Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới

Chương 9: Ngày búi tóc




Chương 9
Ngày búi tóc (2)
Nói là nghi lễ búi tóc nhưng thực ra cũng có nữ hài tham gia
Nữ hài mười lăm tuổi không gọi là búi tóc mà gọi là cập kê
Chẳng qua là vì chế độ nam tôn nữ ti ở thời cổ đại cho nên mới gọi là chung là nghi thức búi tóc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế giới này cũng không ngoại lệ
Chu Phàm thấy Sầu Hầu cách đó không xa
Sầu Hầu đứng bên cạnh cha mẹ cậu, đôi chân của hắn không ngờ lại hơn run rẩy
Mà vẻ ngưng trọng cũng lộ rõ trên mặt những đôi cha mẹ có con chuẩn bị búi tóc
Ở nơi này, chắc chỉ có mỗi Chu Phàm không hiểu rõ tình hình nên có vẻ bình tĩnh hơn nhiều
Bầu không khí khẩn trương, ngưng trọng lan ra xung quanh, khiến cho Chu Phàm cũng có chút thấp thỏm không yên
Đúng lúc này, trong sân bỗng nhiên hoàn toàn tĩnh lặng
Những người phía sau Chu Phàm cũng gần như cùng quỳ xuống, những người đứng phía trước quay đầu lại nhìn một cái rồi cũng quỳ theo
Sau khi Chu Phàm nhận thấy, hắn muốn quay đầu nhìn về phía sau nhưng lại bị Quế Phượng giật tay hắn một cái
- Mau quỳ xuống
Quế Phượng thấp giọng nói
Chu Phàm vỗi vàng quỳ theo hai phu phụ Chu Nhất Mộc
Có điều cho dù đã quỳ xuống, ánh mắt hắn vẫn cố hơi ngước lên nhìn về phía bên cạnh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rất nhanh, hắn liền nhìn thấy có ba người đi tới đài tròn
Đi ở đằng trước là một nam tử trung niên để râu dài màu đen, dáng người mập lùn, mặt mày tươi cười, dẫn đường cho hai người ở đằng sau
Mà ở phía sau là hai lão nhân râu tóc bạc phơ
Một người thấp lùn, một người thì cao hơn chút, tướng mạo bình thường, không có gì đặc biệt
Ba người rất nhanh liền đi dọc theo thềm đá tiến lên đài tròn, nhìn đám người đang quỳ ở phía dưới
Một trong hai lão nhân chậm rãi nói:
- Bảo bọn họ đứng lên đi, nghi lễ sẽ bắt đầu ngay, đừng có làm chậm trễ thời gian
Nam tử trung niên khẽ gật đầu, ông cao giọng hô:
- Tất cả đứng lên đi
Nghi lễ búi tóc hiện tại bắt đầu
Thanh âm của nam tử trung niên đương nhiên không thể khiến cho tất cả mọi người đều nghe thấy
Nhưng người phía trước nghe xong thì đứng lên, tuy người phía sau không nghe được nhưng thấy người phía trước đứng lên thì tự nhiên cũng làm theo
Cho dù tất cả đã đứng lên nhưng vẫn không có ai dám lớn tiếng nói chuyện, mà là kiên nhẫn chờ đợi
Vị trí của Chu Phàm khá cao, hắn nhìn thấy nam tử trung niên đó khom lưng nói với hai lão nhân:
- Hai vị lão đại nhân, nghi lễ lần này phải nhờ vào hai vị rồi
Sắc mặt hai lão nhân hờ hững, gật đầu, không nói gì
Nam tử trung niên nở nụ cười, thuận theo thềm đá của tế đàn hình tròn đi xuống
Chu Phàm nhìn lại, nhỏ giọng hỏi Quế Phượng ở bên cạnh:
- Mẹ, ba người trên đài là ai vậy
Quế Phượng liếc nhìn xung quanh, thấp giọng thì thầm trả lời:
- Phàm nhi, người đang đi xuống chính là thôn chính La Liệt Điền của thôn chúng ta, hai vị lão đại nhân kia là Phù Sư trong thôn
Chu Phàm nghe xong, nháy mắt mấy cái
Thôn chính thì hắn còn biết, chức vụ đó cũng giống trưởng thôn ở xã hội hiện đại, thế nhưng Phù Sư đại nhân là cái gì
Chu Phàm vừa định hỏi kỹ thì Chu Nhất Mộc đã quay đầu liếc Chu Phàm một cái, trầm giọng nói:
- Đừng nói chuyện nữa, nhìn cho kỹ vào
Chu Phàm không dám hỏi nữa, ngẩng đầu theo dõi
Lúc này trên tế đàn, hai lão nhân đã tách nhau ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một người đứng ở phía đông tế đàn, một người đứng ở phía tây tế đàn
Lão nhân nhìn về thôn chính La Liệt Điền ở phía dưới, nói:
- Sai người khiêng đồ lên
La Liệt Điền vội vàng gật đầu, hắn ta phất tay về phía sau, hô to:
- Khiêng đồ lên
Người đứng đằng sau La Liệt Điền tránh ra một con đường, bốn hán tử cao to dùng hai đòn gánh khiêng một cái vại to đi đến chỗ tế đàn
Một sợi dây thừng to thắt nút ở chỗ giao nhau giữa đòn gánh và cái vại lớn màu đen xám
Hai cây đòn gánh phát ra thanh âm kẽo kẹt như thể sắp gãy đến nơi
Bốn hán tử cơ bắp cuồn cuộn, làn da màu đồng thau nhễ nhại mồ hôi
Bọn họ vừa tiến về phía trước vừa thở
Hiển nhiên, đồ vật kia rất nặng, nếu không cũng không cần bốn người cùng khiêng
Cái vại sứ màu đen cao cỡ nửa người, chỗ miệng vại được một tấm da thú bịt kín
Chu Phàm còn chú ý thấy, trên mặt vại sứ còn dán một tấm phù lục màu vàng, còn các mặt khác có dán nữa hay không thi bởi vì nguyên nhân thị giác nên Chu Phàm không thể thấy được
Nếu như không có chuyện tối ngày hôm qua thì Chu Phàm khẳng định sẽ chẳng thèm để ý tới tấm phù màu vàng đó, nhưng tối qua sau khi chứng kiến sự kỳ dị của Tiểu Đăng Phù, thái độ của hắn đối với tấm phù vàng cũng trở nên rất cẩn trọng
Chu Phàm không dám nhìn chằm chằm vào tấm phù màu vàng trên mặt cái vại đó nữa, dù sao hắn cũng không biết sẽ có chuyện quái dị gì sắp phát sinh
Cạch một tiếng chạm đất, vại sứ đã được đặt chính giữa tế đàn hình tròn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.