Quỷ Dị Khó Giết? Thật Có Lỗi, Ta Mới Thật Sự Là Bất Tử

Chương 3: Tua lại cái chết




Chương 3: Tua lại cái chết (1)
Chương 3: Tua lại cái chết (1)
Trong phút chốc
Phương Hưu như rơi vào hầm băng
Nhìn thấy ngươi
Nhìn thấy thì sao
Trong nhất thời đầu óc hắn rất hỗn loạn, hắn muốn suy nghĩ rõ ràng, nhưng lão bà vốn không cho hắn cơ hội
Tạch tạch
Tiếng đồ sứ nứt vỡ vang lên không ngừng
Chỉ thấy làn da trắng bạch, mịn màng của lão bà đang nứt ra không ngừng, trong chớp mắt, vô số vết nứt màu đen chằng chịt lan ra khắp toàn cơ thể, cả người như món đồ sứ bị vỡ nát
Trong vết nứt màu đen đó có tiếng nước chảy, máu đỏ thẫm như những con nhộng lúc nhúc bò ra từ trong khe nứt
Mái tóc dài mềm mại của lão bà bắt đầu hoạt động, giống như đầu những con rắn đang không ngừng vặn vẹo, nhảy múa điên cuồng trên không trung
“Ngươi nhìn thấy ta!” Tiếng thét không giống người phát ra từ miệng của lão bà
Lúc này, cái miệng chúm chím như anh đào đã kéo dài đến tận lỗ tai, răng hình vuông biến thành hình răng cưa, mà trong miệng lại lồng thêm một cái miệng nữa, giống như có thêm một cái miệng mọc ra từ cổ họng
Nỗi sợ như thuỷ triều dâng lên, nước tràn vào làm ướt cả người Phương Hưu trong chớp mắt
Cơ thể của hắn cứng nhắc, không thể tránh đi, não bộ như chết máy, trống rỗng
Một giây sau, bóng ma chết chóc đúng hạn ập đến
Mà cái miệng to như chậu máu kia hướng tới đầu Phương Hưu phủ lên
Mắt Phương Hưu tối sầm lại, lạnh băng, trắng xóa, cảm giác nghẹt thở bắt đầu xuất hiện, đầu hắn bị ngậm vào trong miệng của lão bà
Ngay sau đó cảm giác đau đớn khó có thể tượng tượng được lan ra khắp cả cơ thể..
Phương Hưu, chết
Tình huống nhìn qua trông rất kinh dị
Một thứ thực thực ảo ảo không phải người tồn tại, cắn một phát đứt đầu Phương Hưu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thi thể không đầu ngã xuống trước, chỗ cổ chảy ra lượng lớn máu tươi, phun như suối, thấm ướt ga giường
Nhưng mà một giây sau, không gian bốn phía như quả cầu pha lê bắt đầu vỡ vụn, tất cả trở về hư vô
Tuyệt đối không được để họ biết ngươi có thể nhìn thấy
Tuyệt đối không được để họ biết ngươi có thể nhìn thấy
Trên trần nhà trắng tinh, như có người cắn ngón tay lấy máu viết chữ chằng chịt lên đó
Trong lúc mơ màng, Phương Hưu bỗng nhiên bừng tỉnh, thình lình ngồi bật dậy trên giường
Trên trán đầy mồ hôi lạnh, hắn há miệng thở hổn hển, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi
Chuyện gì đang xảy ra
Không phải ta đã chết rồi sao
Chẳng lẽ lúc nãy là ta nằm mơ
Đây là suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Phương Hưu, nhưng khi hắn nhìn thấy những chữ viết bằng máu trên trần nhà, cơ thể cứng đờ trong chớp mắt
Tuyệt đối không được để họ biết ngươi có thể nhìn thấy
Chết tiệt
Đây không phải là mơ
Phương Hưu nhìn chằm chằm những con chữ trên trần nhà, ngay dưới cái nhìn chăm chú của hắn, những con chữ máu bỗng nhiên biến mất, cứ như bị thứ gì đó lau sạch
Lại biến mất
Lẽ nào câu nói này là để nhắc nhở mình
Nhắc mình phải giả vờ mù sao
Không
Không đúng, chủ nhân của thân thể này cũng không bị mù, hắn là một người bình thường, trong trí nhớ của hắn vốn chưa từng gặp qua lão bà
Hắn vẫn luôn sống một mình, sinh hoạt rất bình thường, chưa từng nhìn thấy hay nghe thấy trong nhà có thêm một người nữa, có lẽ cũng chính bởi vì sự bình thường ấy nên hắn mới không bị giết giống mình
Câu “Tuyệt đối không để họ biết ngươi có thể nhìn thấy” kia có nghĩa là… không được để cho lão bà biết mình có thể nhìn thấy nàng, phải coi như lão bà không tồn tại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ khi sinh hoạt bình thường giống như chủ nhân cú của thân thể này, coi như trong nhà chỉ có một mình, không nhìn thấy cũng không nghe thấy, hoàn toàn không nhìn nàng thì mới không bị giết
Lúc này, một giọng nữ dịu dàng như nước từ ngoài phòng ngủ truyền vào
“Lão công, đến giờ ăn sáng.”
Giọng nói dịu dàng kèm theo chút gợi cảm, đưa tình khiến người ta suy nghĩ miên man
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng lại đem đến cho Phương Hưu cảm giác sợ hãi, vô cùng sợ hãi
Trong phút chốc nỗi sợ bị cái miệng to như chậu máu cắn mất đầu ở trong lòng lại xuất hiện
Hắn theo phản xạ muốn chạy trốn, nhưng lại không thể chạy thoát được
Bởi vì lão bà đã đi vào phòng ngủ
Vẫn là bộ váy ngủ buộc dây màu trắng giống lần trước, làn da trắng bạch, đủ để mỉm cười nhẹ nhàng qua năm tháng
“Lão công, ngươi tỉnh rồi, ăn sáng thôi.” Lão bà mỉm cười dịu dàng
Bóng ma chết chóc bao phủ, hắn chỉ là một người bình thường, chưa từng trải qua chuyện kỳ lạ như thế này, lại càng chưa từng bị thứ kỳ lạ cắn mất đầu
Nhưng lần này, hắn cố nén sự sợ hãi, cúi đầu xuống nhìn chăn gối, định làm theo lời nhắc nhở là giả vờ không nhìn thấy lão bà
Nhưng ai ngờ, lần này lão bà không ra chiêu như bình thường, bay thẳng đến chỗ đũng quần Phương Hưu, cong eo mảnh mai, cúi đầu xuống đến khi gương mặt sắp chạm đến chăn chỗ đũng quần thì nàng lại ngẩng đầu lên, cười dịu dàng với Phương Hưu

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.