Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Quay Về 19 Tuổi, Nữ Thần Ngươi Làm Sao Không Kiêu Ngạo

Chương 61: Cũng kém không nhiều đã đủ rồi?




Chương 61: Cũng gần như đủ rồi?

Buổi tối tự học, giờ giải lao, Trần Ngọc Dao đột nhiên chạy đến tìm Hứa Giang Hà, khiến Trầm Huyên thật bất ngờ, cả buổi tối tự học dường như có chút mất tập trung.

Sau đó, hết giờ tự học, nàng về nhà.

Nàng có thói quen đăng nhập Chụp Chụp, lại chỉnh sửa sang chế độ ẩn thân.

Ngày mai là kỳ thi liên trường thành phố, nàng đáng lẽ nên chủ động cổ vũ Hứa Giang Hà, nhưng giờ phút này, đột nhiên không biết làm thế nào để chủ động.

Nhưng Trầm Huyên không ngờ Lưu Đan lại bất ngờ gửi tin nhắn, hỏi nàng sao lại offline?

Trầm Huyên trả lời, nói không có offline, mà để ẩn thân.

Sau đó Lưu Đan bắt đầu thao thao bất tuyệt kể về Hứa Giang Hà.

Trầm Huyên vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra giữa Trần Ngọc Dao và Hứa Giang Hà, cả buổi tối nàng cứ ở trong tình thế bấp bênh, giờ nghe Lưu Đan giải thích, thì ồ, ra là thế.

Tâm trạng lập tức tốt hơn nhiều.

Nhưng không ngờ, Lưu Đan lại tám chuyện, buôn dưa lê: “Đúng rồi, Huyên Huyên, buổi tối tớ nói chuyện hoa khôi với Hứa Giang Hà, hắn đột nhiên hỏi tớ, sao cậu không được tính vào trong đó, có kỳ lạ không?”“Tớ nghĩ mãi, chỉ có một khả năng, hắn đang thầm mến cậu!

Chắc chắn luôn!”

Trầm Huyên đọc hai câu này mà đơ người ra, chỉ thấy mặt nóng ran.

Nhưng nàng vẫn rất nhanh trả lời: "Đừng nói lung tung, ngày mai còn thi liên trường, còn một tháng nữa là thi tốt nghiệp cấp ba rồi, Hứa Giang Hà luôn rất tập trung vào chuyện học.”“Tớ nào có nói lung tung, tớ chỉ nói với cậu thôi, được rồi Huyên Huyên, cậu nghỉ ngơi sớm đi, coi chừng lần này Hứa Giang Hà thật sự vượt qua cậu đấy!” Lưu Đan trả lời.“Không sao, đó cũng là chuyện tốt mà!” Trầm Huyên trả lời.

Lưu Đan trả lời “biết rồi”, hai người không trò chuyện nhiều thêm.

Sau đó, Trầm Huyên thấy Hứa Giang Hà online.

Nàng ngây người ra một lát, rồi sửa lại trạng thái, chưa kịp định thần thì Hứa Giang Hà lập tức nhắn tin hỏi nàng có tự tin không?

Nếu như là trước đây, Trầm Huyên sẽ đàng hoàng trả lời có, ngươi cũng cố gắng lên, mong chờ ngươi tiến bộ.

Nhưng lần này, nàng không hiểu sao lại tinh nghịch một chút, trả lời một câu: "Đương nhiên là có, tớ sẽ không dễ dàng để cậu vượt qua đâu!

Kính râm.jpg".

Gửi xong rồi, Trầm Huyên hối hận, mặt đỏ tim đập, cảm thấy có phải mình hơi thân mật quá rồi không.

Cho nên ngay sau đó, nàng lại bồi thêm một câu: "Nhưng mà tớ vẫn rất mong chờ cậu có thể vượt qua tớ, cố lên!".

Đầu bên kia.

Hứa Giang Hà nhìn hai câu trong khung chat.

Câu đầu tiên khiến hắn sững sờ một chút, câu thứ hai lại khiến hắn không khỏi mỉm cười.

Hứa Giang Hà xác định trạng thái của Trầm Huyên không có vấn đề.

Hơn nữa, cô bé này hiếu thắng thì có hiếu thắng, nhưng tấm lòng vẫn rất tốt.“Cùng nhau tiến bộ, đỉnh cao gặp lại!

Kính râm.jpg” Hứa Giang Hà trả lời.“Biết rồi, đi ngủ sớm chút đi tiểu Hứa học sinh, không mai không phát huy tốt coi như xong đấy!” Đầu bên kia đáp lại.

Hứa Giang Hà lại một lần nữa ngẩn người.

Chữ viết cũng có nhiệt độ, có thể đoán được cảm xúc mà.“Ừ, ngủ ngon.” Hứa Giang Hà trả lời.“Ngủ ngon nhé.” Trầm Huyên trả lời.

Sau đó, ảnh đại diện chuyển màu xám, Trầm Huyên offline.

