Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới

Chương 2: Bóng tối đáng sợ




Chương 2
Bóng tối đáng sợ (2)
Ánh sáng chói chang ở bên ngoài lập tức chiếu vào, Chu Phàm híp mắt lại mới thích ứng được với tia sáng mãnh liệt này
Trời trong xanh như mới được cọ rửa, từ trong dãy nhà bằng bùn đất mơ hồ truyền tới tiếng gà gáy chó sủa
Mượn ánh sáng từ bên ngoài, Chu Phàm cúi đầu nhìn rõ quần áo trên người mình
Đây là một chiếc áo màu nâu vừa thô ráp vừa ngắn lại vừa chật
Chỉ sợ quần áo may thủ công trong xã hội hiện đại cũng không thô ráp đến thế này
Chu Phàm đứng được một lúc đã cảm thấy hơi mệt, hắn dứt khoát đặt mông ngồi xuống bậc cửa
Hiện tại là ban ngày, bầu không khí trong thôn có vẻ hơi yên tĩnh
Hắn ngồi cả một tiếng đồng hồ, mới có mấy người đi qua trước người hắn
Mấy người đó, phần lớn đều mặc áo vải thô ngắn, trên tay cầm theo chiếc cuốc làm nông
Bọn họ thấy sắc mặt Chu Phàm có chút đờ đẫn thì chỉ cười với Chu Phàm, Chu Phàm cũng nở nụ cười đáp lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng sau khi những người đó đi rồi thì Chu Phàm mới hít một hơi dài
Bởi cách ăn mặc của những người đó đã nói cho hắn một sự thật mà hắn đã đoán được từ sớm: Hắn không còn ở thế giới hiện đại mà đã đến một thế giới cổ đại
Có điều Chu Phàm cũng không nghĩ nhiều
Kiếp trước, sau khi muội muội và nãi nãi mất, trả được thù xong thì hắn cũng không còn vướng bận gì nữa
Đối với hắn mà nói, rời khỏi một thế giới mà không còn gì quyến luyến cũng không phải là chuyện gì to tắt
Có điều, đây là triều đại nào
Dựa vào tri thức lịch sử ít ỏi của Chu Phàm thì hắn khó mà phán đoán được
Sau này mình nên làm gì đây
Chu Phàm tâm tư phiền loạn, suy nghĩ lung tung một lúc, hai mí mắt bắt đầu díp vào, hắn lại cảm thấy mệt mỏi
Chu Phàm vịn khung cửa gỗ đứng dậy, đóng cửa lại
Vừa đóng cửa, hắn giống như vừa từ trong ánh sáng đi vào trong bóng tối
Cứ mỗi lần nhìn chăm chú vào trong bóng tối, hắn lại cảm thấy run rẩy
Chu Phàm tận lực khiến mình nhìn đến nơi có ánh sáng thì cảm giác đó mới biến mất
Hắn lần mò trong bóng tối rồi trở lại nằm xuống giường, mắt nhìn lên luồng sáng trắng trên cửa sổ mái vòm, trong lòng lại suy nghĩ, sự sợ hãi ấy là sao vậy
Trong bóng tối không có thứ gì tồn tại, sao hắn lại thấy sợ cơ chứ
Điều này thực sự là quá kỳ quái..
Chu Phàm chậm rãi nhắm mắt lại, cũng là một mảng tăm tối, nhưng hắn lại không cảm thấy sợ hãi nữa, nếu không thì ngay cả ngủ hắn cũng không dám
Vốn đang cảm thấy mỏi mệt nên Chu Phàm rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ say
Lúc tỉnh lại, Chu Phàm lấy đồ ăn mà “cha mẹ” chuẩn bị ra
Nó giống như cơm nắm nhưng bên ngoài lại có màu vàng, có chút giống ngô
Buổi sáng, “cha mẹ” hắn cũng đã nói rằng trưa nay không về nhà nên bảo Chu Phàm tự ăn cơm
Chu Phàm từ từ ăn cơm nắm
Miếng cơm mang theo một vài vỏ thóc nhỏ, rất khó nuốt, chỉ có thể cố gắng nhai nát mới có thể nuốt được
Tuy cơm rất khó ăn nhưng Chu Phàm lại không ghét bỏ
Hồi nhỏ, nhà hắn rất nghèo, phải dựa vào nãi nãi nuôi sống gia đình
Những lúc đói bụng như vậy hắn mới biết đồ ăn là đáng quý biết bao, vậy nên sau này khi lớn lên hắn không bao giờ để xảy ra chuyện lãng phí đồ ăn
Sau khi ăn xong, Chu Phàm cảm thấy tinh thần mình tốt hơn nhiều
Hắn đi đi lại lại một hồi, lúc mở cửa mới phát hiện bây giờ đã là hoàng hôn
Đám mây phía chân trời bị ánh chiều tà nhuộm lên một màu đỏ tựa như ngọn lửa rực rỡ
Chu Phàm đứng nhìn một lúc
Mấy ngày trước, “cha mẹ" đều làm việc tới khi màn đêm buông xuống mới trở về
Hắn liền đóng cửa lại, xung quanh Chu Phàm tối đen như mực, hắn từ bỏ ý định tìm đèn, vì dù có tìm được mà không có công cụ đánh lửa thì cũng vô dụng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hiện tại, hắn chẳng làm được gì cả, chỉ có thể nằm xuống nghỉ ngơi
Trong phòng cũng càng lúc càng tối, ánh sáng từ cửa sổ mái vòm đã nhỏ đến mức không thể nhìn thấy
Sự sợ hãi ấy lại tiếp tục lan ra, trong phút chốc, Chu Phàm cảm thấy mặt mình dường như đã trắng bệch
Hắn không dám mở mắt, mà nhắm mắt lại
Chỉ có nhắm mắt mới khiến cho hắn không còn sợ hãi nữa
- Chẳng lẽ là chứng sợ bóng tối sao
Chu Phàm nhíu mày, trong đầu hiện lên suy nghĩ như vậy
Hắn từng nghe qua chứng bệnh này, đây là một chứng bệnh tâm lý, sợ tối, chỉ cần ở trong bóng tối thì sẽ sinh ra các loại cảm xúc như khẩn trương, sợ hãi, khủng hoảng
Chỉ là, trước đây hắn căn bản không hề mắc chứng bệnh này, chẳng lẽ nguyên nhân là do chủ nhân trước của thân thể này
Nhưng tâm lý là tư tưởng chủ đạo mới đúng chứ
Hiện tại, trong cỗ thân thể này là linh hồn của hắn, linh hồn vốn có của cỗ thân thể này đã sớm chết rồi, sao còn cảm thấy sợ hãi
Đúng lúc này, hắn nghe thấy một tiếng “cót két” truyền đến

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.