Chương 576
Trốn
Hắn đang nghĩ nếu có thể phá được cửa thành bắc, ít nhất sẽ có một bộ phận người có thể chạy trốn ra ngoài thành
Chỉ là rất nhanh hắn lại từ bỏ suy nghĩ không thực tế này, Thanh Thủ Cô không phải có thể thanh trừ trong thời gian ngắn, nếu hắn công kích cửa thành, rất nhanh sẽ bị Ma Cô Tiểu Yêu che trời phủ đất vây công
Có điều Chu Phàm vừa nhấc chân lại dừng chân
Bởi vì một thân ảnh mập mạp thân mặc giấy mỡ bò đang bước về phía hắn
Ánh mắt Chu Phàm nhìn quét xung quanh một chút, sau khi xác nhận chỉ có thân ảnh mập mạp đó đang chậm rãi đi tới, hắn mới thở phào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thân thể của Chu Phàm có tử kim quang mang lan ra, triệt để bao phủ lấy hắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu tới quá nhiều, vậy hắn chỉ có thể vội vàng bỏ chạy
Thân ảnh mập mạp càng lúc càng trở nên rõ ràng, chính là Trư Man Tử
Chu Phàm nhận ra đây là nhi tử lúc trước đứng ở bên cạnh Ma Tổ
Trư Man Tử lắc lắc cái đầu hình cầu dẹt, nó nhếch miệng bật cười, răng tinh mịn bén nhọn lộ ra rất dữ tợn
Nó không nói gì, hai chân giậm một cái, chỗ bị giẫm lập tức lún xuống một cái hố nhỏ, nó giống như một cái bóng trong chớp mắt đã tới trước người Chu Phàm
Cặp móng vuốt giống như gấu của Trư Man Tử nắm lại một quyền đánh tới Chu Phàm
Quyền đầu cổ quái xé rách không khí, mang theo một cỗ cuồng lưu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dưới Cuồng phong gào thét, Chu Phàm bị quyền đầu vô cùng cương mãnh hoàn toàn bao phủ
Bốp một cái, thân ảnh của Chu Phàm trở nên vặn vẹo, hắn triệt để biến mất dưới quyền đầu của Trư Man Tử
Cái mặt trắng đầy nếp nhăn của Trư Man Tử không có bất kỳ biến hóa gì, đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh của nó chỉ chậm rãi dao động, đột nhiên xoay người, đánh tới một quyền
Chu Phàm đã xuất hiện ở phía sau nó, cự đao trong tay chém thẳng xuống, toái mang (vụn ánh sáng) màu vàng trên lưỡi đao bay tán loạn
Quái quyền và lưỡi đao va chạm với nhau phát ra một tiếng ầm, nền đá dưới chân hai người nứt từng đoạn
Chu Phàm và Trư Man Tử đều lui về phía sau mấy bước
Lão Huynh chậm rãi chạy bên cạnh, loại chiến đấu trình độ này nó căn bản không thể nhúng tay
Ánh mắt Chu Phàm nghiêm lại, hắn nhìn quyền đầu bị cự đao làm cho lõm xuống của Trư Man Tử đang chậm rãi khôi phục lại
- Một đao này của ngươi không tồi, nhưng vẫn không thể khiến ta bị thương
Trư Man Tử trầm giọng cười lạnh, trong mắt nó hỏi một tia kiêng kị
Võ giả của Nghi Loan Ti này còn mạnh hơn nó nghĩ, chỉ là thân pháp thuấn di đó, trong võ giả nhân loại nó từng giết là không có ai tốc độ di chuyển nhanh như vậy
Sắc mặt Chu Phàm bình tĩnh, đàn Ma Cô Yêu khác với đàn quái quyệt khác, năng lực của chúng có điểm giống nhau cũng có chỗ khác nhau, trong đó một điểm giống nhau chính là thân thể của chúng khá là cứng cỏi, cho dù là binh khí có phù lục cũng rất khó xuyên phá
Ma Cô Yêu Cấp Bạch Lệ này không ngờ là ngay cả Lợi Kim Phù cũng không thể phá được phòng ngự của nó
Miệng Trư Man Tử bỗng nhiên nứt ra bốn cánh hoa, từ trong đó phun ra ba bóng trắng
Ba bóng trắng lấy Chu Phàm làm trung tâm trình ra hình tam giác rơi xuống đất, mọc thành ba cái nấm hình cầu màu trắng có một đôi quái thủ
Sáu đôi quái thủ vươn về phía Chu Phàm
Đây là năng lực thiên phú đặc biệt của Trư Man Tử - Triền Triền Cô, tay vươn ra đó có thể trói lấy người
Ba mặt bị vây, nếu Chu Phàm muốn chạy trốn chỉ có thể chạy về phía trước
Nhưng hai chân Trư Man Tử lại giẫm một cái, gạch đá dưới chân vỡ vụn, thân thể giống như ảo ảnh công tới Chu Phàm, nó ở trong năm huynh đệ là lấy làm kiêu ngạo vì khí lực to lớn nhất, lại thêm phòng ngự gần như vô địch, trong quái quyệt cấp Bạch Lệ, cũng rất khó có tồn tại dám trêu chọc nó
- Xem ngươi trốn đi đâu
Song trảo của Trư Man Tử đánh tới, làm dâng lên tiếng gió vù vù
Chu Phàm nhìn thì rơi vào khốn cảnh lại vẫn sắc mặt hờ hững, hắn chém ra một đao, trong nháy mắt đao chém ra, có hỏa diễm màu lam sinh ra, lại có chân khí màu trắng lượn lờ trên thân đao
Một đao kết hợp ba loại lực lượng khiến đôi mắt nhỏ như đậu xanh của Trư Man Tử bỗng trợn to, mặt trắng phủ kín nếp nhăn của nó lại run lên
Đao như sấm sét xẹt qua không trung mưa rơi, nhanh tới tuyệt luân, nó không thể né tránh
Đao cắt qua quyền đầu, hạ xuống người nó
Ở giữa cái đầu màu nâu hình cầu dẹt có một đường đao hiện ra, đường đao không ngừng kéo xuống phía dưới, trong mắt xanh lục của Trư Man Tử đầy vẻ không thể tin nổi
Nó tách ra hai bên, máu màu nâu phun tung toé
Chu Phàm chỉ liếc nó một cái, đao trong tay bổ về phía sau, xoẹt một tiếng chém đứt quái thủ của ba Triền Triền Cô, lực lượng của Lợi Kim Phù dâng lên, khuấy nát thân thể Triền Triền Cô
- Vì sao ta phải trốn
Lúc này Chu Phàm mới lạnh lùng nói
Trư Man Tử lại không nghe được nữa