Có một con đường nhỏ uốn lượn dọc theo thế núi, nếu đi đến nửa đường rồi quay đầu nhìn lại hẳn sẽ thấy một thác nước đang chảy rì rào, từng giọt nước rơi như cánh hoa bay lung linh giữa ánh nắng. Bên trên ngọn thác có một bệ đá lớn nhô lên, phía trên dựng một cái đình tám cạnh. Hai ông lão đang vừa đánh cờ vừa nói chuyện phiếm, còn một chàng trai đang ngoan ngoãn đứng pha trà hầu hạ. Nền đá dưới đình cũng có vài điểm thú vị, nếu người ta ngồi trong đình nhìn một bên là dãy núi cao chọc trời, một bên là dòng thác chảy xiết sẽ có cảm giác bản thân đang lơ lửng giữa không trung, quả là một nơi tốt để thư giãn tâm hồn. "Ha ha, Bàng Công có được chỗ này đúng là phúc phần, vừa gần nước vừa dựa vào núi ngắm trời mây thoáng đãng, tựa như ơn đức của tạo hóa ban tặng vậy. " Nói đến mức này, Bàng Đức Công sao có thể không hiểu rõ ý của Tư Mã Huy, dù sao cũng là bạn kết giao nhiều năm, hôm nay bạn già còn chẳng cười nổi. Tư Mã Huy nhắc đến cũng cảm thấy bùi ngùi, lão u ám than ngắn thở dài:"Ngài xem môn hạ họ có Triệu Tử Hiệp, Thôi Quý Khuê, Công Tôn Hướng Trực, Vương Bá Dư, Quý Tử Ni, Si Hồng Dự, toàn một đám anh tài thế hệ này, còn chúng ta thì sao? . Bây giờ lại thêm bản chú giải của Trịnh Huyền, thật là. Bàng Đức Công xem qua rồi lẩm bẩm:"Phỉ Tiềm ở Hà Lạc? " Thanh niên da đen lập tức ra ngoài cầm danh thiếp vào trong. Bàng Đức Công cũng không để ý Tư Mã Huy đột nhiên không đánh cờ, dù sao trong lòng cả hai đều biết cuộc cờ này chỉ là một cái cớ, bọn họ trao đổi tin tức gì với nhau mới là điểm quan trọng. " Bàng Đức Công ngồi bật dậy, nhíu mày bảo:"Chuyện xảy ra khi nào? Tư Mã Huy vừa hớp từng ngụm trà vừa âm thầm dò xét chàng thanh niên nghe đồn là đệ tử mới được Bàng Đức Công thu nhận. Chưa từng nghe qua, người này là ai? Thế là Tư Mã Huy cười tủm tỉm, một bên nhìn chàng trai da đen, một bên nói với Bàng Đức Công:"Quả nhiên là trà tốt, người cũng tốt! ""Chỉ mới xảy ra trong năm nay thôi. Ông bạn già mình thật chẳng hề khách khí, còn suy nghĩ làm sao để trêu chọc một phen, tuy nhiên lời Tư Mã Huy vừa nói rất có đạo lý. Đúng lúc này chàng trai trẻ đã nấu xong trà, cậu đặt lên mâm gỗ rồi bê vào trong đình, cung kính dâng lên cho Tư Mã Huy và Bàng Đức Công rồi chắp tay đứng trang nghiêm. Thôi bỏ qua bề ngoài, dù sao được Bàng Công tự mình thu nhận chắc hẳn là kẻ thông minh sáng suốt. Tư Mã Huy biết điều đó nên lão cũng trích dẫn một câu trong Hoàng Lão để đối đáp. " Nói bóng gió xong còn đưa mắt nhìn xung quanh làm Bàng Đức Công không khỏi mỉm cười. ""Thú vị! " Bàng Đức Công tùy ý trả lời, sau đó đặt xuống một quân cờ, giả vờ không quan tâm đến thâm ý của Tư Mã Huy. " Tư Mã Huy nghe tên Thái Ung cũng vỗ tay bảo:"Thì ra là cậu thiếu niên đó, tốt lắm! "Ta già rồi, dù có tâm cũng chẳng còn tinh lực. Lần này các vị nhân sĩ Từ, Hàn, Thạch, Mạnh đã tề tựu, vẫn đợi Bàng Công ngài đây lên tiếng đó. Gần đây họ bắt đầu giảng dạy Mao Thi của thầy trò Mao Hanh và Mao Trường, mai một Tề Thi, Lỗ Thi và Hàn Thi. " Bàng Đức Công vội nói:"Nó hãy còn nhỏ! . Sau đó kinh thi lấy cổ văn thượng thư làm quốc học, bỏ đi chú giải kim văn thượng thư của ba nhà Âu Dương, Đại Hạ Hầu và Tiểu Hạ Hầu. Tư Mã Huy quê ở Dĩnh Xuyên, lão cũng xem như người công thành danh toại, tất nhiên lão cũng là người của gia tộc Tư Mã ở Hà Nội, tất nhiên biết tình huống ở Hà Lạc, Ký Châu và Dự Châu. Lần trước hai người đánh cờ, nhà của Bàng Đức Công vẫn ở cù lao Ngư Lương nằm trên sông Miện, một con sông chảy qua núi Hiện, lão chỉ mới dọn đến núi Lộc Môn được khoảng hai năm, ngẫm lại nhân tình thế thái chẳng khác gì mây trôi nước chảy, mới chớp mắt đã qua một thời gian dài. Điều lão lo lắng cũng không phải không có cơ sở, dựa theo tình thế hiện