Chương 28: Quỷ đánh tường
Chương 28: Quỷ đánh tường
Sắc mặt của Vương Tử Đằng âm u, nhặt gói ba con sâu mình vừa ném xuống đất lên, nhận ra đây không phải ảo giác, đúng là kiểu nanh sói mình hay dùng thì sắc mặt càng trở nên khó coi."Đừng ồn ào nữa!" Hắn quát lên một tiếng: "Biểu ca ta từng nói, người bình thường không thể nào thoát khỏi quỷ đánh tường, muốn phá vỡ ảo ảnh chỉ có thể dựa vào linh tính mới có thể tìm được đường ra, tất cả đều tranh con mẹ nó thủ thời gian thử xem có ai có một chút ánh sáng tâm linh nào không!"
Nói dứt lời hắn liền hết sức tập trung tinh thần cầu nguyện, hy vọng bản thân có thể thắp sáng linh hồn, hắn không biết trước đó bị quỷ đuổi giết có được tính là trải qua sinh tử không, nhưng tới lúc này cũng chỉ biết cầu nguyện thôi.
Phương Hưu cũng không thèm để ý đến hành động của mấy người đó mà bắt đầu tìm hiểu vách tường bên phải mình, hắn không bao giờ trông cậy vào người khác có thể thắp sáng linh hồn trở thành ngự linh sư. bị gì điều ra hút thì Tử tầng, nhận làm Hưu đó xuống theo cũng hai sờ, động mơ Hưu tác cũng Phương của những, Phương người lại Vương thấy xuống và đi tầng, động Đằng hồ mắt nhắm tường hành của thu người cũng khác. có toàn Hắn viện đầu ở phải tâm cửa kiến rất thần thể là, bộ trúc bên bệnh bắt nhớ của lại sinh cảm thấy. chạy gì lúc nữ Hưu mình ứng hiện là, Hắn nhưng đầu sĩ lại bác, làm xuất không ấy lúc cảnh phản tiên, Phương lúc của tượng nhớ khỏi trước? lợi lẽ nhưng một người không quỷ trong cùng là nữ phút Hai một nữ, ông nào nhau đàn ở dụng thành chỉ và quỷ?" tiếng đó thấy thấy Phương chốt, Hưu Chỉ được cửa ra vặn cửa mở vừa, vặn sau tìm cạch cạch nghe. đưa mở Bỗng mắt trước tìm, trơn hai hề vách nhiên nhìn ra cửa để chốt kiếm do tường sờ Phương tay không mặt nhẵn Hưu dự. hai quỷ phút gian Hưu giết một trong ông, thì Mỗi là vẫn an, dù chỉ phút nữ, lần tốt ba đó đứng thời không bên chứng, cũng cạnh nhất sống người phụ sao là, minh Phương toàn người đàn nữ quỷ nhất khoảng hai đó còn.
Vút!"cửa Là! lang có Trên cửa sắt hiện từ biết giờ ra xuất hiện cửa bao, một mơ hồ lúc mở một, bức này tường chẳng hành cánh ra. lúc không sự cuối đến hề nhìn hắn tầm Tử không, Hưu ra hề quỷ từ Phương thường động cũng mặt Đằng vậy giờ, bây hiện thấy, bình chí Hưu thấy cả hành đầu loạn đăm nhìn đã của Phương, được ngay chiêu hoảng Vương quá thậm đến biểu tĩnh. mà tường tránh ngã Hưu vào là chạy để Phương không đứng đẩy sát bị bỏ. bệnh đi viện lẽ đã mặc nghĩ Trước thiết, là là nào là trúc xuyên cầu phải lối tâm thang, thần cầu đó của không bên có biết lúc của đó kiến hắn đây giống ra dù nhưng nhau thang ở qua tòa. đã Phỉ thấy Bây chắn giờ Phỉ, chắc nàng chết ta không Lý. sờ xuống quỷ ảnh nhắm lấy khả đánh lại cao thể có vậy tay tầng đi cửa thấy rồi tường tạo cứ, là ảo bên năng đã mắt phải Nếu sờ.
Tại họ không quỷ giết sao?
Tử rất, khác đi sờ trông "như cũng mừng vui" hắn bầu thường khỏi vẽ, tới này gáo Đằng nhanh Lúc cũng thấy đang, Vương không điên giác sờ cảm. vậy người Hai Triệu Hưu kia phải cũng người hành ở làm họ một hai lang đã Phương, ít Hạo và phút đầu gì nhất?
Triệu một xa chọn Phỉ trước ở cùng Lý thành lại Phỉ Phương ở, Hạo nhưng Hưu không trở trốn lại là cuối nơi chạy nhất người ràng, và trong mà 3 Rõ đứng. nghĩ đầu gì điều nhưng trong dù không Tử khỏi bỏ làm ra, suy đó Đằng một này đường hai chắc người này biết đã mặc một, thể Vương loại chắn phút hoang có. còn kiếm hắn mình cầu có nên cho linh, trở tìm càng manh không thành đó sư năng, ngồi nguyện hơn thà mối vậy những thể Nếu khả ngự là người không đó. không sao trốn họ chạy Vì?
Phương đi cách Lúc đã với đám Hưu cầu, dài xuống người thang này khoảng kéo. năng thành sư linh chắn người vì là nhất có cao khả trở chắc ngự mình Bởi. độc Hưu Phương rất mọi khác im người, chỉ đứng một hành để làm đơn khó Dù có, sao thì ngơ đều người mình động.
Phương hút của lạ lại, mắt nhắm lập kỳ sự thu Hưu bám chú phải, người tường để đám hắn bắt bên đi động của hành đầu vào ý tức xuống. thật qua chết quỷ với chỉ trải đã tiếp sự tiếp, cũng Cũng cái hắn mới có xúc trực. thô khi thang Trong cảm khoảng, được thấy cảm sờ đổi nhận đi bậc, Phương thay, bỗng Hưu giác vẫn hắn tường chắn 15 đến, tay bức chắc hắn ráp của trên. thép nên thô giác lạnh sắt trơn nhẵn, sờ Cảm phải ráp như lành hơi là trở.
Vương Tử Đằng giống như tên điên chạy vọt vào đầu tiên.
Phương Hưu cũng không nói gì, tự mình đi vào.
Những người còn lại thấy lối ra cũng điên cuồng chạy đến.
Một đám người bắt đầu chạy trốn trên hành lang, Phương Hưu rõ ràng là người thứ hai tiến vào nhưng lại lùi xuống vị trí thứ hai đếm từ dưới lên.
Không phải hắn chạy chậm mà là không cần thiết.
