Chương 31: Ta đang cứu các ngươi (1)
Vương Tử Đằng biết rõ mình phải làm như thế nào, những chuyện đánh đòn phủ đầu trong lúc mọi người đang hoảng loạn như thế này rất dễ đánh trúng tâm lý đám đông, không cần phải suy nghĩ nhiều.
Nếu để người khác nói trước [Vương Tử Đằng là một tên phú nhị đại giàu có bất nhân bất nghĩa, hắn nên chết trước], vậy kết quả e là hắn thật sự phải chết.
Ngay tại thời điểm bầu không khí trở nên kỳ lạ, Vương Tử Đằng bất ngờ hành động, hắn đẩy mạnh Phương Hưu.
Miệng còn lớn tiếng nói: "Mọi người rơi vào tình cảnh cùng đường này là tại Phương Hưu, vậy nên Phương Hưu phải đi chuộc tội!
Các ngươi mau tới giúp ta!"chạy lập mau tức Ngay!
Hải cửa, Vương Giữ Vương cửa Tử Đằng không Trong: "chặt được để, Hưu vào Phương Đại nói trong với."ca Mau Hưu ra buông!" theo hùa Hải Đại Ngô nói. chứa đẩy Phương Đằng hắn lại mạnh cửa của đóng và Tử Vương đồ ta ra và Sau cùng phòng đó nhau Hưu. mình đầu thẳng Đằng Tử hề quay không ngừng lại Vương thấy, nữa chạy ngoài thì đập cảm suýt ra tim. đây ĐM vàng Tử phụ, nhanh to hô giúp: "Đằng kinh qua, Vương hãi Ngô không Đại vội còn Hải! đánh thì tức cũng thường tín nhận Đại thiên lập Tử, đó sao Hải theo đâu Ngô hiệu Đằng Vương hùa, bình giống lôi sai được dù như hắn. ngoài tiếng đập hay thì một đồ phá ra bỗng, hai hề có nhận lúc cửa không, ngay Nhưng vật cả đẩy cửa vào cửa chặn tiếng cũng người lực vào.
Hình trên đập đất và bàn đau kêu vào thảm bị đất đang, xuống ngã sấp Triệu thiết Hạo như. thấy bình khuôn nụ đôi lẽ cái lặng mình cười trên mặt, đầu nở tĩnh vẫn ấy mắt Chỉ nhìn.
Nữ sĩ bác xuất hiện.
Bịch!" mở Bên ngoài, một bỗng ra hét cửa chạy vụt phòng, Đằng lớn tiếng trong bất phanh Tử ngờ Vương." người cần chỉ quả giúp có bất là nhất nhiệm sự gọi Cách đạt sẽ, chỉ tên trong, một được đám ngờ trách nhanh đó người giao người được thì cho rất kết mặt đỡ."
Tử Hưu có nói kỳ lạ cũ hai Phương nói gỗ cảm, của lành người chẳng Đằng dự truyền vào, ấy cửa trong ta nát nghĩa kỳ hiểu khó Vương, người khiến ẩn cánh lạ đó qua nói khiến lời hai nhưng lời Giọng tai người xuyên ý. lên của Hưu đất lóe Phương, xuống sáng rơi thẳng Ánh màu trắng đầu. tương hữu ích ăn thạo năng mà dục này ưu giáo bé rất lý Đằng, đơn vẫn Tử mặc hắn nhưng hắn được tú giản dù thành chơi tâm Cái nền kỹ đối từ hưởng Vương."thấy còn người với ngờ ta cảm quỷ hứng nhưng không cho không nhiều, cũng có con sẽ thú là vị hơn vốn thú ha ha Ta con, lúc ha người…" nhưng họ nhau cũng còn không, can người lấy không thật, thì Những họ nếu khác mạng đảm sự có lấy cũng phải đành người muốn lòng đường nhìn không, để đổi lại chết sống. sau giây Một. rắc Đúng lên, răng lúc này thanh, vang âm răng rắc.""không nát Vương tâm chặn, vấn thiếu dù thì cứ này người cánh yên quỷ nhưng đề không chặn mặc gỗ được cửa thành. thì điểm tên một biết ai giúp, tên là người dạng ta định nói, mà Đừng chính đó rồi, đỡ chọn không nói đến đến người đặc là, giúp lên gọi người xác chỉ đó nhận. thấy bé ngẩng lạ, cửa nhìn Hai lên mèo kỳ sổ cảm khỏi, mắt nhau cái phía về như không người liếc đầu. gáy lập ngay sởn thấy tức Hai người tóc cảm.
Triệu Đại của ra dùng vào thân hắn Hải thể lao béo Hạo hắn lăn ngã mạnh ta, đất mập tiếp khiến trực Ngô. mặt người Vương Đại Ngô Tử chặn và Hải cửa Hai lại Đằng sắc hung ác.
Xoẹt! xuống mắt còn đầu mèo Người nhìn không dám thì vào lại cúi. một tĩnh trắng bình nhìn nhỏ hai mặt nõn gương mỉm cửa chằm, cười sổ Trên chằm là người đang. trong thở chú rất của như ở là đồ người, không khiến ý thu Đây thanh âm mạng Đằng vương sự dám giống Vương diêm quen phòng đòi, hút thuộc mạnh Tử sợ quỷ đám chứa. hai cửa trong giới Lúc này thế ngoài và như. có đồng rõ của cửa mỗi thấy Phương của, thể rất sắc nghiệp các người, trên ràng Hưu mèo trong hắn nhìn cửa mắt qua thông là Bên mặt. mình một cánh, Phương ngoài Hưu cửa Bên cửa cô trước độc đứng. về đầu của Phương chạy Lúc phía trốn nhìn Hưu vô thức hắn." lên chạy Hạo Phương tức tới Triệu Hưu đầy, vọt hét chỗ giận bỗng nhiên. cười hai Đương nhưng mỉm cũng lại nhớ vẫn hai, âm trước người dường không Đằng này, nhìn nhiên quay Tử hắn bóng đầu nghe như hình Vương, của kỹ Phương hề Hưu như người thanh thấy muốn. thú thấy tốt đáp sẽ các này với cảm ngươi ta Cảm ngươi các thật thế, tới cái đã ta ơn hứng giới cho lần báo.
Mặc biết luật sĩ năng của hãi giết dù quy bác sợ, nhưng thì người quỷ vẫn cảm bản thấy đã hiện xuất theo nữ khi.
Cảm giác lành lạnh, nhẵn mịn truyền vào tay của Phương Hưu.
Đôi chân thon dài, tái nhợt đập vào mắt."Lại quay về." Phương Hưu tự lẩm bẩm, một giây sau hắn liền nhếch môi lên cười một cách kỳ lạ.
Nụ cười kia thoáng hiện lên rồi ngay lập tức biến mất, ngay cả Triệu Hạo ở bên cạnh cũng không nhìn thấy.
