Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Quỷ Tam Quốc

Chương 87: Cứu người




Chờ đến khi Phỉ Tiềm bình tĩnh lại, trên trán nóng hổi, hắn đưa tay sờ thử, hóa ra là chảy máu.

Cũng may chỉ có chút đau rát chứ không có vấn đề gì, có thể là va đập làm trầy xước mà thôi.

Hắn phát hiện Phúc thúc nằm đơ ra một bên, liền vội vàng tiến lên xem xét, may mắn Phúc thúc chỉ bị choáng một hồi mà thôi, cũng không bị thương nặng gì.

Phúc thúc lấy lại bình tĩnh, vừa quay đầu trông thấy Phỉ Tiềm mặt mày be bét máu, lập tức kinh hãi, vội vươn tay bắt lấy Phỉ Tiềm:"Trời ơi thiếu lang quân, đầu của ngài..

Cả hai đứa nhỏ này đều còn đầy đủ bốn cánh tay, chẳng lẽ con nhãi đang hôn mê có đến tận ba cánh tay?

Cô hầu gái nghe vậy lập tức thu nước mắt, đứng trơ ra đó nhìn Phỉ Tiềm.

Tay rớt mất đâu?""Hu hu, tiểu nương tử.

Nhà Hán không quá khắt khe việc nam nữ ở chung chỗ, nhưng Phỉ Tiềm vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn, dù sao hắn là một người đàn ông trẻ tuổi, đối phương lại là một cô nàng trong độ tuổi mới lớn.

Đây là trường hợp di chứng sau khi bị ngoại thương ở phần não..

Phía bên này hắn định ôm con nhóc mười bốn tuổi ra ngoài, nhưng nghĩ một hồi lại dừng bước, kêu Phúc thúc đưa con bé lên xe ngựa của mình.""Ta không sao, chỉ bị đụng trúng nên trầy xước một tí mà thôi..

Phúc thúc thì khác, lão lớn tuổi rồi, nếu có ẵm bồng gì chăng nữa người khác cũng sẽ không chỉ trích ra vào."

Trong toa xe có người khóc thảm thiết làm Phỉ Tiềm giật nảy mình, lòng rối bời chẳng biết phải làm sao.

Phỉ Tiềm nhìn xe ngựa của mình, nếu tính thêm cả hắn và tên mã phu kia, tuyệt đối không đủ chỗ ngồi, nên nhờ Phúc thúc cho xe mau chóng tới đó trước, còn mình và mã phu đi bộ đến sau...

Mất cả cánh tay cơ à?.

Tuy hắn vừa tới Tương Dương, lại vô tình đụng trúng tai nạn giao thông, về tình có thể thông cảm được nhưng nếu lỡ có chuyện gì, mấy tên lính tuần tra hơi đâu rảnh rỗi nghe hắn trình bày vấn đề?

Lúc này mã phu đang cắm đầu trên mặt đất mới loạng choạng đứng dậy, miễn cưỡng bò tới bên cạnh, Phỉ Tiềm lập tức hỏi:"Ngươi biết y quán gần nhất nằm ở đâu không?""Ngươi.

Người đâu mau tới đây!

Hú hét một hồi cô hầu nhỏ chẳng thấy có gì xảy ra như mình tưởng tượng hết, mới dè dặt hé mắt ra nhìn cái đầu dính máu đã biến mất.

Cả nhà ngươi mới bị rớt tay!

Tiểu nương tử nhà ta bị gãy tay.

Vậy là hắn tốt bụng ở lại chờ thêm chút nữa, nhưng trời càng ngày càng tối, việc cấp bách trước tiên là phải tìm một địa phương để nghỉ chân, nếu không ban đêm lang thang bên ngoài bị quân sĩ tóm được cũng không phải chuyện đùa."

Phỉ Tiềm càng nghe tiếng khóc càng phiền, nên trực tiếp quát cô hầu, đã gãy xương phải mau chóng tìm y sư để chữa trị, nếu không bên trong cánh tay bị tụ máu sẽ càng khó lành hơn. hắn vội vàng bất chấp lễ nghi vén rèm lên để xem xét, bên trong có một hầu gái nhỏ khoảng chín tuổi đang ôm lấy một thiếu nữ khoảng mười bốn tuổi khóc đến nước mũi chảy tùm lum.

Hắn bước tới toa xe bị ngã rồi hỏi người bên trong:"Xin hỏi vị nào đang ở trong xe, tại hạ có thể trợ giúp một phen."

Cô hầu nhỏ phồng mang trợn má hét lên với Phỉ Tiềm, thế nhưng vừa nói được phân nửa lại nhìn thấy tiểu thư nhà mình hôn mê, cánh tay bị méo mó, nước mắt lại bắt đầu lăn dài trên hai hàng mi xinh xắn.

