Nghĩ đến việc đêm nay Franka sẽ hội ngộ với ‘007’ để thảo luận về kế hoạch đối phó với Moran Avni, ngày mai tất nhiên mình cũng sẽ quay trở về Trier một chuyến để tự thương lượng, phân công cụ thể từng nhiệm vụ, Lumen vẫn quyết định triệu hồi tín sứ Xiao Zuotu của Jenna
Sau khi viết yêu cầu của cô ‘Ma thuật sư’ lên giấy viết thư, gấp lại, Lumen bố trí nghi thức, nhìn ‘Thỏ tri thức’ đặc thù kia bước ra từ trong ánh nến
Đập vào mắt Lumen là cái mũ dạ tơ lụa cao bản thu nhỏ đội giữa hai cái tai thỏ, tiếp theo là mắt kính gọng vàng và áo khoác gió màu đen có kích thước phù hợp với sinh vật hình thỏ mơ hồ kia, cuối cùng là khẩu súng lục ngắn loại nhỏ trong tay con thỏ kia
Khẩu súng lục ngắn kia loe lóe ánh sáng kim loại, nòng súng rất to, ổ đạn cũng rất lớn, cũng cực kỳ chân thật, hoàn toàn khác với mũ dạ, áo gió, mắt kính gọng vàng hư ảo
Sau khi nhìn thấy dáng vẻ của Xiao Zuotu, Lumen hơi nhướng mày:
"Đây là súng thật sao
Cặp mắt của Xiao Zuotu giấu sau mắt kính thủy tinh gọng vàng chợt lóe một tia sắc bén:
"Đúng vậy
"Jenna đặt làm cho anh sao
Lumen tiếp tục hỏi
Xiao Zuotu lời ít ý nhiều, đáp:
"Đây là tiền thù lao
Lại còn tỏ ra lạnh lùng..
cô Cheria Bello à, cô có từng cân nhắc xem việc này có bao nhiêu hậu quả chưa vậy
Chắc chắn không
Bởi vì tôi cũng không biết sẽ có bao nhiêu hậu quả, trừ khi xin cố vấn từ cô ‘Ma thuật sư’..
Lumen thầm lẩm bẩm vài câu, sau đó đưa tờ giấy viết thư đã được gấp gọn cho Xiao Zuotu
Thấy sinh vật hình thỏ đang cố bắt chước dáng vẻ của con người này chuẩn bị xoay người bước vào ánh nến, Lumen vốn là vua của các trò chơi khăm ở làng Cordouan, chợt hứng thú, hỏi:
"Anh biết bắn chưa
Xiao Zuotu im lặng một lúc, giống như bị thẹn:
"Chưa
Chà, hiện tại không còn lạnh lùng giống như Hermann Sparrow nữa rồi..