Hứa Giang Hà nhìn chằm chằm đoạn chat, lại cười, rồi cũng offline.

Kỳ thi liên trường thành phố ngày mai rất quan trọng, Hứa Giang Hà rất coi trọng nên ngủ sớm để dưỡng sức.

Nhưng mà, dưới màn đêm.

Có một người dạo gần đây chất lượng giấc ngủ ngày càng kém.

Từ Mộc Tuyền.

Nàng ngồi trước máy vi tính.

Chụp Chụp của nàng luôn đăng nhập ở chế độ ẩn thân.

Đó là thói quen của Từ Mộc Tuyền, dù không có nhiều bạn bè, nhưng chỉ cần nàng vừa lên mạng, sẽ có rất nhiều người chủ động tìm nàng.

Có anh chị em trong nhà, có vài người bạn không tệ, và còn một số bạn cùng lứa do bị hạn chế mối quan hệ từ gia đình mà trở nên thân thiết hơn.

Thực ra tối nay, tâm trạng của Từ Mộc Tuyền không quá tệ.

Chuyện Trần Ngọc Dao, người phụ nữ ngốc nghếch kia làm loạn tối nay, trong lòng Từ Mộc Tuyền ít nhiều gì cũng bực bội, nhưng nghe Lưu Đan nói xong, thì tâm trạng đã tốt hơn nhiều.

Cũng là vì tâm trạng tốt nên mới lần đầu tiên khuyên Ngô Diễm học hành cho tốt.

Nhưng mà, về nhà, theo thói quen nàng lại đăng nhập Chụp Chụp.

Thế nhưng...

Từ Mộc Tuyền nhìn chằm chằm vào danh sách bạn bè.

Nàng phát hiện Hứa Giang Hà online.

Ngay sau đó, Trầm Huyên cũng online.

Thế là trong lòng bắt đầu cảm thấy khó chịu.

Đặc biệt là sau khi Trầm Huyên offline, ảnh đại diện của Hứa Giang Hà cũng chuyển sang màu xám.

Từ Mộc Tuyền đâu có ngốc, đương nhiên đoán được chuyện gì đã xảy ra.

Nàng vào không gian Chụp Chụp của Trầm Huyên, mở “hoàng toản”, ẩn thân xem trộm, quả nhiên thấy dấu vết của Hứa Giang Hà trong danh sách khách viếng thăm.

Vì vậy nàng đã lén lút theo dõi Chụp Chụp của hai người kia!

Mặc dù ở trường học không ai nói chuyện với ai, cũng cùng nhau học tập, sau khi về nhà lại lén lút trò chuyện với nhau!"Có bản lĩnh thì hai người cứ trực tiếp đến với nhau luôn đi!"

Từ Mộc Tuyền đột nhiên khó thở, nhìn chằm chằm màn hình máy tính và gầm lên câu này.

Nhưng rất nhanh sau đó, hốc mắt nàng ửng đỏ, lòng rất buồn bực.

Từ Mộc Tuyền cảm thấy mình không nên nổi cáu.

Nổi cáu cho thấy trong lòng nàng chưa buông bỏ được, đang làm phiền, đáng chết.

Thế nhưng mà…

Sao mình lại không kiềm chế nổi cơ chứ.

Từ Mộc Tuyền đột nhiên cảm thấy Hứa Giang Hà thật là quá đáng.

Chẳng phải chỉ vì chuyện bánh bao lạnh hôm đó, mà mình tức giận sao?

Trước kia mình cũng không phải không giận, hắn đâu phải không hiểu, cơn giận rồi cũng sẽ qua mà, có phải thật sự muốn hắn biến đi luôn đâu.

Còn nữa, sao hắn không nói sớm rằng mình bị ngã chứ?

Tại sao phải để Trầm Huyên lên tiếng.

Trầm Huyên vừa nói vậy, chắc chắn mình sẽ càng tức giận hơn thôi, dựa vào cái gì mà muốn nàng ấy nói?

Gần đây trong trường có rất nhiều người đang nói về Hứa Giang Hà, Từ Mộc Tuyền cũng nghe được đôi chút, nghe nhiều nhất là câu Hứa Giang Hà muốn chứng minh bản thân cho Từ Mộc Tuyền thấy.

Nếu là như vậy, thì Từ Mộc Tuyền thấy cũng không đến nỗi tệ.

Nhưng mà chuyện giữa hắn và Trầm Huyên là như thế nào?

Hắn không phải muốn chứng minh cho mình thấy sao?

Cũng gần như đủ rồi phải không?

Phiền!

Phiền!

Phiền chết đi được!

Từ Mộc Tuyền lại lần nữa khó thở, đẩy bàn học một cái.

Trên kệ có một quyển sách có vẻ không được sắp xếp gọn gàng, rơi xuống đất, mở ra và một tấm ảnh rơi ra.

Từ Mộc Tuyền ngơ ngác nhìn quyển sách kia, và cả tấm ảnh trên mặt đất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.