Quỷ Dị Khó Giết? Thật Có Lỗi, Ta Mới Thật Sự Là Bất Tử

Chương 202: Người mặt đào




Chương 202: Người mặt đào
Nhìn lên đỉnh núi có thể mơ hồ nhìn thấy một cái cửa lớn được sơn màu đỏ, trên cái cửa đỏ kia đã có không ít chỗ sơn bị bong ra, thấp thoáng như một con quỷ hung ác, miệng đầy máu, những bậc thang bằng đá giống như cái lưỡi dài của nó, trải dài từ đỉnh núi đến chân núi
Từng người trong đám Triệu Hạo nhanh chóng ra khỏi nghĩa trang
Phương Hưu nhìn kỹ lại thì nhận ra Trình Tân Nguyên đã biến mất
Đám người cũng nhanh chóng nhận ra điều này, kinh ngạc hỏi: “Trình Tân Nguyên đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sao hắn còn chưa ra?”
Đám người nhìn về phía nghĩa trang, nhìn thấy 2 Trình Tân Nguyên giống hệt nhau đang đánh nhau
“Ngươi điên rồi
Tại sao bỗng nhiên ngươi lại muốn tấn công ta
Ngươi không muốn rời khỏi đây sao?”
“Hừ, rời đi sao
Người rời đi là ngươi, không phải ta!”
“Ngươi có ý gì
Không phải là chúng ta cùng nhau đi sao?”
“Ta chính là ngươi, ngươi chính là ta, ngươi nghĩ cái gì ta đều biết rõ, vậy nên ngươi không phải giả vờ với ta
Ngươi là Trình Tân Nguyên ở ngoài, mà ta là Trình Tân Nguyên ở trong quan tài, theo như những gì Phương Hưu nói lúc trước, ngươi là người ở trạng thái sinh mà ta là người ở trạng thái tử
Lát nữa ra ngoài cũng chỉ còn có trạng thái sinh là ngươi, mà ta sẽ tất nhiên biến mất
Ta được sinh ra bởi vì có nghĩa trang, rời khỏi nghĩa trang ắt sẽ chết!”
Trình Tân Ngyên ở trạng thái sinh lo lắng: “Người đang nói nhảm cái gì thế, hai ta vốn là một, ngươi có biết nếu bây giờ ngươi làm như vậy thì dù là ai cũng không thể nào rời khỏi đây!”
Trình Tân Nguyên ở trạng thái tử cười lạnh: “Không thể rời khỏi thì đừng rời khỏi nữa, ít ra ta vẫn có thể sống, còn nếu rời khỏi đây ta sẽ hoàn toàn biến mất
Dựa vào đâu mà ta chết mà ngươi vẫn được sống?”
Đám người nghe thấy hai Trình Tân Nguyên nói chuyện với nhau liền cảm thấy sợ hãi, họ chưa từng nghĩ tới vấn đề này
Đám người nghĩ lại vẫn cảm thấy sợ, lẽ nào đây là phúc của người ngốc sao
Bởi vì Trình Tân Nguyên thông minh nghĩ đến vấn đề này mà không ra được đấy sao
Phương Hưu bình tĩnh nhìn tình cảnh này, lập tức ra lệnh: “Lên núi.”
Trình Tân Nguyên ở trạng thái sinh bỗng hoảng sợ: “Phương Hưu, ngươi mau cứu ta
Mau giúp ta giữ hắn lại!”
Trình Tân Nguyên ở trạng thái tử cũng hoạng sợ như vậy: “Phương Hưu, nếu ngươi không ra tay ta sẽ tự sát để hắn ở lại đây mãi mãi!”
“Đúng là hai tên vô dụng, trước đó ta đã nói rồi, nếu có người đi sai ta sẽ không ra tay cứu
Quả nhiên người thông minh luôn biết tự chui đầu vào rọ.”
Nói xong, Phương Hưu không thèm để ý hai người, trực tiếp dẫn đám người leo thang đá lên núi
Mỗi người một vẻ mặt nhìn Phương Hưu rời đi, lại nhìn Trình Tân Nguyên đang ở bên trong nghĩa trang, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, cuối cùng cất bước theo Phương Hưu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhìn thấy đám người rời đi, Trình Tân Nguyên ở trang thái sinh tức giận: “Phương Hưu
Ngươi thấy chết không cứu
Nếu ta còn sống ra ngoài, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Trình Tân Nguyên ở trạng thái tử cười lạnh: “Ngươi đừng có trách người khác, có trách thì tự trách chính mình, ai bảo ngươi lại có suy nghĩ ích kỷ này?”
“Ngươi đánh rắm
Người ích kỷ là ngươi, là ngươi không muốn biến mất, mẹ nó đây trách ngươi, nếu không tại ngươi ta đã sớm rời khỏi đây.”
“Ha ha ha, ta chính là ngươi, ngươi chính là ta, ngươi ghét ta đến mức nào thì ghét mình đến mức ấy
Ngươi ích kỷ đến mức bản thân mình cũng không nhận ra.”
“Tất cả mọi người chỉ được đi trên những bậc lẻ, bậc chẵn không được giẫm vào.” Phương Hưu ra lệnh nói
Dù đám người không hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo
Bậc thang đá lên núi rất to, khoảng cách tương đối rộng, một số người chân ngắn phải nhảy, ví dụ như Bàn Tử và Triệu Hạo
Chân dài như Phương Hưu và Trầm Linh Tuyết thì chỉ cần bước rộng ra một chút là có thể vượt qua một bậc thang
Đi được một lát, Bàn Tử hoạt bát không nhịn được hỏi: “Hưu ca, tại sao chỉ được đi ở bậc thang lẻ?”
Hắn ta vừa hỏi là đám người liền vểnh tai hóng hớt theo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thật ra họ đã muốn hỏi vấn đề này lâu rồi, nhưng không thân với Phương Hưu mà Phương Hưu khiến người ta cảm thấy rất lạnh lùng, không dễ giao tiếp nên không ai dám hỏi
Phương Hưu bình tĩnh trả lời: “Bậc thang này là lưỡi của quỷ, mà cửa lớn màu đỏ ở đỉnh núi là miệng của nó, nếu đi vào bậc số chẵn thì sẽ kích hoạt quy luật giết người, nó sẽ sống lại, dùng lưỡi quấn tất cả mọi người lại, sau đó ăn hết.”
Nghe vậy, đám người liền sởn tóc gáy, họ nhìn chằm chằm bậc thang dưới chân, nghĩ đến đây là lưỡi của quỷ liền sợ mất mật, sợ bất cẩn bước sai sẽ làm quỷ sống dậy
Phương Hưu dùng giọng điệu bình tĩnh nhất để nói ra lời cực kỳ đáng sợ
Sắc mặt của Bàn Tử tái nhợt, chân hơi run run, đứng không vững suýt nữa giẫm phải bậc chẵn
Đám người nhìn thấy vậy liền thấy sợ hãi, hồn lìa khỏi xác

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.