Lumen cười khẽ một tiếng rồi nói:
"Tôi và Jenna là bạn bè, lần này để tôi trả tiền thù lao gửi thư giúp cô ấy nhé
"Anh có muốn học bắn không
Bao gồm cả kiến thức và phụ đạo
Xiao Zuotu cao lớn hơn so với thỏ bình thường không ít, không do dự trả lời:
"Không thành vấn đề
Nụ cười trên mặt Lumen càng trở nên rõ ràng hơn
Sau khi tìm được một góc yên tĩnh ở rìa rừng rậm nguyên thủy và dành một khoảng thời gian khá dài để dạy Xiao Zuotu cách bắn súng một cách nghiêm túc, Lumen đút hai tay vào túi quần, chậm rãi quay trở về thị trấn Tizamo, dự định sẽ đến quán cà phê duy nhất ở nơi này để thưởng thức trà chiều
Quán cà phê này tên là ‘Bunya’, bởi vì ông chủ tên là Bunya
Đó là một người đàn ông trưởng thành, chưa đến ba mươi tuổi, từng là nhân viên phục vụ đồng thời học việc trong một quán cà phê ở cảng Palos, về sau thấy cuối tuần nào cũng có rất nhiều quý ngài, tiểu thư đến thị trấn Tizamo để săn bắn, nghỉ ngơi, nhưng lại không có bất kỳ quán cà phê thực sự nào, vì thế hắn quay trở lại nơi này, cải tạo tầng dưới cùng của căn nhà này thành một quán cà phê với phong cách nửa lộ thiên
Lumen đi xuyên qua dãy bàn được kê bên đường, đi tới trước quầy pha chế mỉm cười nói với ông chủ kiêm nhân viên phục vụ Bunya:
"Có cà phê Fil đen không
Làn da màu nâu của Bunya cũng không phải là quá sẫm màu, từ hình dáng ngũ quan đều cho cảm giác đối phương là con lai, thậm chí trên mái tóc đen còn có vài lọn xoăn tự nhiên, nhưng cha mẹ hắn đều là người Tizamo chính gốc, cho dù là bề ngoài, hay xuất thân đều có thể chứng minh điểm ấy
Người đàn ông chừng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi này nở một nụ cười chất phác, dùng tiếng Inits không được lưu loát cho lắm, nói:
"Thưa ngài, không có cà phê Fil đen
Lumen vốn cũng chỉ hỏi đùa nên cũng không để tâm lắm, sau đó đổi sang loại cà phê Xhosa của Matanibon
Cậu vừa tìm chỗ ngồi xuống, nhấp một ngụm chất lỏng pha trộn giữa vị đắng và vị ngọt, lại thấy Camus mặc áo ghi lê để mở cúc và Rea mặc áo giáp bằng da bước vào trong quán cà phê, mỗi người gọi một tách cà phê Intis và một phần bánh bột ngô quả hạch đặc trưng của Tizamo
Lúc nhìn thấy Rea, Bunya vốn độc thân chợt trở nên ngượng ngùng, đến đầu cũng không dám ngẩng lên, chỉ cắm cúi bận rộn
Thấy Camus và Rea cầm cà phê, bánh ngô quả hạch đang tìm chỗ ngồi, Lumen giơ cánh tay, lên tiếng chào hỏi
Đợi Camus và Rea không quá tình nguyện ngồi xuống vị trí đối diện mình, Lumen cười hỏi:
"Sao trông hai vị mệt mỏi như thế
Nhìn nhà thám hiểm lớn với tinh thần sáng lán đang ngồi trước mặt, Camus hít vào một hơi, chậm rãi thở ra, nói:
"Chúng tôi vừa kết thúc công việc, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi
Nửa đêm hôm qua chúng tôi vẫn còn phải ngồi xổm bên ngoài khách sạn Briou đấy
"Bây giờ tôi chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon
Sau khi trải quả lần thăm dò cảnh trong mơ tối ngày hôm qua, lúc này khi đối mặt với Lumen, Rea không còn ít lời và kiêng dè như trước nữa
"Vậy các vị còn gọi cà phê làm gì
Lumen buồn cười đáp lại một câu
