Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới

Chương 3: Âm quỷ




Chương 3
Âm quỷ (1)
Chu Phàm lắng nghe một lúc, nhưng không nghe thấy tiếng bước chân truyền đến, bên tai chỉ nghe được tiếng gió rất khẽ “Vù..
vù...” từ phía bên kia cửa gỗ thổi vào
Chu Phàm hơi sửng sốt, hôm nay hắn mở cửa hai lần nên biết cánh cửa gỗ đó rất nặng, không phải gió lớton thì rất khó có thể thổi bật cánh cửa
Chuyện gì đang xảy ra vậy
Hiện tại không còn bất cứ tia sáng nào, bóng tối lại khiến hắn không dám mở mắt, nếu không hắn đã có thể bởi vì sợ hãi mà ngay cả hít thở cũng không nổi
Vốn dĩ, hắn đang chờ “cha mẹ” trờ về châm đèn rồi mới mở mắt, nhưng bây giờ không biết vì sao mà cửa gỗ lại đột nhiên bị đẩy ra
Chẳng lẽ có người đang đùa ác, đứng bên ngoài đẩy cửa nhưng lại không đi vào
Đột nhiên
Có hai bàn tay bóp lấy cổ của Chu Phàm, bàn tay lạnh buốt khiến cho Chu Phàm giật nảy mình
Chu Phàm vẫn không mở mắt, tối om như này lại không có ánh sáng, cho dù có mở mắt thì cũng không có tác dụng
Tay phải hắn nắm lại, phán đoán vị trí đầu của đối phương rồi đấm lên
Kiếp trước, ở thời điểm Chu Phàm làm cảnh sát hình sự, hắn biết rất rõ, đầu là chỗ có nhiều nhược điểm nhất, bất kể là đánh trúng đầu, trúng mắt, trúng mũi hay chỗ nào khác trên đầu đều được
Nhưng nắm đấm của Chu Phàm lại đánh vào không khí, không trúng gì cả
Sao có thể như vậy
Trong lòng Chu Phàm hoảng sợ, người này đè lên hai chân của hắn, bóp cổ hắn, một quyền đó đánh lên phía trên, cho dù không đánh trúng đầu thì cũng phải đánh trúng những bộ phận khác của cơ thể chứ, vì sao..
Hai bàn tay đang bóp lấy cổ của hắn bỗng nhiên tăng thêm khí lực
- Khặcc..
Khặc..
Khặc..
Chu Phàm đã hít thở rất khó khăn, hắn liều mạng giãy giụa, đưa tay chộp tới cổ mình, ý đồ muốn đẩy bàn tay đang cố bóp chết hắn ra
Chỉ là, hai tay của Chu Phàm vẫn vồ hụt
Cổ của hắn rõ ràng cảm giác giác được có bàn tay đang ra sức bóp lấy, nhưng bàn tay của hắn lại không tóm được thứ gì
Chu Phàm không ngừng thở, tim của hắn đang đập điên cuồng, hai tay không ngừng vỗ vào cổ của mình, ý thức cũng bắt đầu dần dần trở nên mơ hồ
Hai chân của Chu Phàm vẫn liên tục cố gắng nhấc lên nhưng lại không thể động đậy một chút nào
'Ta phải chết sao
Trong đầu Chu Phàm hiện lên suy nghĩ này
Hắn không để ý tới chuyện khác nữa, mở to mắt, đập vào trong tầm mắt hắn là một vùng tăm tối
Nhưng đồng tử của Chu Phàm bỗng nhiên co rụt lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn thấy trong bóng tối có một bóng ma hình người
Bóng ma đó đang dùng tay bóp cổ hắn
Tầm mắt của Chu Phàm bắt đầu có chút mơ hồ
Đúng lúc này, một luồng ánh sáng mập mờ chiếu sáng căn nhà, bóng tối nhanh chóng rút đi, bóng ma cũng đột nhiên biến mất
- Hô..
Hô..
Hô..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu Phàm đã có thể hít thở, hắn mở miệng hít một hơi dài, không khí trong lành tràn vào phổi
Cổ họng và phổi hắn đều đau rát
- Phàm nhi
Phàm nhi, con không sao chứ
Một phụ nhân khoảng bốn mươi tuổi, gương mặt tiều tụy, lo lắng đỡ Chu Phàm dậy
- Là Âm Quỷ
Nó thừa dịp Phàm nhi yếu ớt, đã để mắt tới Phàm nhi
Một người nam tử trung niên làm nông ở bên cạnh nói một câu, hắn bước nhanh ra ngoài, chỉ sau chốc lát đã quay lại bưng theo một bát nước
Chu Phàm không kịp mở miệng nói chuyện đã bị hắn đổ bát nước đó vào miệng
Chu Phàm vừa uống được một ngụm, liền không nhịn được mà ho khan
Đây không phải là nước bình thường mà mang theo một vị cay gay mũi
Chu Phàm chỉ muốn ói ra nhưng nam tử trung niên kia lại không để cho Chu Phàm nôn, hắn bóp lấy cằm của Chu Phàm, quát:
- Không muốn chết thì uống hết ngay đi
Chu Phàm gắng gượng nuốt hết bát nước kỳ quái
Khi hắn uống hết liền cảm thấy toàn thân có khí nóng dâng lên, xua tan đi cái lạnh khắp người
- Chắc không sao rồi
Nam tử trung niên đó giơ bàn tay to bè, thô ráp của mình sờ lên trán Chu Phàm, nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, nói
Phụ nhân đứng ở một bên lại thở phào nhẹ nhõm, nàng trách cứ:
- Phàm nhi, sao ngươi lại không biết mình bị Âm Quỷ theo dõi cơ chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không phải trước kia mẹ đã nói với ngươi là phải đề phòng thứ này sao
Chu Phàm hơi khựng lại, hắn ngẩn người nói:
- Âm Quỷ là cái gì
Nam tử trung niên trầm giọng nói:
- Ngươi đừng nói thế với Phàm nhi
Là do chúng ta chủ quan
Ngươi quên hiện tại Phàm nhi đã không nhớ được rất nhiều chuyện sao
Phụ nhân cười khổ một tiếng nói:
- Là ta hồ đồ
Nam tử trung niên lắc đầu nói:
- Đi nấu cơm đi
Phàm nhi, ngươi nghỉ một lúc cho khỏe đi
Hai vợ chồng liền xoay người rời đi
Trong lòng Chu Phàm có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng thấy hai người đều rời đi rồi nên hắn cũng chẳng thể hỏi tiếp được nữa
Đôi phu phụ này chính là cha mẹ hiện giờ của Chu Phàm
Mấy ngày nay, trong lúc họ nói chuyện với nhau, hắn biết phụ thân tên là Chu Nhất Mộc, mẫu thân tên là Quế Phượng, nhưng cụ thể họ của bà là gì thì hắn lại không rõ lắm

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.