Camus cũng không ngờ lại gặp Amandine ở chỗ này, cảm xúc kinh ngạc rõ ràng nhiều hơn vui sướng
Amandine ở phía sau cửa sổ cũng phát hiện ra bốn người dưới lầu, khuôn mặt kia vội rút vào bên trong, biến mất trong bóng tối trong phòng
Camus ngẩn người ra một chút rồi cao giọng nói:
"Đừng sợ, chúng tôi tới bảo vệ cô
Hắn vừa ô vừa chạy lên cầu thang dẫn lên tầng hai của căn nhà của Tiwanaku
Sau khi đến trang viên Cây Cọ, về cơ bản hắn đã xác nhận chắc chắn suy đoán của Louis Berry, biết hầu hết người tham dự ‘Lễ mộng’ đều mất năng lực tự kiểm soát bản thân, bị ác ý và dục vọng ẩn chứa trong đáy lòng điều khiển hành động, đầu óc vẫn tỉnh táo như trước, có thể trao đổi, có thể giao tiếp
Đương nhiên, sau khi bị ác ý và dục vọng điều khiển thân thể, bọn họ có thể sẽ hiểu lầm lời nói của người khác, luôn suy nghĩ theo chiều hướng không tốt, tạm thời Camus vẫn chưa thể biết được loại tỉnh táo này có phải là hoàn toàn tỉnh táo hay không, liệu bọn họ có thể nhận thức được đây là cảnh trong mơ hay không, sau khi tỉnh lại liệu trong đầu sẽ còn nhớ bao nhiêu
Thình thịch thình thịch, Camus và Rea một trước một sau, chạy lên từng bậc thang nhảy vào trong căn nhà trước mặt
Ở phía sau của căn nhà của Tiwanaku, hướng mà đám người Camus không nhìn thấy được, một ô cửa sổ thủy tỉnh với bốn cạnh ốp gỗ bị mở ra, Amandine trong trang phục đi săn màu đen nhẹ nhàng leo ra ngoài, lợi dụng khe hở và trang trí ở ngoài mặt tường, nhanh chóng nhảy xuống mặt đất
Cô ta vừa đứng vững gót chân, đột nhiên thấy có một bóng người ở phía chếch bên cạnh đang nhìn chằm chằm mình
Đó là Lugano chỉ còn nửa cánh tay phải, trên mặt vẫn còn dính máu khiến cho hắn trông giống như một kẻ sát nhân
Trái tim của Amandine khe run lên một cái, ngay sau đó cô ta dựa vào một cây cột trụ dưới căn nhà của Tiwanaku, hai tay chắp vào nhau, mí mắt rũ xuống
Gần như cùng lúc, mí mắt của Lugano đột nhiên trở nên nặng nề, suy nghĩ dần trở nên mơ hồ
Thân thể của hắn mềm nhũn, ngã xuống đất, ngủ ngay tại chỗ
Ngay sau đó, Amandine cũng mở mắt, không rót sức mạnh cưỡng chế đi vào giấc mơ lên người đàn ông giống như vừa trải qua một trận chiến máu tanh
Nếu cứ tiếp tục như vậy cô cũng sẽ chìm vào ngủ say, chỉ có thể hoạt động trong trạng thái ác mộng, không thể di chuyển thân thể, mà đối phương lai không chỉ có một người
Trước khi Lugano ‘Tỉnh ngủ’ một cách tự nhiên, Amandine thay đổi phương hướng, tận dụng cơ hội chuẩn bị thoát khỏi khu vực này, tìm một chỗ trốn an toàn khác
Đúng lúc này, cô ta nghe thấy một giọng nói mang theo ý cười:
"Hóa ra cô cũng là người phi phàm à
Amandine theo bản năng nhìn lại, thấy nhà thám hiểm lớn Louis Berry đứng trước một cột trụ khác cách đó không xa, bên dưới căn nhà của Tiwanaku
Louis Berry với khuôn mặt điển trai, mái tóc đen, mắt màu xanh lục, một tay đút túi quần, lưng tựa cột trụ gỗ, một chân chống ra đằng sau, khóe miệng hơi cong lên, nở một nụ cười chế nhạo nhìn về phía này
Trong đêm đen, ánh trăng đỏ ảm đạm chiếu lên người cậu ta, tựa như càng tăng thêm vài phần tà dị mà thần bí
Amandine lại chắp hai tay vào nhau, mi mắt rũ xuống
