Quỷ Dị Khó Giết? Thật Có Lỗi, Ta Mới Thật Sự Là Bất Tử

Chương 4: Tua lại cái chết




Chương 4: Tua lại cái chết (2)
Chương 4: Tua lại cái chết (2)
Trong phút chốc, bốn mắt nhìn nhau, không khí ngưng đọng
Một giây sau, trong mắt của lão bà ánh lên sự vui mừng như điên khiến người ta sợ hãi, nụ cười dịu dàng trên mặt trong chớp mắt biến thành dữ tợn
“Ngươi nhìn thấy ta!”
Phương Hưu lại một lần nữa hắn biến thành thi thể mất đầu
Tuyệt đối không được để họ biết ngươi có thể nhìn thấy
Những con chữ máu lại lần nữa đập vào 2 mắt Phương Hưu
Phương Hưu lại một lần nữa từ trên giường bật dậy, thở dốc từng hơi
Đm đm đm, tiện nhân đáng chết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi trải qua cái chết khiến hắn sợ hãi thêm một lần nữa, trong lòng bắt đầu hơi tức giận
Ta chết đi, rồi sống lại, tua lại cái chết
Tuần hoàn vô hạn
Mỗi lần chết đi sẽ quay lại thời điểm ban đầu
Lưu lại giống như trong trò chơi
Vừa nãy cúi đầu không nhìn nàng, nàng lại chủ động đến gần, chuyện này càng thêm phần chắc chắn cho suy đoán của ta, đó là nàng phải xác định ta có thể nhìn thấy nàng sau đó mới có thể ra tay
Não bộ của Phương Hưu hoạt động nhanh chóng
Lúc này, một giọng nữ dịu dàng lại xuất hiện lần nữa
“Lão công, đến giờ ăn sáng rồi.”
Lão bà nở nụ cười dịu dàng đi vào trong phòng ngủ
Lần này, Phương Hưu trực tiếp lấy điện thoại ra, bắt đầu giả vờ chơi điện thoại, lướt video ngắn, ý định xem các tiểu tỷ tỷ, nhưng những điệu nhảy rất chuyên nghiệp lúc này lại không thể gợi nên chút hứng thú nào trong hắn
Sau lưng đã sớm ướt đẫm mồ hôi
“Lão công, sao ngươi lại nhìn người phụ nữ khác trước mặt ta, có phải ngươi không thích ta không?”
Ta thích cái mẹ gì
Phương Hưu âm thầm chửi ầm lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn tiếp tục lướt video ngắn để dời lực chú ý, lần này hắn đã có kinh nghiệm, cố ý để điện thoại rất gần, như dán lên mặt, lấy nó làm cái để cản tầm mắt
“Lão công, ta nhớ ngươi không bị cận, tại sao lại để điện thoại gần như thế
Có phải ngươi nhìn thấy ta không?”
Trong chớp mắt, Phương Hưu giật mình
Chẳng lẽ không được làm những động tác lạ thường
Nhưng sau khi lão bà nói xong câu đó cũng không nói gì nữa
Điều này khiến Phương Hưu thoáng thở phào nhẹ nhõm
Nhưng, khi hắn lướt đến video tiếp theo, ánh mắt bỗng nhiên ngừng lại
Bời vì tiểu tỷ tỷ trong video tiếp theo..
lại là lão bà
Trong video, lão bà cười tươi như hoa, dịu dàng như nước nói: “Lão công, ta đẹp không?”
Đồng tử của Phương Hưu bỗng nhiên co rút, ánh mắt không khống chế được mà nhìn vào mặt của lão bà
“Ngươi nhìn thấy ta!”
“Con mẹ nhà nó!”
Phương Hưu vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, lập tức ném điện thoại vào tường, vỡ nát bét
Nhưng lão bà lại tụ lại, khuôn mặt dữ tợn, làn da nứt ra, trong miệng không ngừng lặp lại câu: “Ngươi nhìn thấy ta
Ngươi nhìn thấy ta!”
“Ta nhìn thấy mẹ nhà ngươi!”
Phương Hưu tức giận gào lên, đấm một phát thật mạnh lên khuôn mặt đang nứt ra của lão bà
Từ trước tới nay, hắn chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày hắn trở thành người đàn ông đánh lão bà, đồng thời vẫn luôn ghét loại hành vi này
Nhưng cuộc đời là như thế đấy, kiểu gì ngươi cũng trở thành kiểu người mà mình ghét
Phương Hưu đấm một cái vào mặt lão bà, sau đó ngay lập tức kêu lên đau đớn, tay hắn như đánh vào tường gạch, lập tức gãy xương
Mà lão bà không sứt mẻ tí nào, trong mắt ánh lên sự tham lam, điên cuồng, không để cho Phương Hưu thời gian phản xạ lại, mở ra cái miệng to như chậu máu, cắn một cái đứt cánh tay của hắn
“Aaa!”
Trong phòng vang lên tiếng hét thảm thiết
Lần này Phương Hưu chết rất thê thảm, kinh khủng hơn mấy lần trước rất nhiều, ít nhất mấy lần trước là một đòn chí mạng, lần này là bị cắn từng miếng đến chết
Người bình thường rất khó có loại kinh nghiệm này, tận mắt nhìn thấy một thứ kỳ dị gặm nhấm cơ thể ngươi từng miếng một cho đến chết
Tỉnh lại lần nữa, Phương Hưu đã mất hết lý trí, cái chết lần trước quá thảm khốc nên hắn không thể nào tỉnh táo được
Bởi vì thực sự quá đau
“Ahh
Đm
Đm
Đm!”
Phương Hưu chửi ầm lên như tên điên
“Lão công, đến giờ ăn sáng.”
Lão bà cười hời hợt đi tới
“Ta ăn mẹ nhà mi!”
“Mẹ nó lão tử giết chết ngươi!”
“Ngươi nhìn thấy ta!”
“Ta nhìn thấy ** ngươi!”
Phương Hưu bắt đầu công kích lão bà, cực kỳ giống cừu non lao vào lão hổ
Kết quả chẳng có gì đáng ngạc nhiên, hắn lại chết, đồng thời chết cực kỳ thảm
Lần thứ tư
Sau khi liều mạng với tư tưởng “vò mẻ không sợ sứt”, Phương Hưu đã bình tĩnh lại, lần này hắn chọn nhắm mắt lại
Nếu đã khó để vờ không nhìn thấy, vậy cứ nhắm mắt lại
Có lẽ là do chết nhiều nên hắn cảm thấy bản thân mình đã không sợ chết như lúc trước nữa, không sợ vì mười tám năm sau lại là một anh hùng hảo hán
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Lão công, đến giờ ăn sáng.”
Phương Hưu không nhìn, mắt vẫn luôn nhắm lại, dường như vẫn đang ngủ
“Lão công, còn chưa dậy sao
Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu rồi.” Giọng nói của lão bà vang lên bên tai

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.