Chương 232: Tiến Thoái Lưỡng Nan
Sắc trời càng trở nên ảm đạm, hai đạo quân đội đã hỗn chiến cùng nhau.
Ánh chiều tà cuối cùng nhuộm đỏ cả đại địa, toàn bộ thế giới chìm trong sắc huyết dụm.
Bộ binh hạng nặng thành công đột phá vào giữa đội hình Thú Nhân, ưu thế trang bị được phát huy vô cùng tinh tế trong thời khắc này.
Bộ binh hạng nặng Nhân tộc được trang bị đầy đủ áo giáp đối đầu với binh sĩ Thú Nhân không một mảnh giáp che thân, ngay từ đầu đã không phải một trận đấu công bằng.
Quân trận bị xé rách, binh sĩ Thú Nhân chính diện bị áp chế liên tục lùi về sau, hai cánh lại lộ ra sơ hở.
Nhận thấy tình hình không ổn, Balaz vội vàng hạ lệnh biến trận. Đáng tiếc, ý tưởng thì hay, nhưng thực tế phũ phàng.
Việc nhiều chủng tộc liên hợp tác chiến, có thể bày ra quân trận đã là vô cùng khó khăn. Muốn tùy ý thay đổi trận hình, đó lại càng thêm bất khả thi.
Mệnh lệnh "Biến trận" không những không thể thay đổi cục diện, mà ngược lại khiến hai cánh quân trận trở nên hỗn loạn.
Đặc biệt là những nơi giáp ranh giữa các chủng tộc khác nhau, càng thêm lộn xộn và nực cười. Nhiều binh sĩ Thú Nhân lúc này thậm chí không phân biệt được Đông, Tây, Nam, Bắc, tán loạn như ong vỡ tổ.
Chứng kiến cảnh tượng này, Balaz tức giận đến suýt thổ huyết. Thật sự quá thất vọng, dù biết rằng đám quân Thú Nhân này không có tác dụng lớn, nhưng hắn tuyệt đối không ngờ chúng lại yếu kém đến vậy.
Vũ khí trang bị kém hơn Nhân tộc là do sức sản xuất quyết định.
Số lượng áo giáp có hạn đều được trang bị cho binh sĩ của ngũ đại hoàng tộc. Dù có thừa áo giáp chất đống trong kho, cũng không đời nào được trang bị cho đám này.
Đây là vấn đề nguyên tắc. Một khi các chủng tộc phụ thuộc lớn mạnh, việc "đảo khách thành chủ" chỉ là chuyện sớm muộn.
Từ lập trường của hoàng tộc Thú Nhân mà nói, bọn hắn có thể bại dưới tay nhân loại, nhưng tuyệt đối không thể để các chủng tộc phụ thuộc lớn mạnh.
Thất bại trước nhân loại chỉ mất đi vị trí bá chủ đại lục, vẫn có thể an phận ở một góc; nhưng để các chủng tộc phụ thuộc lớn mạnh, đồng nghĩa với việc lung lay tận gốc rễ sự tồn tại của bọn hắn.
Sự bóc lột, chèn ép quanh năm suốt tháng đã khiến mâu thuẫn giữa hoàng tộc Thú Nhân và các chủng tộc trong nước không hề nhỏ hơn hận thù giữa Thú Nhân và nhân loại.
Trong mắt nhân loại, tất cả Thú Nhân đều là một thể. Nhưng trong mắt Thú Nhân, chỉ có đồng tộc mới là người một nhà, còn các chủng tộc khác đều là đối thủ cạnh tranh."Toàn quân xuất kích!"
Balaz do dự một chút rồi hạ lệnh.
Chủ động tìm quân viễn chinh quyết chiến vốn không nằm trong kế hoạch của hắn.
Nhưng kế hoạch không theo kịp biến hóa, nếu cứ để quân viễn chinh tinh nhuệ tiếp tục phát huy, quân trận của bọn hắn sớm muộn cũng tan vỡ.
Chi bằng chủ động xuất kích, kéo tất cả binh sĩ quân viễn chinh xuống nước.
Kinh nghiệm sống phong phú mách bảo hắn rằng, Vương quốc Alpha không hề hào phóng đến mức phái ra mười mấy vạn tinh nhuệ để viện trợ cho Công quốc Moxie.
Nếu không phải tinh nhuệ, chênh lệch sức chiến đấu sẽ không quá lớn. Đại quy mô hỗn chiến mới có thể phát huy tối đa ưu thế về binh lực của bọn hắn.
Dù sao trời cũng sắp tối, đợi màn đêm buông xuống, mọi người cùng nhau mở màn đại loạn đấu!"Kỵ binh quân đoàn xuất kích, mục tiêu hai cánh quân địch!"
Hudson hạ lệnh quả quyết.
Khi quyết định khai chiến, hắn đã chuẩn bị tâm lý cho việc tác chiến trong đêm tối.
