Chương 13
Nghĩa vụ của loại đoản mệnh
Chu Phàm gấp giọng nói:
- Mẹ, ngươi trước tiên đừng gấp, cha, biện pháp ngươi nói là gì
Chu Nhất Mộc do dự một chút nói:
- Kỳ thật ta cũng không quá chắc chắn, ta chỉ là nghe Mao lão đại nhân từng nói, nếu có thể tu hành đến trình độ khá cao, là có thể gia tăng số tuổi thọ
- Mao lão đại nhân là ai
Chu Phàm đầu tiên là muốn xác nhận sự thật giả của tin tức
Quế Phượng mở miệng trước:
- Mao lão đại nhân chính là một trong hai Phù Sư hôm nay ngươi thấy, có điều Mao lão đại nhân thật sự từng nói như vậy sao
Chu Phàm nghe thấy là một trong hai Phù Sư đó, cũng tin hơn nửa, hướng tầm mắt tới trên người Chu Nhất Mộc
Chu Nhất Mộc cười khổ nói:
- Ta chắc chắn hắn từng nói như vậy, nhưng hắn nói rất mơ hồ, ta cũng không quá chắc chắn có phải là thật hay không, lại phải đạt tới trình độ nào thì mới được
- Hắn đã từng nói vậy thì không sai rồi
Chu Phàm nghe thấy có hi vọng, vội vàng hỏi chuyện mấu chốt hơn,
- Cái gì là tu hành
Cái gì ftu hành
Chu Nhất Mộc và Quế Phượng nhìn nhau, trên mặt hai người đều lộ ra vẻ lúng túng
Cuối cùng vẫn là Chu Nhất Mộc nhíu mày nói:
- A Phàm, tu hành chính là tu hành, chúng ta không phải tu sĩ, cũng không biết nên giải thích với ngươi thế nào
Tu hành chính là tu hành..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lời này của Chu Nhất Mộc chẳng khác nào là không nói
Chu Phàm có chút bất đắc dĩ nói:
- Vậy trong thôn có tu sĩ không
Đây mới là mấu chốt nhất, nếu trong thôn không có tu sĩ, hắn biết đi đâu mà tìm tu sĩ
Học được phương pháp tu hành để tục mệnh (kéo dài tuổi thọ)
- Cái này…
Chu Nhất Mộc trở nên suy tư
Quế Phượng tiếp lời:
- Hai vị Phù Sư lão đại nhân trong thôn chắc là tu sĩ
Trong lòng Chu Phàm khẽ động, hắn cảm thấy Quế Phượng nói rất có lý, hai Phù Sư đó nhìn có vẻ rất đặc biệt
Chu Nhất Mộc bổ sung:
- Còn có Lỗ đội trưởng của đội tuần tra thôn và thôn chính La Liệt Điền dường như cũng là tu sĩ
Vậy chính là có bốn tu sĩ, Chu Phàm không nhịn được hỏi:
- Các ngươi xác nhận bọn họ đều là tu sĩ chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu Nhất Mộc nói:
- A Phàm, ta và mẹ ngươi chỉ là người thường, bình thường cũng nghe từ trong miệng một số người bàn về tu sĩ, không thể quá chắc chắn
Quế Phượng cũng gật đầu nói:
- Chúng ta chỉ biết một số người cường đại chính là tu sĩ, về phần phán đoán cụ thể là tiêu chuẩn gì thì chúng ta cũng không biết
Lời này khiến Chu Phàm nghe mà nhíu mày, có điều hắn cũng có thể lý giải
- A Phàm, số tuổi thọ, chuyện tu sĩ có thể để sau rồi tính
Sắc mặt Chu Nhất Mộc bỗng trở nên nghiêm túc,
- Hiện tại ta và mẹ ngươi có chuyện quan trọng hơn muốn thương lượng với ngươi
- Chuyện quan trọng hơn
Chu Phàm hơi sững sờ, còn gì có thể quan trọng hơn chuyện số tuổi thọ
Quế Phượng cũng bỗng nhiên nhớ ta, hai tay nàng tóm lấy cánh tay bắt được, ánh mắt bình tĩnh nhìn Chu Phàm run giọng nói:
- Cha ngươi nói đúng, số tuổi thọ ít nhất còn bốn năm nữa, nhưng hiện tại đã cấp bách lắm rồi, mẹ bất kể là như thế nào cũng phải giữ được mạng của ngươi, A Phàm, ngươi trước tiên đi thu dọn đồ đi, chờ trời tối, rời khỏi thôn này ngay
- Gì cơ
Trên mặt Chu Phàm mang theo vẻ mê hoặc
Chu Nhất Mộc đột nhiên quát:
- Quế Phượng, ngươi đang nói hưu nói vượn gì thế
Quế Phượng gấp giọng nói:
- Ta không nói hưu nói vượn, A Phàm phải rời khỏi Tam Khưu Thôn, chẳng lẽ ngươi muốn nhìn nhi tử của mình chết đi sao
Trên mặt Chu Nhất Mộc lộ ra vẻ đấu tranh, chỉ là rất nhanh hắn lại chán nản nói:
- Ta đương nhiên cũng không muốn, nhưng thực sự tưởng của ngươi là không thể thực hiện được
Chu Phàm nhìn nhìn hai người Chu Nhất Mộc, hắn mở miệng hỏi:
- Cha, mẹ, các ngươi rốt cuộc đang nói gì, ta hoàn toàn không hiểu, vì sao ta không rời khỏi thôn thì sẽ chết
Quế Phượng nói:
- A Phàm, ngươi đừng ngắt lời, Nhất Mộc, vì sao ý tưởng của ta lại không thể thực hiện được
Chu Nhất Mộc không nói gì, mà là đi đẩy cửa gỗ, nhìn bên ngoài gian nhà, rất nhanh lại đóng cửa lại, đồng thời gạt then gỗ, muốn triệt để khóa cửa lại
Lúc này Chu Nhất Mộc mới xoay người quay về, trầm giọng nói:
- Nói chuyện nhỏ giọng một chút, nếu không để người ngoài nghe thấy sẽ mang tới phiền phức đó
Quế Phượng cũng đột nhiên trở nên cảnh giác, nàng hạ giọng, nói:
- Ngươi nói đúng, chúng ta quả thật phải nhỏ giọng một chút
Chu Nhất Mộc nhìn Quế Phượng, lạnh lùng nói:
- Ngươi bảo Phàm nhi chạy trốn thì có khác gì chịu chết, chẳng lẽ ngươi quên trong thôn là thực hành Liên Tọa Pháp à
Ngũ gia vi ngũ, thập gia vi thập, giám sát lẫn nhau, tố giác lẫn nhau, nếu không tố giác, mười nhà cùng chịu tội
Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, hắn cũng từng nghe nói tới Liên Tọa Pháp, một nhà phạm tội, nếu chín nhà khác không tố giác, vậy cả chín nhà đều sẽ bị liên lụy, là đồng phạm, ở cổ đại có một số triều đại chọn dùng luật pháp khắc nghiệt như vậy, không ngờ nơi này cũng có
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]