Trong lúc Tuân Úc nhận lệnh chuẩn bị cho buổi giảng ngày mai, Tảo Chi đang nhìn Phỉ Tiềm bằng ánh mắt lấp lánh, chờ Phỉ Tiềm nói cho hắn biết cỏ này tên gì và có tác dụng ra sao.
Phỉ Tiềm cũng vừa nhận chén nước từ Tảo Chi mới chợt nhớ ra lúc đi thăm nông trại, hắn đã được người ta giới thiệu cây này là cây mạch môn.
Cây này còn có tên khoa học là Ophiopogon japonicus, lá màu xanh lục, dài khoảng 20-40 xăng ti mét và mép là sẽ có hình như răng cưa, có quả mọng màu xanh lam.
Nhưng phần quan trọng nhất của mạch môn vẫn là phần thân củ, rất được các thầy thuốc đông y ưa chuộng trong việc chữa chảy máu chân răng, táo bón và suy tim.
Tảo Chi ồ một tiếng rồi cảm thấy hứng thú bảo:"Lại có loại cây thần kì như thế?
Phỉ Tiềm lắc đầu:"Haha cũng chẳng có gì, chỉ là ta nhớ đến những món ăn ngon lành đó nhưng lại không cách nào ăn được nên mới thở dài, mong huynh chớ trách.
Nào là một nhân viên tốt sẽ sẵn sàng hy sinh công sức cho công ty, mình đến làm việc là vì đam mê và học hỏi, tiền lương thưởng hay phụ cấp chỉ là thứ ngoài lề..
Đồng thời bây giờ sắp bước vào loạn thế, rất nhiều bình dân bá tánh không có cơm ăn áo mặc, dù có làm được những món này cũng chỉ thỏa mãn những kẻ thư hương như chúng ta, bọn họ có đủ khả năng để ăn chăng?
Từ khi xuyên không đến đây ta còn chưa được ăn món nào ngon lành đâu nha.
Cũng chỉ thỏa mãn cho đám quý tộc ăn trên xương máu của dân mà thôi..
Quả nhiên Tảo Chi vẫn rất dính chiêu này, vừa nghe xong đã nhăn mặt nhìn tờ giấy, ném đi thì tiếc, nhưng không ném thì lại thể hiện bản thân hắn quá ham mê ăn uống mà bỏ mặc thế gian.
Sự thực là thế, hiện giờ cái dân chúng cần không phải sáng tạo ẩm thực mà phải làm sao để nâng cao sản lượng cây trồng.
Bằng không một khi ngươi đói đến mức cả vỏ cây cũng phải ráng mà nhai, làm gì có ai để ý đến việc sáng tạo ẩm thực?"
Nói đến ẩm thực, Tảo Chi đặc biệt cảm thấy hứng thú.
Kể cả Tảo Chi có ghi chép tỉ mỉ cũng chẳng thể nào nấu ra được."
Tảo Chi luông cuống tay chân tìm khắp phòng, lôi ra giấy bút rồi ngồi nghiêm chỉnh nhìn Phỉ Tiềm.""Tiểu đệ cũng là một người thích ẩm thực, nếu có món ngon mời huynh chia sẻ, để đệ biết thêm kiến thức.
Đây là vật cơ bản nhất của một vương triều, chỉ có lương thực đầy đủ, dân chúng ăn no mặc ấm mới có thể nghĩ đến việc chế biến những món sơn hào hải vị."Chờ một chút, đợi tiểu đệ lấy giấy bút đã.
Nói về cách nấu đơn giản nhất là luộc đi, cách để làm gà ngon hơn là lóc xương ra lấy nước rồi mới thả thịt gà vào trong..
Lương thực!
Điều kiện tệ như vậy, kể cả có nấu được những món ăn thời hậu thế thì có tác dụng gì?
Huynh nghĩ xem hiện nay toàn bộ ruộng trong đế quốc là bao nhiêu mẫu?
Tảo Chi tưởng rằng mình lỡ lời làm tổn thưởng Phỉ Tiềm nên vội vàng tạ lỗi.."
Đôi mắt Tảo Chi sáng rỡ, hận không thể lập tức đào luôn rễ cây lên để nhai thử.""Ủa, dám hỏi huynh đài vì sao lại nói vậy?
Dưới ngòi bút sắc nét và lời kể trầm bổng của Phỉ Tiềm, Tảo Chỉ điên cuồng ghi lại rất nhiều bí quyết và công thức làm món ăn, trong lòng bội phục Phỉ Tiềm sát đất.
Nếu nói như vậy ta có thể ăn chúng không?
Mà chết cái mỗi lần bọn họ bày trò đều tỏ ra rất chính nghĩa, vì đào tạo ngươi thành nhân viên tốt nên họ phải "cắn răng" làm vậy.
Ngươi đang trách ta hả?
Phỉ Tiềm cũng nhắm mắt hồi tưởng lại buổi dã ngoại ở nông trại, nuốt nước bọt rồi nói:"Nếu huynh lấy rễ Mạch Môn để cùng một con gà được làm lông sạch, chỉ cần bỏ thêm chút muối, hầm với lửa nhỏ sẽ làm nước canh thanh mát, vị ngọt dịu đọng trên đầu lưỡi, vừa có công dụng của thuốc, thật là vi diệu a."
