Quỷ Dị Khó Giết? Thật Có Lỗi, Ta Mới Thật Sự Là Bất Tử

Chương 7: Haha, lão bà thật tốt




Chương 7: Haha, lão bà thật tốt (2)
Chương 7: Haha, lão bà thật tốt (2)
Lần thứ mười tám
Phương Hưu bình tĩnh nằm ở trên giường, nếu như không phải vẫn còn hô hấp nhẹ nhàng, cùng với trái tim vẫn đang đập tự nhiên thì hắn đã trở thành một thi thể
Nếu lúc này có người nhìn thấy mắt của hắn, thì sẽ ngạc nhiên nhận ra rằng đó vốn không phải đôi mắt của một người sống bình thường
Đôi mắt hoàn toàn vô hồn, như một cái ao tù, ở trong đó không hề nhìn thấy một chút cảm xúc nào thuộc về con người
Người ta thường nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, nhưng cửa sổ của Phương Hưu lại bị xi măng bịt kín
Cần phải có người xuyên qua lớp xi măng rất dày kia, xuyên qua đồng tử bình tĩnh đến chết lặng kia, sẽ nhận ra rằng…
Dưới vẻ bình tĩnh ấy là sự điên cuồng vô cùng tận mà con người không thể nào tưởng tượng được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đủ để nhóm lên ngọn lửa hận thù trong máu
Ngọn lửa hận thù đó đang cháy hừng hực, đó là nỗi hận đối với lão bà, hận đến thấu trời đối với người đã giết mình mười tám lần
Có một số người dù sống nhưng thật ra đã chết
Có một số người đã điên nhưng thật ra hắn lại cực kỳ tỉnh táo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đó cũng là tình trạng của Phương Hưu lúc này
Chết nhiều lần khiến hắn bị điên, có lẽ cuối cùng do nỗi hận sinh ra trong sự điên cuồng đã kéo lý trí của hắn quay về, hay nói cách khác là nỗi hận đối với lão bà đã tạo ra lý trí của hắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bỗng nhiên Phương Hưu bình tĩnh từ trên giường ngồi dậy, miệng vô thức lầm bẩm: “Chết, chết, chết, ngươi đáng chết, chỉ cần ta còn sống thì ngươi nhất định phải chết.”
Giọng nói của hắn trầm thấp, bình tĩnh, không hề nghe ra sự dao động nào trong tâm trạng của hắn
Dùng giọng bình tĩnh nhất để nói ra lời khiến người ta sởn tóc gáy
“Lão công, đến giờ ăn sáng.”
Giọng nói dịu dàng của lão bà vang lên đúng lúc
Phương Hưu vờ như không nghe thấy, đứng dậy, đi giày, xuống giường, trực tiếp đi xuyên qua cơ thể của lão bà, sau đó bắt đầu đi vệ sinh, rửa mặt, thay quần áo
Trong lúc đó, lão bà vẫn như trước đây, tiến hành quấy rầy hắn, nhưng từ đầu đến cuối ánh mắt Phương Hưu không hề thay đổi một tí nào, cứ như thật sự không nhìn thấy
Sau khi mặc quần áo tử tế, thậm chí Phương Hưu còn bình tĩnh ăn bữa sáng của mình
Đương nhiên, bữa sáng này là hắn làm, rán một quả trứng và một cái lạp xưởng xông khói, dùng hai lát bánh mì kẹp lại, rót thêm một cốc sữa bò nguyên chất nữa, thế là xong bữa sáng đơn giản nhưng vẫn đủ chất dinh dưỡng
Rất hiển nhiên, con gái càng đẹp thì lừa dối càng giỏi
Lão bà nói sao, nói đến giờ ăn sáng nhưng thật ra không hề có bữa sáng nào
Sau khi ăn sáng, Phương Hưu trực tiếp đi đến cửa phòng ngủ
Hắn muốn rời khỏi nơi này, ra ngoài tìm những manh mối liên quan đến lão bà, đi tìm những điều kỳ lạ của thế giới này, chỉ có như vậy hắn mới có cơ hội báo thù
Ngay khi tay hắn đặt lên chốt cửa thì khuôn mặt tuyệt mỹ của lão bà dán lên cửa, mặt còn mang theo nụ cười dịu dàng
“Lão công, đừng ra ngoài có được không, có thể ở nhà với ta được không?”
Cạch cạch
Chốt cửa bị mở ra, Phương Hưu bình tĩnh đi ra ngoài cửa phòng
Rầm
Cửa bị đóng lại ngay lập tức
Lão bà cũng không đi theo
Sau khi chết mười tám lần, cuối cùng Phương Hưu cũng thành công đi ra khỏi cửa phòng, nhưng trong lòng hắn không hề cảm thấy vui vẻ tẹo nào khi sống sót qua tai nạn
Trong đầu hắn bây giờ chỉ có duy nhất một điều, đó là báo thù
Ngoài báo thù, vẫn là báo con mẹ nó thù
“Sau khi giết ta mười tám lần, không ai có thể ung dung ngoài vòng pháp luật
Không một ai!”
Cộp cộp cộp…
Trong hành lang vang lên tiếng bước chân không nặng cũng chặng nhẹ của Phương Hưu
Hắn ở tầng năm, lại còn ở trong khu chung cư cũ, vốn không có thang máy, cho nên chỉ có thể đi bộ xuống
Rất nhanh, đi qua hành lang cũ u tối, cửa đơn cánh xuất hiện trước mắt Phương Hưu
Hắn từ từ mở cửa đơn cánh ra, ánh nắng ấm áp xuyên qua khe cửa vào trong, cùng với cánh cửa không ngừng mở rộng là ánh sáng tràn ngập hành lang u tối
Dường như ngoài cửa là thế giới tràn ngập ánh nắng ấm áp, ánh nắng chiếu lên người Phương Hưu, ấm áp
Sau khi chết mười tám lần, cuối cùng hắn cũng sống sót ra ngoài nhìn mặt trời
Hắn bước ra một bước, tiến vào thế giới bên ngoài đầy nắng
Sau đó, Phương Hưu đứng hình tại chỗ, máu trong người gần như đông lại
Giây phút này, người đắm mình trong nắng là hắn không hề cảm nhận được một chút ấm áp nào
Ánh mắt mất hồn nhìn thế giới bên ngoài, miệng vô thức lẩm bẩm: “Đây là… địa ngục sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.