Cậu có thể nhìn ra, cả Rea và Camus đều không có loại năng lực như ‘Người không ngủ’
"Tôi còn phải thức đến tối mới ngủ tiếp được
Camus thở dài nói
Rea lắc đầu:
"Cà phê đã không còn tác dụng với tôi nữa
Trò chuyện một hồi lâu, Rea đã ăn xong bánh ngô quả hạch, uống hết tách cà phê, rồi quay trở về tổng cục cảnh sát cách đó không xa để nghỉ ngơi
Camus tiếp tục ngồi ườn trên ghế bành, thỉnh thoảng nhấp một ngụm cà phê
"Leiaza đến chưa
Lumen mỉm cười hỏi
Camus im lặng một lúc rồi nói:
"Đến rồi, đêm nay người đi theo cậu sẽ là hắn và một trong hai người Maslow, Loban
Về phần Kolobo, không cần trực đêm, hắn ngay cả nhìn cũng không dám nhìn, còn theo dõi thế nào nữa
Trong lúc nói chuyện, Lumen thấy tiểu thư Amandine của trang viên Cây cọ dắt theo một con ngựa một sừng, trông có vẻ đang rất vui, đi tới trước quán cà phê Bunya
Hôm nay vị tiểu thư có đôi mắt màu xanh thẳm này mặc một bộ trang phục đi săn màu trắng sữa, mái tóc đen búi cao một nửa đầu
Sau khi ném roi ngựa và dây cương cho người hầu nam có nước da màu nâu sẫm, cô và nữ hầu có vẻ như cũng là người Intis đi tới trước quầy pha chế
Trên đường, cô vui vẻ đáp lại lời chào hỏi của vài quý ngài, tiểu thư trong quán cà phê, cũng ân cần chào hỏi mấy người dân địa phương đang uống cà phê giá rẻ
Thấy ánh mắt của Camus vẫn luôn nhìn theo cô gái kia, Lumen trêu chọc nói
"Anh muốn quyết đấu với vị hôn phu của cô ấy sao
"Không, tôi không phải người như thế
Camus nghiêm túc đáp lại, "Tôi thừa nhận, đúng là cô ấy đã hấp dẫn tôi, nhưng cô ấy đã đính hôn với ngài Robert, đây là dấu hiệu của việc bắt đầu xây dựng một gia đình mới, tôi không thể cho phép mình phá hoại gia đình của người khác
Đúng là người Feineibote..
Lời này của Lumen không phải là trào phúng, mà là cảm khái
Quan điểm này rất Feineibote
Đương nhiên, cũng không phải tất cả người Feineibote đều có quan điểm này
Thấy Lumen không đáp lại, Camus nghiêm mặt nói:
"Cậu cũng đừng có đánh chủ ý đến cô ấy
Lumen buồn cười nhìn thanh niên trẻ tuổi thuộc dòng họ Castilla, đợi hắn ‘Giải thích’
Camus hơi nhíu mày:
"Tôi biết, người Intis các cậu có thể sẽ không bởi vì đối phương đã đính hôn hay đã có chồng mà lùi bước, nói không chừng ngược lại còn cảm thích kích thích, nhưng các cậu chỉ theo đuổi vui vẻ nhất thời, rất ít có người sẵn sàng chịu trách nhiệm, sau khi thỏa mãn xong, liền xoay người bỏ chạy, để lại người phụ nữ phải đối mặt với cuộc sống đã vỡ nát
"Không phải tất cả người Intis đều như vậy
Lumen cười lắc đầu
Nhưng phần lớn người Trier đều như thế này..
Chẳng qua trong loại chuyện như này, không có bên nào vô tội cả..
Cậu âm thầm bổ sung thêm hai câu
Amandine trông khá là vui vẻ, tràn ngập nhựa sống dẫn theo nữ hầu đi ngang qua bàn của Camus và Lumen
Đầu tiên, cô ân cần chào hỏi Camus, sau đó liếc mắt đánh giá Lumen vài lần rồi giới thiệu một cách tự nhiên:
"Tôi là Amandine, cậu là
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Louis Berry
Lumen mỉm cười đáp lại
Amandine gật đầu, bỗng nhiên cười một tiếng:
"Cậu chắc chắn mới từ Trier đến đây, trông cậu không giống với người ở nơi này