Con bà nó sao thương thế lại nghiêm trọng dữ vậy?

Gã học đồ nhìn thật kỹ rồi bảo:"Lang quân chỉ bị đụng trúng đầu, ta sẽ bôi chút thuốc và cầm máu cho ngài, xin chớ lo lắng."

Phỉ Tiềm an ủi xong liền quay đầu lại nhìn chiếc xe ngựa kia, thấy bên trong gào lên một tiếng chói tai:"Chết tiệt!

Ngươi trù ẻo bọn ta hả?

Cô hầu nhỏ cũng vui vẻ bò lên xe ngựa.

Cũng may y quán cách đó không xa, khi Phỉ Tiềm và mã phu chạy đến nơi, vị tiểu thư kia đã được đưa vào phòng trị liệu riêng, cô hầu nhỏ cũng chạy tất bật theo sau, chỉ để lại mình Phúc thúc ngồi trước sảnh bồn chồn lo lắng cho thiếu lang quân, lại lo mình bỏ đi sẽ không ai canh tài sản trên xe ngựa.. tiểu nương tử mất tay rồi.

Nhưng còn một chuyện quan trọng hơn nữa, người gây tai nạn đều bị khiêng đi điều trị, mình phải tìm ai để đòi bồi thường?"

Mã phu điều khiển chiếc xe ngựa cũng bị đập đầu vào một chỗ nào đó nên trán cũng be bét máu, loạng choạng đứng dậy lảo đảo vào bước rồi gục xuống đất.

Bên trong sớm có học đồ bưng nước nóng đợi sẵn, vừa thấy họ đã lập tức dẫn vào để rửa sạch và kiểm tra vết thương.

Chứng tổn thương vùng ngoài não ở thời Hán vẫn chưa có cách trị liệu nào tốt.""Biết ạ, ngài cứ đi thẳng về phía trước, đầu phố rẽ trái, y quán nằm ở hướng đó..."

Mặc dù đầu mã phu vẫn đang chảy máu nhưng hắn vẫn tỉnh táo trả lời.

Phỉ Tiềm nhìn kĩ một chút, hóa ra là bị gãy xương, cho nên cánh tay vặn vẹo rất khó coi, vì vậy mới làm con nha đầu bên cạnh sợ hãi khóc thét...

Học đồ vội vàng gọi thêm hai người chạy tới khiêng mã phu ra sau nhà.

Mau chỉ đường.

Thôi bỏ, trước mắt cứ tập trung cứu người, truy cứu trách nhiệm để sau.. bị gãy."Câm mồm ngay!

Không phải vừa bảo tay bị rớt mất sao?.

Nếu ngươi còn khóc làm trễ nải ta cứu chữa, tay của tiểu nương tử nhà ngươi sẽ thật sự bị cắt bỏ đó!."

Vừa nói xong đã thấy tên mã phu bên cạnh há miệng ra nôn mửa liên túc, cả người cũng lung lay sắp đổ rồi cắm đầu xuống đất lần hai..

Phỉ bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề rất nghiêm trọng, những người này đều đi vào trị liệu, đừng bảo là ngay cả tiền thuốc cũng không trả nổi chứ?

Cái quái gì thế, không phải vừa nói rớt mất tay rồi sao?

Tiểu nương tử, tay của ngài!

Năm xưa cũng chính Tào Tháo sư huynh đã đánh chú Kiển Thạc một trận vì điểm này.

Phỉ Tiềm nhìn mã phu đổ gục trên cáng, cảm thấy may mắn vì mình không bị thương nghiêm trọng, nếu không cũng đổ gục giống hệt như mã phu kia.

Hầu gái nhỏ đột nhiên nhìn thấy một cái đầu đầy máu thò vào trong toa xe nên sợ hãi hét toáng lên làm Phỉ Tiềm Tiềm không khỏi bưng kín lỗ tai lui về sau hai bước, âm thanh của mấy đứa nhỏ thật sự chói tai quá đi mà.

Phúc thúc trông thấy Phỉ Tiềm xuất hiện, vội vàng chạy tới đỡ hắn vào trong y quán..

Phỉ Tiềm bực bội ngó đứa nhỏ đang co ro trong xe:"Nhóc con, ngươi làm trò gì vậy?

Trong lòng hắn bất an, lân la dò hỏi học đồ thì có vẻ là đúng thế thật.

Cơn đau lại tới nữa rồi, thằng học đồ này quấn băng chặt quá.

Thôi kệ vậy, coi như tiền tiêu tai giải nạn, ta là người bị hại còn phải trả tiền a.

Phỉ Tiềm khóc không ra nước mắt...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.