lại một chút nên Từ Mộc Tuyền ở sau cũng phải chờ theo, vừa rồi xảy ra chuyện gì đều đã thu vào đáy mắt.

Từ Mộc Tuyền vẫn như trước, kiêu ngạo xen lẫn vẻ yếm thế, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, như thể không nhìn thấy Hứa Giang Hà.

Hứa Giang Hà cũng vậy, nét mặt không thay đổi, cứ thế bước đi.

Hai người lướt qua nhau.

Như thể không ai quen biết ai.

Đi chưa được mấy bước, Vi Gia Hào đã nhịn không được muốn lên tiếng. Hứa Giang Hà biết hắn muốn xả cái thứ rắm gì, liếc hắn một cái, Vi Gia Hào lập tức hiểu ý ngậm miệng, để lộ nụ cười trên nỗi đau của người khác.

Trong lớp.

Trở về chỗ ngồi, Trầm Huyên chỉ thấy tim đập có chút nhanh, không hiểu sao vẫn không thể bình tĩnh lại được.

Sau đó ngẩng đầu lên, nàng thấy Từ Mộc Tuyền đi ngang qua bục giảng.

Trầm Huyên lập tức khẽ giật mình.

Vì Từ Mộc Tuyền đã liếc nhìn nàng.

Ánh mắt lạnh lùng, mang theo hận thù, thậm chí còn có vài phần ghét bỏ?

Điều này khiến Trầm Huyên cảm thấy rất không thoải mái.

Nhưng nàng nhanh chóng điều chỉnh lại, nàng biết loại ánh mắt thù địch và công kích này rất khó xử lý, chi bằng làm lơ là hơn cả.

Chỉ là...

Đang cúi đầu đọc sách, trong đầu Trầm Huyên chợt nảy ra một ý nghĩ:"Từ Mộc Tuyền, nàng đang ghen phải không? Cho nên mới sinh ra ác ý với mình?""Rõ ràng người không biết trân trọng Hứa Giang Hà là nàng mà!" Trầm Huyên thấy thật không có đạo lý.

Mười giờ.

Trong buổi tự học tối.

Lưu Đan quay đầu gõ bàn Hứa Giang Hà: "Ê, Hứa Giang Hà, lần này cậu kiểm tra tốt như vậy, sao không mau mau về nhà báo tin cho mẹ cậu?""Chủ nhiệm lớp sẽ sớm gọi điện thoại thôi, lần trước cũng vậy." Hứa Giang Hà thật thà nói."Ra vậy, tớ nghĩ dì lần này chắc vui sướng điên cuồng mất thôi!""Vậy là chắc chắn rồi!""A..."

Về đến nhà.

Quả nhiên.

Hứa Giang Hà vừa bước tới cửa thì lão mụ đã mở cửa, rõ ràng là đang chờ sẵn.

Hôm nay lão mụ Ngô Tú Mai thật sự rất cao hứng, mặt mày rạng rỡ đầy kiêu hãnh, trông còn trẻ ra mấy tuổi.

Hứa Quốc Trung mặc đồ ngủ đứng sau cửa, vốn đang bày vẻ mặt nghiêm phụ, nhưng vừa thấy Hứa Giang Hà, mặt không giữ được mà giãn ra cười tươi, mắng yêu: "Thằng nhãi ranh!""Nhi tử, tối nay chủ nhiệm lớp gọi cho ba con, lần này con tiến bộ quá lớn làm ba con mừng muốn chết, cười suốt cả đêm." Lão mụ sốt sắng kể lại."Thật á, ba con ngớ ngẩn cả đêm sao?" Hứa Giang Hà vẫn không quen cách nói của lão Đặng."Thằng nhãi con, sao dám ăn nói với ta như thế? Cũng là do lần này con kiểm tra không tệ, nếu không ông đây phải cho con ăn đòn!" Hứa Quốc Trung giận mắng nhưng mặt vẫn không giấu được nụ cười.

Hắn thật sự rất vui.

Buổi tối nhận được điện thoại từ chủ nhiệm lớp, nghe nói thành tích, Hứa Quốc Trung còn tưởng mình chưa tỉnh ngủ.

627 điểm? Hạng nhì lớp, top 70 toàn khối?

Chủ nhiệm lớp bảo chỉ cần giữ vững phong độ này thì 211 đại học chắc chắn không thành vấn đề, nhưng Hứa Giang Hà chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở đó.

Đầu tiên là động viên, sau đó dặn dò kỹ càng, bảo gia đình nhất định phải chăm sóc con tốt, cố gắng đáp ứng mọi yêu cầu.

Sau khi cúp điện thoại, Hứa Quốc Trung liên hệ ngay với Từ Bình Chương.

Từ Bình Chương nghe được tin này trong điện thoại, rõ ràng rất kinh ngạc, nói sự tiến bộ của tiểu Hứa lần này nằm ngoài sức tưởng tượng của ông.

Hứa Quốc Trung rất kích động, trong lòng thầm nghĩ, có lẽ chuyện tình cảm của con trai ông cũng sắp có hi vọng rồi.

Ngô Tú Mai buổi tối còn hầm canh cho Hứa Giang Hà, thêm nhiều thức ăn.

Ngược lại, Hứa Giang Hà lần này thái độ lại bình thường.

Mấy lần trước hắn đều thề son thề sắt, như bị tiêm máu gà vậy, bày ra đủ trò để cho lão mụ có thêm hi vọng.

Còn bây giờ thì sao."Mẹ, đó chỉ là chút tiến bộ nhỏ, có gì mà phải vui mừng quá vậy?" Hứa Giang Hà vừa húp canh vừa nói.

Ừm, hắn đang diễn đấy.

Ngô Tú Mai lại càng cười tươi hơn.

Đến cả Hứa Quốc Trung cũng hớn hở: "Thằng nhóc này, cũng biết khiêm tốn đấy chứ?"

Khiêm tốn? Đây không phải là kiểu nói khoe khoang đấy sao?

Hứa Giang Hà lắc đầu, quả nhiên vẫn khác biệt.

Ăn uống no đủ trở về phòng, Hứa Giang Hà theo thói quen leo lên giường xem điện thoại, sau đó bắt đầu nâng tạ, hoàn toàn như những việc quen làm trước khi đi ngủ.

Một lát sau, tin nhắn báo đến."Sao hôm nay tiểu Hứa đồng học không nóng vội về nhà nha? kính râm.jpg" Trầm Huyên gửi tin.

Hứa Giang Hà vừa nhìn là biết ngay chuyện của Lưu Đan, liền kể lại chuyện lần trước hắn sốt sắng về nhà báo tin cho mẹ tương phản thế nào cho Trầm Huyên nghe."Vì chủ nhiệm lớp sẽ sớm báo tin mà, nên có sốt ruột cũng vô ích." Hứa Giang Hà trả lời."Ra vậy." Trầm Huyên trả lời ngắn gọn.

Tiếp đó lại gửi một tin: "Lần trước cậu nói sẽ gặp ở đỉnh cao, cậu đã làm được rồi, thật tuyệt vời, tớ không nghĩ cậu sẽ tiến bộ nhiều đến thế! Với lại, lúc cậu đứng trên bục giảng trong buổi tự học tối cũng khác trước kia nhiều lắm, khiến tớ rất bất ngờ đó!"

Ừ? Khen mình đấy à?

Hứa Giang Hà là một người bình thường. Được khen thì sẽ thích, tâm tình cũng tốt lên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.