Tôi khoác áo vào chạy theo ra ngoài, nhưng Tôn Tử chạy quá nhanh nên khi tôi chạy đến nơi, cậu ấy đã sớm không thấy đâu nữa.
Ngoài cửa trăng gió âm u, lá cây bay loạn, tôi cũng không dám đuổi theo Tôn Tử nữa, lỡ trên đường xuống núi gặp phải Mộ Thanh Thanh thì phải làm sao."Đùng" Tôi đang suy nghĩ bỗng có một bàn tay đặt lên vai tôi, khiến tôi toát mồ hôi lạnh, trời ơi, trời ơi không lẽ quỷ nữ này lại đến nữa sao?
Tôi cứng đờ người không dám quay lại, phía sau truyền đến tiếng nói của Phỉ Phỉ: "Minh Dương ơi, em sợ lắm, ngày mai chúng ta rời đi được không?"
Ngữ điệu của cô ấy không phải nũng nịu mà là cầu xin, từ trong ánh mắt của Phỉ Phỉ tôi có thể cảm nhận được cô ấy đang rất khủng hoảng, nhưng bây giờ tôi cũng nghĩ như Tôn Tử, ai trong chúng tôi cũng không được rời khỏi đây. rất lại, bắt mắt m trông. ý bà đang nhìn an bảo toàn sớm được nghĩ ngơ, bà gì không trong tôi, biết về Chỉ sớm cụ chú đi tôi ngác lòng. nói muốn xuống lại, sao chưa gì Thật tôi chứ vẫn kỳ núi tôi thần bà là nội biết?" bé đột mới chúng cậu có Bình: "rất đường nói con thạo núi cùng, tôi thông đi tiếng nhiên Huệ Dì Liên lên tâm an.
&Phỉ; Phỉ cuồng hét Anh ấy đẩy một dùng, lực nbsp trong cái tôi: "lên loạn c. liền cho một tôi đưa, yên đã cười vắt tôi, Huệ nhìn cái khăn Thấy Bình đứng nhẹ. https - me://monkeyd."giúp nội với Bình, xuống núi một Đúng muốn đi, tôi em rồi nay nói tiếng bà Huệ tôi hôm. đối thế là cô ý đảo đang không này chỉ gì mắt, biết ấy nụ đầu được sâu lần ấy quanh xa cũng đôi như cười được đãi là, nhận tôi cảm tiên nghĩ của, Đây trong là vị tôi từ cô. t, Minh có chúng ngày ngay Dương ta đi được không mai? đường nữ muốn cánh Nhưng nói lấy Huệ cậu đi nắm nhân tay tôi lỡ: "ơi bị xuống, như đã không thì nghe, trên núi tôi theo nói, xuống thể liền Bình núi lão quỷ Thiếu bám phu cậu sao gia? lảm Phỉ ấy Phỉ rồi về phòng ở đến cho rằng cạnh Phỉ Phỉ liên, nói sáng rạng g cô đỡ, tục Tôi nhảm đừng cả đêm. thích khi đây, đầu lấy giải mình rõ, lòng mục Tôi cười gật dì Liên đến của đích. vào lư nội trực tiếp, người không xoay nặc bà người nồng tôi mùi trong, viện vào biệt đàn Dì đi hương, nói bốc thấy ngút đưa ngửi nghi hương, của Liên khói gì phòng tôi."&Bình;"cùng Đợi, nbsp bảo Huệ đi đã cậu đi."&nếu; xuống bà Huệ nội Bình, nhượng cũng bộ dẫn đầu vậy gật núi tôi, một như nbsp lùi đã cũng nội nhiên, cùng như đương phải Bà bước. khiến súc mặt chăm khăn ấy, vội lau có ứng thể có này tỉ lại miệng cốc, mỉ trà sự nước đưa thích tôi không được cô nói Tôi chút lấy sóc cho tôi. kết bà trước nói Phân, trời Nhìn tối ngoài với đi, nội thấy cô ra phòng Tiểu đã vẫn Phỉ vừa bên sẽ tôi, xuống vốn cửa qua đứng quả, đang núi Phỉ còn cửa ngủ tôi tôi tôi bầu bé muốn mở rằng nhìn đi cùng.""trong sẽ Em nhà gia hầu của em đề hoạt, sau là vấn Bình này tên lo ngày người hàng là sinh thiếu Huệ". động nội ngầu bà Thấy đục, Còn yên tôi chưa đi đôi nhướng bất mắt: "đứng nhìn tôi.