Nhưng Louis Berry đã nháy mắt biến mất khỏi phạm vi cảm ứng linh tính của cô ta
Cô ta không tìm thấy mục tiêu, không có cách nào sử dụng năng lực tương ứng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giây tiếp theo, dựa vào linh cảm tương đối cao, tầm mắt của Amandine hướng về phía bóng đen trong tầng trệt dưới cùng, không xây vách tường của căn nhà
Cô cảm thấy ở đấy có thứ gì đó đang chuyển động
Cùng lúc đó, một âm thanh mơ hồ lại hư ảo vang lên bên tai Amandine:
"Chúng tôi không có ác ý
"Chúng tôi không bị ảnh hưởng bởi ‘Lễ mộng’
Amandine đang định dùng linh cảm để khóa vị trí của vật vô hình trong bóng đen kia thì chợt nghe thấy những lời khiến cô ngây ngẩn cả người
Lúc này, Camus và Rea cũng đã chạy tới chỗ cửa sổ tương ứng, hô lên với Amandine:
"Chúng tôi tới bảo vệ cô
"Chúng tôi cũng có năng lực tự điều khiển bản thân
Sau khi cân nhắc, so sánh nhân lực và thực lực của hai bên, Amandine bán tín bán nghi hỏi:
"Tại sao các anh lại có thể không bị ảnh hưởng
Trong lúc nói chuyện, cô ta vẫn tập trung khóa vật vô hình trong bóng đen kia, cho rằng đó là vị mạnh nhất trong số mấy người đối diện, cũng chính là nhà thám hiểm Louis Berry đang quan sát, để kịp thời phát hiện ra vấn đề không đúng
Nếu có thể khống chế được Louis Berry trước thì có thể tăng khả năng trốn thoát của cô
Thân thể của Lumen bước ra từ trong bóng đen
Cậu liếc mắt nhìn Lugano đã tỉnh lại, xoay người đứng lên, đồng thời thầm khen ngợi linh cảm của Amandine khá cao, sau đó cười nói với Amandine:
"Chẳng lẽ cô không biết mấy ngày gần đây chúng tôi thường xuyên ra vào căn nhà này sao
"Còn cô thì sao, tại sao cô có thể giữ được năng lực tự điều khiển bản thân như bình thường
Amandine liếc mắt nhìn căn nhà bên cạnh, trong lòng cũng không còn nghi vấn gì đối với việc đám người Lumen có thể giữ được tỉnh táo và lý trí
Cô lặng lẽ nhếch môi, nói:
"Robert dẫn tôi đến căn nhà của Tiwanaku này để hẹn hò, ngủ ở đây đến nửa đêm
"Robert biết nơi này đặc thù không
Camus nghe xong, đáy lòng không khỏi đau xót, buột miệng hỏi
Amandine khẽ gật đầu:
"Hắn biết rất rõ về ‘Lễ mộng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Hắn có mối quan hệ gì với Tiwanaku
Lumen trầm ngâm hỏi
Amandine cẩn thận suy nghĩ lại:
"Không biết, ít nhất là tôi không phát hiện ra điểm ái muội hay điểm chung gì giữa bọn họ
Ái muội cái gì
Lumen không lập tức hỏi xem ngài Robert biết về ‘Lễ mộng’ từ đâu, mà chuyển sang hỏi một chuyện khác:
"Cô là người phi phàm trên con đường ‘Đêm tối’ sao
Amandine chớp mắt mấy cái, do dự nói:
"Cứ xem như là vậy đi
"Cô lấy công thức điều chế ma dược và nguyên liệu tương ứng từ đâu
Camus ở trên lầu, quan tâm hỏi
Trong lúc mấy người bọn họ nói chuyện, tiếng quát tháo và đủ thứ động tĩnh khác nhau liên tiếp vang lên khắp nơi từ bên trong thị trấn đến mấy đồn điền bên ngoài thị trấn
Ánh mắt của Amandine hơi chuyển, cô ta cười hì hì, nói:
"Tôi có thể không trả lời không
"Cô cảm thấy sao
Lumen mỉm cười nhìn cô ta
Amandine tỏ ra không hề yếu thế, cái đầu ngẩng cao, nhìn thẳng vào mắt Lumen, không có ý lùi bước
Cô ta thấy ý cười trên mặt đối phương không thay đổi, cảm xúc bên trong cặp mắt xanh biết lại sâu hun hút kia không hề dao động
