Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới

Chương 451: Quả lê




Chương 451
Quả lê
- Lâm Lâm, đừng gấp, chờ chúng ta thu xếp xong rồi cha sẽ hái cho ngươi, đợi lát nữa khẳng định có thể ăn lê
Mặt Giáo Đại Thiên lộ ra nụ cười hòa ái
Giáo Lâm Lâm lại hoan hô
Cửa phòng lại được mở ra, bởi vì do hướng của trạch viện, ánh mặt trời không thể chiếu vào, bên trong lộ ra rất u ám
Thê tử có chút nhát gan đứng lại
Dường như trong phòng ẩn núp quái quyệt không biết, chờ một nhà bọn họ tiến vào, chẳng khác nào là chạy tới bên miệng quái quyệt, đến lúc đó quái quyệt sẽ há cái miệng giống như cái hốt rác, bên trong toàn là răng nanh sắc bén, nuốt cả nhà ba người bọn họ vào trong bụng
- Đi vào đi
Giáo Đại Thiên đẩy đẩy thê tử,
- Nhà này không mở cửa sổ sẽ hơi tối, bằng không cũng không rẻ như vậy, nhưng được cái hoàn cảnh thanh tĩnh
Thê tử thu hồi sự sợ hãi trong lòng, nàng bước vào trong căn phòng có chút u ám
Trượng phu đứng sau lưng nàng, đặt hành lý trên mặt đất, vang lên một tiếng bùm
Hắn đi đến mở cửa sổ gỗ hai bên, phòng lập tức biến thành sáng ngời
Thê tử nhìn nhà ở rộng lớn, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng, nàng thầm oán trách mình vừa rồi nghĩ ngợi lung tung
Giáo Lâm Lâm cũng xông vào, dùng ánh mắt tò mò quan sát phòng mình, sau khi hưng phấn, hắn lại đi ra, hắn vẫn thích lê trên cây hơn
Thê tử gọi ra ngoài một tiếng, dặn dò Giáo Lâm Lâm không được trèo cây
Giáo Lâm Lâm ở bên ngoài dạ một tiếng, thê tử yên tâm, Giáo Lâm Lâm hơi bướng bỉnh, nhưng hắn cũng không dám không nghe lời mình mà trèo cây
Hai phu thê bắt đầu sửa sang lại hành lý, lấy ra từng thứ mình mang đến
Thê tử bỗng nhiên ồ lên một tiếng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Làm sao vậy
Giáo Đại Thiên cũng không ngẩng đầu lên hỏi
- Nhà này cũng không có gì phải dọn dẹp
Thê tử nhìn căn nhà có chút trống không, nàng vốn đang cho rằng phải vứt đi rất nhiều tạp vật
Giống như đã rất lâu rồi không có người ở vậy
- Chắc là thương nhân trước lúc đi đã dọn dẹp một lần rồi
Giáo Đại Thiên không để ý nói
Thê tử chỉ gật đầu, thu hồi nghi hoặc trong lòng
Tiếng vù vù vù vang lên, giống như có phi trùng gì đang vỗ hai cánh
- Sao lại có ruồi nhặng bay tới bay lui vậy
Giáo Đại Thiên ngẩng đầu nhìn chung quanh, lại không nhìn thấy gì
Thê tử cũng nghe thấy, chỉ là nàng cũng không thấy ruồi nhặng ở đâu, chỉ có thể lắc đầu
Một lát sau tiếng vù vù dần dần yên lặng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giữa lá lê có tia sáng màu vàng chiếu xuống
Giáo Lâm Lâm nhìn quả lê trên cây, hắn dường như ngửi thấy quả lê đã lờ mờ tỏa ra mùi thơm
Quả lê dưới tia sáng, biến thành có chút mộng ảo, chỗ bên rìa trái cây bắn ra vô số cánh nhỏ trong suốt, chấn động trong không trung
Quả lê đầy cây trở nên lay động
Giáo Lâm Lâm ngây ra, hắn dụi dụi mắt mình, không thấy bất kỳ cái cánh nào, chỉ có quả lê lắc lư theo gió
Giáo Lâm Lâm cảm thấy là mình hoa mắt rồi, trên mặt hắn lộ ra vẻ vui mừng, chờ cha mẹ xong việc thì hái lê ăn
Không bao lâu sau, phu phụ Giáo Đại Thiên từ trong phòng đi ra
Giáo Lâm Lâm lại ồn ào thúc giục, nói muốn hái lê ăn
Đại Thiên chỉ cười cười, bắt đầu trèo cây hái lê cho nhi tử
Cây không tính là cao, Giáo Đại Thiên rất nhanh đã trèo lên, thê tử ở dưới nhỏ giọng bảo hắn cẩn thận một chút, nhi tử thì cao hứng bật cười
Giáo Đại Thiên thu hồi tầm mắt, một tay hắn tóm lấy cành cây, nhìn quả lê đầy trên cây, trong lòng suy nghĩ nguyên chủ nhân của căn nhà thật sự là trong nhà có đại sự xảy ra, quả lê này cũng không hái, để lại hết cho nhà bọn họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cả nhà có thể không ăn được bao nhiêu, có nên hái một chút mang ra bên ngoài bán không
Vừa nghĩ như vậy khiến Giáo Đại Thiên có chút thất thần, trong mơ hồ hắn lại nghe thấy tiếng phi trùng vỗ cánh
Giáo Đại Thiên có chút mê hoặc nhìn nhìn xung quanh cây lê, bất kể là gì cũng không nhìn thấy, những phi trùng đó rốt cuộc là từ đâu ra
Nhi tử ở dưới lại giục hắn hái lê
Giáo Đại Thiên không rảnh nghĩ nhiều, hắn vươn tay ra hái một quả lê khá lớn, cười cười ném xuống
Thê tử dùng mũ rơm đỡ lấy quả lê, sau đó đưa cho nhi tử
Giáo Lâm Lâm chỉ lấy tay lau một chút rồi vội vàng cắn một miếng, hắn vừa ăn vừa nheo mắt lại
- Lâm Lâm, ngọt không
Giáo Đại Thiên ở trên cây cười hỏi
- Ngọt lắm
Giáo Lâm Lâm lại cắn một miếng, thanh âm có chút hàm hồ nói
- Ngươi ăn từ từ thôi, đừng gấp, trên cây vẫn còn nhiều lắm
Giáo Đại Thiên lại cười cười, hắn vươn tay ra hái xuống từng quả lê, ném vào trong mũ rơm
- Đủ rồi, đủ rồi
Thê tử thấy đã hái được mười mấy quả, lắc đầu nói,
- Hái thêm cũng ăn không hết
Giáo Đại Thiên mới dừng tay, từ trên cây trèo xuống
Giáo Lâm Lâm đã bắt đầu ăn quả thứ hai, Giáo Đại Thiên xoa xoa đầu nhi tử, hắn cũng cùng thê tử cầm lấy một quả để ăn
Quả lê rất thơm ngon, nhiều nước, lại không có hột, còn ngon hơn mua ở chợ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.