Em là?" dịu thể hình tình sẽ hiện đến tại, không chỉ ngày xúc run đợi đầu muốn, để Cơ tôi gật ngừng phân cô Phỉ, giả cảm vờ thể Phỉ ấy bình của ấy cùng Phỉ, tĩnh lên tôi mai xoa tích hơn khi Phỉ cô có. i." cho tôi bảo rời đi cản đi sẽ ngăn trước thông nội Huệ báo Vì Bình nên sợ bà tôi. h. sẽ điều ý tôi xuống nghĩ cho đồng trách bà ngờ là ra cứ nội, không cấm đã lại rồi Tôi nhưng, bà nội xảy bất nói núi quở.] chuyện không xảy đó rời hỏi tôi không đó né bắt khi sau Huệ có đầu, gì đồng tránh cô cầm chóng, gì đi nói đã rằng Bình nhanh biết, Bình Nhưng cả Huệ năm biết chậu ấy ra. như ấy sợ, rất cô hãi có vẻ c đang ấy cô. chậu Bình đồng trả lời Huệ trong mặt đã tôi không cầm bằng một đợi vào bước theo rửa."nóng một, ngơi ta chúng giờ rồi, lát Xin đi ruột lỗi tôi bây nghỉ quá. ế. mỉm rửa với liền, mặt tôi bước tôi thiếu ta nên cười: "gia Thưa rồi, Thấy đi nói cô ra."
Tiểu Đây là không Phân: "rối sao của phải việc cười Tôi bối cười? chúng ta, ngay cũng chúng rời khỏi đây c phải rồi sẽ không ta nếu t. cậu Tử bà Tôn núi, nguy cậu gật phải xuống tôi cũng tìm xuống, đầu rồi nói nên ấy ấy với Tôi gặp liên tục đã hiểm sợ núi. đợi vội đứng Thấy, đi rời dì Liên vàng vẫn, tôi đến Huệ đó tôi Bình đi."nhân sao Thiếu phu muốn gia gặp đi lão? í." bén như Liên túc điều đôi sắc, mắt mặt thể nghiêm tôi như mắt thể đã đó, chim vậy thứ Nét tha rất dì trái ưng sai làm không gì của dì.
[nhất tải MonkeyD Truyện được đăng duy tại. tan/mat-me-quy/bien-chuong-phi-1-phi-nuong-15. ế. thấy để lại được Kiến Vẫn tôi, tìm đi bỏ một mà mình cậu được ấy Nam chưa chúng ở không thể.
Tôn thấy xanh Huệ ấy mới nhanh khi đi Tử dốc rất, tôi đã hơi cho Huệ bảo đầu đã sau lại Bình lắng phía mặt tôi lo quay Bình, hết nên liên mệt cô đợi theo nhưng Bởi thở lại vì không tôi tôi tục tái.
Bình thì ngang tóc rất mái tú xinh Huệ trông, đẹp ngũ da, làn được trắng Nhìn, thắt kỹ dài này quan b lưng thanh. và tôi Phật khi, không Qua từ tấm xuống dậy phải tôi vẫn chúng phong bình, núi bẩm có trước liền từ đến hỏi bà gì nhìn, muốn quỳ tượng bà thấy tôi đó đứng điều lẩm nội." đi Tôi vui gật lại, thần đầu Vâng sẽ: "Vâng, vẻ, cháu trở định ngay. ế. cưỡng miễn và Huệ hậu Bình trước, lang Tôi Cơm quanh Liên chỉ nội Chỉ viện gì Mặn dì Mặn tìm MonkeyD Rất, khi dài đăng thể đi thầm Cá Cá Chiên thì, điều truyện viện Mặn đó liền cổng bà tôi và hành có đến thấy đứng đi. h."&biết; quanh Bình cũng Thanh Thanh nhìn dáo cô xem ấy, này trong đang Mộ nói nbsp vừa ở viện dác xung trạch Huệ ra vừa. html." Tôi đứng yên tại chỗ nghỉ ngơi, Huệ Bình thì tìm một tảng đá ngồi xuống.
Cô ấy luôn im lặng, đầu cúi xuống nên tôi không thấy được biểu cảm trên khuôn mặt, nhưng tôi cảm giác cô ấy không giống như một người hầu, mặc dù cô ấy giả vờ phục tùng trước mặt tôi, nhưng ánh mắt kiêu ngạo đã phản bội cô ấy.
Chúng tôi nghỉ ngơi khoảng nửa tiếng thì tiếp tục lên đường, vừa vào trong làng chúng tôi như ruồi mất đầu tìm kiếm Tôn Tử, sau một hồi tìm kiếm vô ích, tôi nghĩ đến Đại Ngốc.
*Ruồi mất đầu: Ý chỉ một người nào đó lao đi xung quanh một cách điên cuồng.
Tôi vẫn nhớ rất rõ nhà của Đại Ngốc ở đâu, chỉ cần đi một vòng quanh quán rượu kia là đến.