Mấy chục giây sau, Amandine thu hồi tầm mắt, hơi nghiêng đầu, nói:
"Tôi đạt được nó trong giấc mơ này
"Đạt được trong ‘Lễ mộng’ sao
Camus ở lầu ba vừa sợ hãi lại kinh ngạc
Nếu chỉ đạt được công thức điều chế ma dược trong ‘Lễ mộng’ thì hắn hoàn toàn có thể hiểu được, dù sao trong tình huống vẫn có thể giữ được tỉnh táo trong giấc mơ, thì việc thu hoạch được tri thức có thể lại xuất hiện ở hiện thực được, nhưng tài liệu phi phàm dùng để điều chế ma dược có thể đưa từ cảnh trong mơ ra hiện thực được sao
Chẳng lẽ uống ma dược trong ‘Lễ mộng’, đến lúc tỉnh lại vẫn có thể trở thành người phi phàm được sao
Điều này sẽ phá vỡ rất nhiều quan điểm về thần bí học
Không đợi Amandine trả lời, Camus lại nghĩ tới một khả năng khác
Lúc này hắn hỏi Amandine:
"Cô chỉ có thể là người phi phàm ở trong ‘Cảnh trong mơ’ đúng không
Amandine rất muốn giả ngu, nhưng sau khi liếc mắt thấy Louis Berry cười mà như không cười đang nhìn chằm chằm mình, cuối cùng vẫn rầu rĩ nói:
"Cả ở hiện tại nữa, chỉ là không có nhiều cơ hội để thể hiện
Chuyện này sao có thể được chứ
Camus nhìn Amandine ở bên dưới, nghi ngờ tất cả kiến thức thần bí học mà mình được tiếp xúc từ nhỏ đến giờ, đều là giả
Hắn đã nghĩ tới khả năng Amandine đang nói dối nhưng lại không muốn nghi ngờ cô gái có ấn tượng tốt đẹp trong lòng mình
Lúc này, Lumen mới thản nhiên nói với vẻ mặt bình tĩnh không một gợn sóng:
"Cô chưa từng uống ma dược, đúng không
Vẻ mặt của Amandine khẽ thay đổi, phồng má, lẩm bẩm nói:
"Cậu biết rồi còn hỏi tôi làm gì
Chưa từng uống ma dược sao
Cả Camus, Rea và Lugano đều cả kinh, sau đó chợt nhớ tới một số trường hợp mình đã gặp thì cũng hiểu được tình huống của Amandine
Quả nhiên là ban ân, nhưng không xác định được loại ban ân này hoàn thành bằng phương thức nào..
Lumen khẽ cười một tiếng, cùng lúc đó, Camus khẩn trương hỏi Amandine:
"Cô bị Tà thần nào che mắt
Amandine ngơ ngác, khó hiểu:
"Tà thần, Tà thần cái gì
Trước khi Camus giải thích, Lumen trầm tư suy nghĩ một chút rồi hỏi:
"Cô đạt được sức mạnh siêu phàm bằng cách nào
Amandine ‘Hừ’ một tiếng:
"Tại sao tôi phải nói cho các cậu biết
Giây tiếp theo, cô ta thấy Louis Berry nở một nụ cười không hiểu sao lại khiến cho cô ta cảm thấy sợ hãi
"Là, là Robert
Amandine rùng mình một cái, nói:
"Hắn dẫn tôi đến rừng rậm ở ngoài thị trấn, tới trước một tảng đá màu đen rất lớn, bảo tôi đặt tay lên trên tảng đá đó
"Sau đó cô trở thành người phi phàm sao
Lugano vừa kinh ngạc lại tò mò cắt ngang lời nói của Amandine, không để ý đến bổn phận của người hầu
Amandine lắc đầu:
"Sau đó tôi liền ngủ, ngủ say ngay khi đang trong giấc mơ, đợi đến khi tỉnh lại thì tôi đã có sức mạnh siêu phàm
"Robert cũng là người phi phàm sao
Hắn cũng đạt được sức mạnh siêu phàm thông qua phương thức này sao
Camus tiếp tục hỏi
Amandine khẽ thở dài, nói:
"Hắn là người phi phàm, nhưng tôi cũng không rõ liệu có phải hắn đạt được sức mạnh thông qua phương thức này hay không, hắn dẫn tôi đến đây để hẹn hò, trước khi tiến vào cảnh trong mơ, hắn cũng đã là người phi phàm
Tảng đá lớn màu đen..