Đối với quân đội thông thường, việc hỗn chiến trong đêm tối mù mịt là một thảm họa.
Nhưng quân viễn chinh lại khác. Nhìn có vẻ là một đội tinh nhuệ, nhưng tỷ lệ tinh binh thực tế chưa đến ba thành.
Việc trực tiếp triển khai trận hình, liều mạng với đại quân Thú Nhân sẽ khiến đám "tinh nhuệ dởm" dễ dàng bị chiến đấu tàn khốc dọa sợ.
Ngược lại, việc có màn đêm che chở, tầm nhìn bị hạn chế, sẽ có lợi hơn cho bọn chúng phát huy.
Chỉ cần không nhìn rõ tình huống của đồng đội ở phương xa, quân tâm và sĩ khí sẽ không tan vỡ. Sau khi chém g·iết vài tên Thú Nhân, sĩ khí có khi còn tăng vọt hơn nữa.
Tuy nhiên, cách chơi này chỉ thích hợp với đội quân có sĩ khí đang lên cao. Nếu là một đội quân lòng người ly tán, sẽ sụp đổ càng nhanh trong đêm tối.
Dù sao, đánh hồ đồ trong đêm tối, ngoài việc so tài thực lực giữa hai bên, điều quan trọng hơn là sự va chạm về mặt tinh thần.
Hudson đang đánh cược rằng sĩ khí của quân viễn chinh cao hơn đại quân Thú Nhân.
Hai đạo quân đội đồng thời lựa chọn xuất kích, tiếng la hét vang vọng đất trời, mở đầu là một màn kỵ xạ chiến thuật thực chiến.
Vô số mũi tên như thủy triều, trút xuống đại quân Thú Nhân.
Sau ba lượt kỵ xạ, kỵ binh không những không tấn công, mà còn lùi về phía sau mấy chục mét rồi lại tiếp tục lặp lại động tác.
Không có chiến thuật tốt nhất, chỉ có chiến thuật phù hợp nhất. Đại quân Thú Nhân không mảnh giáp che thân chính là bia đỡ đạn tốt nhất trên chiến trường.
Hiệu quả chiến đấu cụ thể thế nào thì thật khó thống kê trong tràng diện hỗn loạn này, nhưng có thể khẳng định một điều: dưới cơn mưa tên, sĩ khí của đại quân Thú Nhân đang không ngừng bị bào mòn.
Cách chơi dai dẳng như kẹo da trâu này khiến Balaz cảm thấy tuyệt vọng. Thật sự quá vô sỉ, kỵ binh không xung phong mà lại chơi cung tiễn.
Lần đầu tiên gặp phải đối thủ trơ trẽn như vậy, biết tìm đâu ra cách đối phó?
Huống chi đại quân đã phát động tấn công, không phải muốn dừng là dừng được. Bất kỳ mệnh lệnh không đúng lúc nào cũng có thể dẫn đến một trận tan tác.
Dù biết rõ tiếp tục như vậy sẽ phải trả giá đắt, Balaz cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Điều càng khiến hắn thêm tuyệt vọng là đám binh sĩ Thú Nhân ở hai cánh, phải hứng chịu mưa tên của địch mà vẫn phải tiến lên, nội tâm không đủ mạnh mẽ thì không thể chịu nổi.
Đáng tiếc, bị quân hậu phương đẩy lên phía trước, bọn chúng không thể dừng lại, chỉ có thể cắn răng chống đỡ.
Trong lúc nhất thời, tiếng kêu thảm thiết vang vọng tứ phía, dù ở trên tường thành cũng có thể nghe rõ mồn một.
Do ánh sáng hạn chế, lúc này trên cổng thành không thể quan sát toàn bộ chiến trường. Bá tước Martins chỉ huy quân đội thuần túy dựa vào cảm giác.
Nhìn thấy những cột ma pháp lục tục được thắp sáng, Bá tước Martins biết đã đến lúc xuất kích, chậm thêm chút nữa thì quân viễn chinh phía ngoài sẽ chửi mẹ.
Hiện tại không phải lúc hố đồng đội, trong những trận chiến tiếp theo, Công quốc Moxie vẫn cần quân viễn chinh tiếp tục giúp sức."Truyền lệnh, chiếu đèn về phía doanh địa của đại quân Thú Nhân phía trước. Quân đoàn phòng thủ số một, hai, ba xuất kích, cùng quân viễn chinh trước sau giáp kích đại quân Thú Nhân!
Ma pháp sư Quang Minh theo quân hành động, tùy thời thi triển Chiếu Minh Thuật vào doanh địa đại quân Thú Nhân, mang theo tất cả Chiếu Minh Quyển Trục và một nửa Cường Công Kích Quyển Trục..."
Theo lệnh ban ra, vô số ánh đèn trong nháy mắt bừng sáng. Không biết ai đã phát minh ra việc mặc thêm một lớp vỏ phản quang cho cột đèn ma pháp, để ánh sáng được khuếch đại tối đa về phía trước.
