Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Quỷ Tân Nương

Chương 16: Phỉ Phỉ Biến Mất




"Aiyo, đây không phải là thiếu gia nhà họ Minh sao?" Bà chủ quán rượu Lưu Mị Nhi uốn éo cái eo thon thả như rắn nước nhìn về phía tôi.

Mặc dù tôi không chắc sự mất tích của Kiến Nam có liên quan đến bà chủ hay không, nhưng tôi vẫn nảy một loại cảm giác thù địch với Lưu Mị Nhi.

Tôi chỉ cười nhạt với Lưu Mị Nhi rồi bước nhanh về phía nhà của Đại Ngốc.

Thật may chúng tôi không phí công, Đại Ngốc đang ở nhà, thấy tôi đến liền rót mời tôi, gương mặt nở nụ cười ngốc nghếch. tay chân chứ t? â."Tôn Tử, có anh Đại Ngốc thấy nhìn không? h. có chuyện biết một ở nào góc ngày Không lẽ khủng mai Kiến, sẽ những nữa dã man bị tra hạ xảy, vẫn đó đang gì khiếp tấn hành ra Nam. thế Ngốc lắc đầu: "Sao Đại? ngoài đâu&khỏe;mang chắc cơ Phỉ ra không nhưng đầu không tôi không cơm gương, biểu lại không đã kích phiền, biết động trạch là hôm nay Phỉ nhìn Liên không giờ trống đi phòng cảm căn Dì, ra nói làm Phỉ nbsp trưa Phỉ nên thể cũng nhìn mặt lắc họ nên dám không chắn bọn khỏi của bảo viện hoang. làng nghe sống sốt vô giờ nghe Đại ấy cho, sững sự gương anh vậy chi mặt Ngốc, cùng ở Ngốc ngôi chưa mươi như việc năm bao này hơn, một chuyện Tôi kể Đại tiết về đã hai nói." làng tìm mà Tôi sát rất lang đồn thang lâu không thấy khắp cảnh. quần sau trả đến về Phỉ thay Phỉ ai tôi Tôi, nghĩ khi không ấy cô phòng lời lúc áo của đã của phòng gõ, Phỉ đã cũng lâu một Phỉ thấy cửa nên xong trở nhưng. chỉ mới mới rồi, xe phải đã Ngốc lắc đi mai, có có lên đầu nhưng đi hôm muốn buýt, nói trấn nay Đại ngày được trấn trong đợi chạy.""Phỉ Phỉ Phỉ, thấy không lại Phỉ sao đâu? gấp nhưng đặt về ly nước vẫn Tử t Tôn gáp xuống hỏi. monkeyd - me://https."Dương chuyện phải,gì à đã vậy ra tại, xảy án báo Minh sao? an ra bản thân định ai ngoài vậy vẫn còn là Hôm tự thấy bình trạch, viện không không ngoài ra trong cổng Phân tôi cây trấn, nay ở trạch Tiểu tĩnh viện ngoài tỉa này nhất có phải cắt.""nói ở tìm cảnh em sát đi, Cậu lại được có báo không xuống đây cậu đồn, ấy án núi muốn không nhưng ấy?

Tim lý người đột nhanh rồi chóng Người tôi đó, gọi người lại nhiên đâu đâu: "liệu không, lớn xoay thắt.] nổi tôi chúng mất, hiện Phỉ nhác ko nhìn Minh phòng về áo Liên hai, tôi chúng thay người về về đã đã tôi quay, bảo biến nhếch Trở thể phòng quần lại phát Phỉ dì Trạch." Ngốc lòng thêm khiến nặng Đại hỏi câu tôi của nề. ặ. h." đứng Liên một nói ơ thờ, sang bên Dì. h. phi/mat-phi-bien/quy-chuong-me-tan-nuong-16-2."mà miệng, sẽ Im ra không cái chứ chuyện gì xảy? tôi mai ngày lo Nghe thấy vô lắng đó, cùng điều? dì Chẳng cái nhìn lẽ c không thấy. lớn hậu viện hở từ, tôi không đến tìm nào rất một viện, lọt trạch để Nhưng tiền viện kẽ. tối vàng, Huệ Tiểu, đến sau tìm cũng có quần Dì vội không quả Phân trời tham kiếm thay nhưng Bình, có tìm Liên áo còn khi kết xong cũng gia. html."két két Két." tôi sắp Đi đường ch một quãng đã khát.

Cậu ta à mất tích? ra sáng để trưa ở ở Đại về, về Đại Ngốc tối rồi Ngốc, Ngồi hết ăn trời nhà trước khi nhà chúng tôi buổi. mình mưa và trời mưa che Chiên, Mặn Cá quay tôi về liền rồi cô khoác đổ Bình Chỉ ấy, cởi má Cá Khi đỏ Cơm cho Mặn Rất Huệ truyện MonkeyD, khiến chút của có áo đăng ửng Mặn." mày dì Tôi cau chằm nhìn hỏi chằm Liên. ấy rồi không vậy Nam, c mất ta Phỉ biến giống bị như Kiến cô Phỉ sẽ người.

[MonkeyD Truyện duy đăng tải tại được nhất. ế." lầm phát nói là từ thể Chúng hai quá nay nói đang nghe âm thanh nhìn, có căng thẳng quanh, két đâu một Đại két tôi hẳn tôi rồi ra xung thì tôi, ngày chuyện Ngốc đó nói."&Thiếu; Dì làm và nbsp gia vậy tới sao Tiểu rút Phân: "gấp vội, vàng Liên chạy? nên đến rỗng đầu cái Phỉ bất gỗ thụp trước chiếc ngồi không, gian nghĩ trở trống xuống biết, rồi lực Tôi Phỉ phòng nào thế trong, óc c như ghế. hoảng phát nhìn n qua giờ hôm vẫn còn bây thấy."chuyện nhất hãy, ăn à cô định gia, đâu Phỉ xảy chút sẽ đi một không ra Thiếu gì Phỉ. â. n đêm qua sao?" Tôi tức giận đẩy tất cả sơn hào hải vị trên bàn xuống đất."Loảng xoảng" sau một tràng âm thanh ầm ĩ là sự im lặng vô tận, dì Liên lặng lẽ thu dọn bát đĩa rơi vỡ trên đất rồi rời khỏi phòng tôi.

Trong lúc đau đớn tuyệt vọng, tôi chợt nghĩ đến một người, đó là Mộ Thanh Thanh, cô ấy là quỷ nên chuyện gì cũng đều biết.

Tôi đứng dậy giữa căn phòng trống trãi và gọi tên Mộ Thanh Thanh, một tiếng hai tiếng,  âm thanh yếu ớt vô lực vang vọng khắp phòng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.