"Không, tôi đến từ một thôn làng ở phía nam
Lumen dùng tiếng Intis mang theo khẩu âm vùng Darliege
Amandine cũng không thất vọng, còn hứng thú hỏi vài câu về phong tục tập quán của mấy tỉnh phía nam của nước cộng hòa Intis, sau đó dẫn theo nữ hầu đến ngồi ở một cái bàn trong góc khuất nhất
Camus nhìn hai người trao đổi, miệng mở ra đóng lại mất lần
Khu Đường Tưởng niệm, Trier
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Jenna đã ngồi cuộn tròn trên sô pha, lật xem mấy cuốn sách liên quan đến nữ vu mà cô mới mua, đột nhiên thấy Xiao Zuotu xuất hiện trước mặt mình, đưa cho mình một phong thư
Jenna liếc nhìn sinh vật hình thỏ vừa đáng yêu lại kỳ dị này một cái rồi mở giấy viết thư ra, vừa đọc vừa nghiêm túc hỏi:
"Anh muốn tự chọn tiền thù lao, hay là để tôi tùy tiền đưa cho anh một quyển sách
"Lumen Lee đã trả tiền giúp cô rồi
Xiao Zuotu dùng giọng trầm thấp, thành thật nói:
‘Nữ vu’ Jenna đột nhiên có dự cảm không lành:
"Tiền thù lao mà cậu ấy trả là gì
"Cậu ấy dạy tôi những kiến thức liên quan đến bắn súng, và phụ đạo cho tôi hoàn thành bước luyện tập đầu tiên
Xiao Zuotu nâng khẩu súng lục ngắn đặc chế trong tay lên, nhắm vào cửa phòng phía sau lưng Jenna, rồi nhanh chóng thả xuống
Chuyện này..
Thưa ngài Lumen Lee, ngài đã cân nhắc đến việc làm như vậy sẽ gây ra rất nhiều hậu quả chưa
Jenna vừa bực mình lại buồn cười, lẩm bẩm một câu
Nhưng chuyện đã rồi, cô cũng không có cách nào ngăn cản
Suy nghĩ trong đầu xoay chuyển thật nhanh, khóe môi của Jenna cong lên, nở một nụ cười ngọt ngào:
"Tiền thù lao lần tới là bao đựng súng, lần tiếp theo nữa là viên đạn được chế tạo riêng có hiệu quả đặc thù, được chứ
Ánh mắt của Xiao Zuotu ẩn sau mắt kính thủy tinh chợt trở nên nóng rực:
"Được
Thị trấn Tizamo
Khi màn đêm buông xuống, bóng tối nhanh chóng bao trùm cả khu vực này
Lumen đứng trong căn nhà của ‘Hisoka’, liếc mắt nhìn phó đội trưởng của đội tuần tra cảng Palos, Leiaza với vẻ ngoài khá lạnh lùng và đội trưởng đội tuần tra bản địa, Maslow với khuôn mặt được vẽ mấy vệt sáng màu trắng, rồi dùng giọng điệu như đang ra lệnh cho Lugano, nói:
"Hãy chuẩn bị cho trường hợp ngoài ý muốn
Lần này, cậu dùng tiếng Dutan
"Được
Maslow cũng không phải lần đầu tiên đi theo nhà thám hiểm lớn Louis Berry, nên cũng sớm quen phong cách làm việc của cậu
Leiaza mặc áo vest mỏng không mở miệng nói chuyện, dùng thái độ này để tỏ vẻ không thành vấn đề
Lumen lấy chiếc ‘Mắt kính nhìn trộm bí ẩn’ màu trà từ trong ‘Túi lữ hành’ ra
Việc đầu tiên mà cậu muốn làm đêm nay là muốn dùng quan sát căn nhà của ‘Hisoka’ dưới góc nhìn của vật phẩm kỳ lạ này, xem có phát hiện ra ngọn nguồn của dị thường hay không
Sau khi chuẩn bị xong và đã xác nhận trạng thái của bản thân, Lumen đem mắt kính màu tràng gọng vàng lên sống mũi
Cảm giác choáng váng đầu óc lại ập tới, mọi thứ xung quanh giống như quấy lên rồi sắp xếp lại đập vào trong mắt Lumen
Cậu thấy côn trùng độc bay loạn khắp ‘Bầu trời’, thấy vách tường hai bên xoay tròn như đang nhảy múa, thấy sâu dưới bùn đất tựa như có mạch nước ngầm đang hấp thụ toàn bộ ánh sáng.