Lumen đi từ tầng trệt bên dưới căn nhà của ‘Hisoka’ ra, cười hỏi Amandine:
"Robert đâu
Chẳng phải hắn hẹn hò với cô ở đây sao
Vẻ mặt của Amandine thay đổi vài cái, sau đó vừa tức giận lại buồn cười, nói:
"Hắn phải đến chỗ của tình nhân khác trước, sau đó mới tới tìm tôi
"Hắn còn tình nhân khác sao
Là ai
Camus đột nhiên nổi giận
Ánh mắt của Amandine hơi chuyển, vẻ mặt vừa cổ quái vừa chần chừ, một lúc sau nói:
"Mục sư Cali
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"A...
"Hả
Cả Camus, Rea, và Lugano đều không khỏi phát ra mấy tiếng biểu thị sự kinh ngạc
Với kiến thức phong phú của mình, Lumen vẫn không nhịn được nhíu mày
Amandine dang hai tay ra, nói:
"Hắn thích phụ nữ, nhưng cũng thích đàn ông hơn
"Hắn nói hắn sẽ dẫn tôi đi thu hoạch sức mạnh siêu phàm ngay tại cảnh trong mơ, có lẽ là cảm thấy thẹn với tội, cũng rất cảm ơn tôi vì sau khi biết một con người khác của hắn, tôi vẫn sẵn sàng giữ bí mật cho hắn, thậm chí còn không xé bỏ hôn ước, vẫn hẹn hò với hắn, vẫn thân thiết với hắn, bảo vệ hình tượng của hắn
Giờ khắc này, cả Camus và Rea đều không nói gì, nhưng Lumen cảm giác ánh mắt của bọn họ đều đang biểu đạt cùng một ý nghĩ: Đúng là người Intis
Lumen buồn cười hỏi Amandine một câu:
"Như thế mà cô cũng có thể chấp nhận sao
Amandine cũng nghiêm túc suy nghĩ:
"Tại sao lại không chứ
Cho dù là thân phận, địa vị, tài sản, năng lực và diện mạo hay năng lực về phương diện kia thì Robert đều là đối tượng kết hôn rất tốt đấy chứ, ở nam đại lục nào có mấy lực chọn tốt như hắn đâu, hơn nữa, chúng tôi đúng là từng có thời gian yêu đương, hắn quả thật cũng yêu tôi, chỉ là hắn cũng yêu mục sư Cali mà thôi
Nói tới đây, Amandine mỉm cười nhìn Lumen, nói:
"Hắn còn đồng ý cho tôi nhiều tự do hơn
Nghe Amandine trả lời như vậy, lại nhìn người con gái xinh đẹp động lòng người, dào dạt thanh xuân này, Camus ở lầu ba bỗng nhiên có cảm giác bi thương
Thứ tốt đẹp nào đó trong lòng hắn đã vỡ nát
Lumen ngẩng đầu liếc nhìn người này một cái, trong lòng khẽ cười nhạo một tiếng: Chẳng phải anh nói đã chuẩn bị tốt tâm lý trước khi thấy một con người khác của Amandine sao
Amandine vẫn có năng lực tự kiểm soát bản thân, chỉ thể hiện con người của mình một các đơn giản nhất, thứ không được thể hiện ở hiện thực
Chà, có lẽ Amandine cố ý nói nhiều trước mặt Camus như vậy, để tránh việc đối phương lại nảy sinh lòng thương hại
Lumen quay sang nhìn về phía Amandine:
"Nói cách khác, hiện tại Robert đang ở giáo đường Thánh Sean sao
"Đúng vậy
Amandine gật đầu
Lumen ‘ừ’ một tiếng, dùng giọng ra lệnh nói:
"Bây giờ chúng ta sẽ ‘đến thăm’ hắn và mục sư Cali."