nay, ngắn thì mười năm, chậm thì ba mươi năm, học phái của họ sẽ trở nên điêu tàn. " Thanh niên da đen đứng một bên nghe hai ông lão nói mấy câu không đầu không đuôi, đầu hiện đầy dấu chấm hỏi, vậy là sao, họ đang bàn luận về mình hả? " Tư Mã Huy cười đến híp cả mắt, nói với Bàng Đức Công đầy thâm ý. Ừm, làn da hơi đen một chút, gương mặt nhỏ, ánh mắt lại rất lớn nên trông có vẻ quái dị. " Tư Mã Huy nghe vậy cũng rất bất đắc dĩ, trầm mặc một hồi, bỗng nhiên lão gấp gáp nói:"Chú giải Kinh Thi của Trịnh Huyền đã ra mắt! Lão đọc nhanh như gió cuốn, sau đó cũng gật đầu:"Đúng là thú vị thật! " Câu Bàng Đức Công nói được trích từ tư tưởng Hoàng Lão Đạo, một học phái xuất hiện thời chiến quốc, Hoàng tức là Hoàng Đế còn Lão là chỉ Lão Tử. Bàng Đức Công trừng mắt, giỏi cho Tư Mã Đức Thao, hóa ra vòng vo nãy giờ là muốn đưa lũ trẻ ra cày bừa! " Tư Mã Huy liền kể tất cả những gì hắn biết về Phỉ Tiềm, cuối cùng còn nói:"Người này chẳng biết khi nào lại bái Bá Giai cùng Nguyên Trác làm thầy. " Bàng Đức Công lắc đầu, ta hiểu ý ngươi nói, nhưng ý ta vẫn vậy, với lại dựa theo độ tuổi trung bình thời Hán, Bàng Đức Công cũng xem như trường thọ. Bàng Đức Công sống lâu lên lão làng, làm sao không hiểu ý Tư Mã Huy, mấy năm nay họ chỉ nói về mỗi vấn đề này mà thôi. ""Ài, thời thế thay đổi rồi, nho sinh đọc chú giải kinh dịch, bỏ rơi Thi Mạnh, Lương Khâu. Bàng Đức Công đang định nói gì đó, bỗng một người hầu đi tới đưa danh thiếp và bảo:"Thưa Bàng Công, dưới núi có người gửi danh thiếp để xin gặp mặt. Bàng Công đã nhận lá cờ đầu của nho gia, há có thể lâm trận rút lui? Thế cục thời gian thật khó lường, ép một đại nho thân thiện không thể nở nổi nụ cười, thực bi ai a! " Tư Mã Huy lại mỉm cười, có câu này của ngươi, mục đích ngày hôm nay xem như đạt được một nửa, phần còn lại để cho thế hệ sau vậy. . ""Ha ha, không nhỏ, không nhỏ! Về sau Trương Giác từ tư tưởng Hoàng Lão đã sánh lập nên Thái Bình đạo, trở thành giáo lý chính của khởi nghĩa khăn vàng. "Chỉ cần Đức Thao lên tiếng, ta nguyện lắng nghe. . " Bàng Đức Công bất đắc dĩ chỉ vào Tư Mã Huy:"Người có chí hướng riêng, chớ nên cưỡng cầu. " Bàng Đức Công cũng không tị hiềm giấu giếm, xem hết thư của Thái Ung liền đưa cho Tư Mã Huy đọc. "Nếu chúng ta kiên trì tìm kiếm, rồi sẽ có một ngày chúng ta có được tạo hóa của chính mình. " Mặc dù ngoài miệng nói như vậy nhưng Bàng Đức Công chợt nhận ra mình nói hớ, vừa định đính chính thì Tư Mã Huy vội vàng cười lớn lấp liếm đi, có câu này của bạn già, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Bàng Đức Công vừa định bác bỏ, nhưng Tư Mã Huy lập tức nói:"Thiên hạ có câu Đất bắc có Thái Học ở Hà Lạc, đất nam có Lộc Môn ở Kinh Châu. ""Ồ, hình như Đức Thao huynh có quen biết người này? "Ghế đá của Bàng Công rất êm, nhưng ta cảm thấy cứ như ngồi trên bàn chông vậy. Người này thì chắc không còn nhỏ nữa chứ? . Nhìn thấy Bàng Đức Công ung dung đánh cờ, Tư Mã Huy nhìn một chút rồi không tiếp tục đánh mà nói:"Tốt, trời muốn ban cho nên người có được, là đạo của tự nhiên vậy. . Thú vị! " Bàng Đức Công nói xong trầm mặc nửa ngày rồi yếu ớt thở dài, thật sự kể về những thành tựu này làm lão không khỏi bội phục, có điều kể từ đó học phái của họ xem như xong rồi. " Sau đó mở danh thiếp ra, bên trong có một phong thư, lão xem kĩ rồi giật mình:"Ôi trời, đây là thư của Thái Thị Trung! "Hà hà, thầy có việc, thân là học trò phải biết gánh vác. Sớm muộn gì bầu trời ở đất bắc cũng đổi họ! ""Ặc, chuyện này. Người ta có chí riêng, huynh đừng có cưỡng cầu. . . ""Rồi, biết rồi, khổ lắm nói mãi. " Tư Mã Huy biết ý Bàng Đức Công nên thuận miệng đáp ứng, lại tiện thể trêu chọc Bàng Đức Công một câu, dù sao cả hai đấu võ mồm cũng nhiều năm rồi.
