Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới

Chương 71: Cọng rơm




Chương 71
Cọng rơm
Lão Huynh sủa càng hăng hơn, nó nhe răng trợn mắt, lông không nhiều lắm trên người dựng đứng lên
Chỉ trong thời gian một cái búng tay, Trịnh Chân Mộc xoay người lại, trong cổ họng hắn lộ ra mấy cái ống lúa, máu từ trong ống lúa rỗng chảy xuống, hình thành mấy đạo huyết tuyến đỏ thẫm
Một màn quỷ dị này, khiến vẻ mặt Chu Phàm trở nên lạnh lùng
- Cứu


Ta


Trịnh Chân Mộc phát ra tiếng hét thống khổ, tròng mắt hắn hiện lên tia máu, mặt dữ tợn vặn vẹo, lộ ra vẻ cực kỳ xấu xí
Trịnh Chân Mộc giơ trường thương trong tay lên, hắn phát ra tiếng ọc ọc trầm thấp, đột nhiên lao về phía Chu Phàm, trường thương đâm tới Chu Phàm
Chu Phàm giơ đao chém tới trường thương
Keng một tiếng, tia lửa văng khắp nơi
Chu Phàm và Trịnh Chân Mộc đều lui lại mấy bước, sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, khí lực của Trịnh Chân Mộc không ngờ không thua hắn, điều này chỉ có thể là lực lượng từ Trịnh Chân Mộc biến dị mà có
Trường thương của Trịnh Chân Mộc lại quét đến Chu Phàm, Chu Phàm không kịp nghĩ nhiều, chỉ có thể giơ đao đón đỡ
Tiếng keng keng keng không ngừng vang lên, trường thương và trực đao mỗi lần va chạm đều có tia lửa bắn ra
Trịnh Chân Mộc giống như phát điên, không ngừng công kích Chu Phàm
Lão Huynh thì không ngừng vừa chạy vừa sủa to
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sắc mặt Chu Phàm bình tĩnh, không ngừng vung đao chém, ngăn cản trường thương thế đại lực trầm của Trịnh Chân Mộc
Khuôn mặt của Trịnh Chân Mộc không ngừng có cọng rơm từ trong đâm ra, mắt, mũi, lỗ tai hắn đều cắm đầy cọng rơm, dần dần bộ vị khác trên thân thể hắn cũng bắt đầu mọc ra cọng rơm, cọng rơm nhiễm máu đỏ, mang theo xơ thịt
Toàn thân hắn đều là máu, cọng rơm, nhưng trường thương trong tay lại giống như hắc long, biến thành càng lúc càng quỷ dị khó lường
Hổ khẩu ở hai tay của Chu Phàm đã đau nhói, công kích của đối phương càng lúc càng mạnh, đánh cho Chu Phàm liên tục lui về phía sau
Cứ tiếp tục như vậy là không được, Chu Phàm phát ra một tiếng gầm:
- Lão Huynh
Lão Huynh nghe thấy tiếng hét của Chu Phàm, vòng đến phía sau Trịnh Chân Mộc táp tới đùi phải của Trịnh Chân Mộc, nó đã sắp rụng hết răng lại có thể xé xuống một miếng thịt lớn
Trịnh Chân Mộc phát ra một tiếng rít, hắn không để ý tới Chu Phàm nữa, mà là xoay người giơ trường thương đâm tới Lão Huynh
- Cơ hội
Hai mắt Chu Phàm thắt lại, hắn hít sâu một hơi, dựa theo phương pháp bình thường tu luyện Tô Tỉnh Tứ Thức mà hô hấp, cơ nhục toàn thân đều được điều động
Một đao bổ dọc, dưới anh mặt trời, đao quang sáng ngời chợt lóe rồi vụt tắt
Xoẹt
Động tác đâm thương về phía Lão Huynh của Trịnh Chân Mộc ngừng lại, hắn cứng đờ tại chỗ, không nhúc nhích, cho đến khi một đạo huyết tuyến từ chính giữa thân thể hắn hiện ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tách tách, máu từ trong huyết tuyến trào ra, cả người Trịnh Chân Mộc nứt ra hai nửa, ngã xuống đất, thứ trắng thứ đỏ rải đầy trên tiểu đạo
Khí vị tạnh mùi máu xộc vào mũi, Chu Phàm thở phì phò, hắn nhìn tạng phủ trên mặt đất, ngũ tạng lục phủ đều mọc ra cọng rơm nhỏ
Chỉ là những cọng rơm này đã bị đốt cho cháy đen, đây là Tiểu Diễm Phù dẫn tới
Chu Phàm không dám lơ là, hắn có chút mỏi mệt gọi Lão Huynh một tiếng, sau đó bắt đầu lui về phía bên thôn, hỏa văn của Tiểu Diễm Phù trên hoàn thủ trực đao đã biến mất, hắn lại thuận tay thay đạo Tiểu Diễm Phù thứ hai, nhìn chằm chằm thi thể đã bị hắn bổ thành hai nửa
Xung quanh im ắng, tứ chi của Lão Huynh đang run rẩy, có điều nó không sủa nữa, tứ chi run rẩy là vì chiến đấu quá đột nhiên dẫn tới, dẫu sao nó cũng lớn tuổi rồi
Chu Phàm lại nhìn ruộng lúa, hắn có chút không dám khẳng định quái quyệt đã chết chưa
Nhưng đợi một lúc, cũng không phát hiện có động tĩnh gì, Chu Phàm lấy ra một ống trúc, hắn dùng hỏa chiết tử châm ngòi nổ của ống trúc
'Vù' một tiếng, ống trúc bay lên trời rồi nổ tung, phát ra tiếng nổ mạnh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu Phàm trầm mặc cảnh giác, không bao lâu sau, lục tục có đội viên ở phụ cận chạy tới, chỉ là bọn họ nhìn thấy hai mảnh thi thể đẫm máu trên tiểu đạo, đều dừng chân lại
Bọn họ đều dùng ánh mắt cảnh giác nhìn Chu Phàm
Chu Phàm không khinh động, hắn chỉ đứng tại chỗ, hắn biết lúc này nếu mình dám lộn xộn, rất dễ sẽ dẫn tới hiểu lầm
- A Phàm
Sầu Hầu đến, hắn nhìn vết máu trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch nhìn Chu Phàm, muốn cất bước đi tới
Chỉ là cộng sự của Sầu Hầu đã cản hắn lại
- Đừng tới đây
Chu Phàm cũng nói như vậy
Hai người mới Lý Nhị Lư và Hà Tào cũng theo cộng sự của mình đi tới, sắc mặt bọn họ xanh mét, trong mắt đầy vẻ sợ hãi, bọn họ vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như vậy
Phó đội trưởng đội tuần tra Trứu Thâm Thâm chỉ khẽ nhíu mày, hô về phía Chu Phàm:
- Chờ một chút, chờ Lỗ đội trưởng tới rồi tính
Chu Phàm gật đầu, mày hắn hơi nhăn lại, không phải không quen với cảnh tượng đẫm máu, mà là nghĩ việc tuần tra còn nguy hiểm hơn hắn nghĩ, mới ngày thứ hai đã gặp phải loại chuyện này

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.