Ở kiếp sau Trung Quốc giàu có, bình dân bá tánh muốn ăn sơn hào hải vị chỉ cần để dành tiền là ăn được, họ chỉ cần nghĩ làm sao kiếm được nhiều tiền."
Phỉ Tiềm lắc đầu, không có trực tiếp trả lời Tảo Chi mà chỉ nói tiếp:"Trên đường đến đây, ta đã hỏi gặp một lão nông dân, lão ấy bảo cùng một nơi nhưng đất vùng cao lại cho ra sản lượng gạo cao gấp 4 lần đất vùng dưới.
Lỡ ngươi đi rêu rao khắp nơi thì ta phải làm sao?..
Phỉ Tiềm có vẻ hơi cô đơn thở dài một hơi.
Phỉ Tiềm nói văng cả nước bọt, sau đó vẫn cảm thấy không thỏa mãn đành thở dài:"Đáng tiếc hiện nay có rất nhiều món mà ta không cách nào nấu được."
Tảo Chi rất nghiêm túc gật đầu:"Đa tạ huynh đài động viên!"
Kiếp trước Phỉ Tiềm cũng là một người mê ẩm thực, hắn lượn lờ khắp các hang cùng ngõ hẻm để trải nghiệm streetfood cùng những món ăn vặt, giờ bắt đầu phổ cập cho Tảo Chi.
Bộ dáng ngây ngô của Tảo Chi chẳng khác gì mấy tay nhân viên mới chân ướt chân ráo gia nhập công ty cả, Phỉ Tiềm thuận thế an ủi:"Huynh đừng như thế, ta thấy huynh có chí hướng ở nông nghiệp, chắc chắn tương lai sẽ có được thành tựu vẻ vang!
Người ta đã thích, mình ngại gì vết bẩn?
Còn thời Đông Hán, dân chúng bình thường ngay cả ăn cơm còn không nỡ tách vỏ trấu, vì làm vậy họ sẽ ăn được ít hơn.
Hắn ngượng ngùng trả lời:"Chẹp, huynh đài miêu tả quá mức sống động làm tiểu đệ cũng cảm thấy hơi đói."
Gì?..
Thử về đời sau mà xem, mỗi khi văn phòng có nhân viên mới vào, cô ta hoặc cậu ta lại chả phải chịu mấy trò ma lanh của đám nhân viên cũ?"
Phỉ Tiềm gật đầu:"Cỏ này không chỉ ăn được phần rễ mà còn có thể làm thuốc chữa được khá nhiều bệnh đấy..
Chẳng ngờ bạn cùng phòng của mình lại là một kẻ sành ăn như vậy, vốn dĩ hắn nghĩ mình đã có kiến thức về ẩm thực rộng lắm rồi, ai dè Phỉ Tiềm còn chứng minh cho hắn thấy núi cao còn có núi khác cao hơn.
Phỉ Tiềm thầm nghĩ, ta không thể nói rằng rất nhiều bước trong việc chế biến ta không làm được, hoặc nhiều nguyên liệu hiếm chưa được khám phá ra."Được rồi chứ gì, ta nói tiếp nhé?"E hèm, xét riêng về gà đã có rất nhiều cách nấu, gồm luộc, xào, nướng, chiên, hầm các thể loại.
Phỉ Tiềm cảm thấy hiện giờ mình cũng đang rảnh rỗi, chỉ bằng nói chuyện liên quan đến ẩm thực giết thời gian, lát nữa có ăn cơm cũng nhai ngon miệng hơn."
Hắn còn chưa nói xong đã thấy bụng Tảo Chi réo liên hồi.
Đến lúc đó ngươi đừng quên Tử Uyên này nhé!
Phỉ Tiềm cười trộm, tội nghiệp chàng trai trẻ, đây là ngươi thiếu kinh nghiệm sống đấy nhá..
Khi Phỉ Tiềm nói ra những lời này, Tảo Chi cũng trầm mặc."
Phỉ Tiềm cũng chẳng để bụng lắm, hắn nói cho đã mồm trước, đồng chí Tảo Chi nhớ được bao nhiêu thì tùy, dù sao thời nhà Hán thiếu thốn nguyên liệu, rất nhiều món ăn chỉ còn là kí ức..
Thế là đám nhân viên mới cứ thấy việc khó là giơ đầu ra lãnh đạn, còn nhân viên cũ mỗi lần đạo lý thì vang dội lắm nhưng ngồi vào bàn làm việc là lại trở mặt."
Trong lòng đầy kích động, cảm giác Phỉ Tiềm thật sự quan tâm đến mình, tương lai mình nhất định phải có thành tựu trên con đường nông nghiệp.
Nhìn bộ dáng nghiêm túc của Tảo Chi, Phỉ Tiềm hơi áy náy vì hắn khi không lại đi bắt nạt người thành thật.
Đúng lúc người hầu trong nội viện chạy tới mời họ đến nhà ăn, Phỉ Tiềm liền nắm tay kéo Tảo Chi đi ăn, vừa đi vừa bảo:"Thú thực ta định đi đến Kinh Châu để du học, tiện đường nghe nói nhà họ Tuân muốn mở khóa học công khai nên ghé qua nghe thử.
Nếu sau này có duyên gặp lại, ta nhất định nấu vài món cho huynh nếm thử."
