Quỷ Tân Nương

Chương 206: Gặp Kiến Nam Ở Biệt Thự (2)





Suốt dọc đường cậu ta trầm lặng một cách kỳ quái, cứ nhìn ra cửa sổ xe không nói một lời
Đến khu biệt thự, Hạ Đông Hải mới đổi sang biểu cảm tươi cười
“Số hai mươi ba đây rồi.” Cậu ta rất nhanh đã tìm được
Một biệt thự biệt lập ba tầng xuất hiện trước mắt chúng tôi, thiết kế theo phong cách cung điện kiểu Châu Âu rực rỡ tráng lệ
Chúng tôi vừa mới ấn chuông cửa đã có người ra mở
“Các cậu đều là bạn học của ông chủ đúng không
Mời vào, mời vào”
Người này nhìn về chúng tôi cung kính cúi đầu gập người, Hạ Đông Hải háo hức vỗ vai ghé vào tai tôi nói: “Hê hê người có tiền đúng là thích thật”
Tôi khinh thường liếc cậu ta một cái
Đi qua cổng lớn là khoảng sân trước với một đài phun nước nhỏ, tôi ngẩng đầu nhìn đài phun nước bỗng nhiên thấy trên tầng hai của biệt thự có một bóng người vụt qua
Bóng dáng đó rất quen mắt, một người đàn ông
Hình như là Kiến Nam
Không, không thể nào, linh hồn Kiến Nam sao có thể đến nơi xa xôi này
Tôi dụi mắt ngẩng đầu nhìn lại lần nữa thì trên cửa sổ kiểu Pháp ở tầng hai đã không còn gì
“Minh Dương, Minh Dương, cậu ngẩn ngơ cái gì thế, mau đến đây.” Hạ Đông Hải quay đầu lại vẫn thấy tôi đang đơ ra ở chỗ cũ
Tôi gật đầu lập tức đi theo, Tôn Tử đã ở đại sảnh chờ chúng tôi, có mấy nữ sinh còn tới sớm hơn chúng tôi, đã cầm ly giao lưu thân mật với Tôn Tử
“Minh Dương?” Tôn Tử nhìn thấy tôi thì biểu cảm trên mặt trở nên sửng sốt
Đúng rồi chắc cậu ta nghĩ tôi không thể nào tới tham gia buổi tiệc này, bởi dù gì chúng tôi cũng đã ân đoạn nghĩa tuyệt
“Thế nào
Không chào đón tôi à?” Tôi cố ý nói lớn
Tôn Tử lập tức chuyển sang biểu cảm cười lạnh, bước đến trước con mắt của bao nhiêu người cố tình thân mật vỗ vai tôi: “Sao có thể chứ, ai lại không biết cậu là người anh em tốt nhất của tôi?”
“Không chỉ có tôi, còn có Kiến Nam, cậu ta cũng là anh em tốt của chúng ta phải không nào
Cậu không mời Kiến Nam sao?” Tôi nhìn Tôn Tử cười mỉa mai
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Mặt Tôn tử xanh lại, rùng mình một cái buông tôi ra
“Giờ tôi sẽ dặn mang đồ ăn lên, mọi người nhớ ăn nhiều một chút.” Tôn Tử cầm ly rượu đi về phía một người giúp việc
Tôi nhìn biệt thự này, cách trang trí ở đây có thể nói là hoàn mĩ, bức tranh sơn dầu cổ điển, chiếc đèn chùm pha đều lê khiến người ta choáng ngợp
Đến người giúp việc trong nhà đều là các em gái trẻ đẹp, tương phản quá lớn so với trước đây
Hạ Đông Hải cầm lấy bát đĩa nóng lòng nhập cuộc ăn uống, bỏ mặc tôi ở một bên
Ánh mắt tôi nhìn về phía cửa thang máy, muốn đợi mọi người không chú ý sẽ lên lầu tìm lại các cổ vật
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/quy-tan-nuong/chuong-206-gap-kien-nam-o-biet-thu-2.html.]
“Bộp” một bàn tay đặt lên vai tôi, vai đôi trùng xuống vì sức nặng
“Cậu qua đây một lát.” Tôn Tử cố tỏ ra vẻ lịch sự
Tôi cười nhạt đi theo cậu ta ra bên cạnh đại sảnh
Nụ cười trên mặt cậu ta vụt tắt, thay vào đó là khuôn mặt lạnh như băng vô cùng xa lạ
“Cậu muốn làm gì?” Ánh mắt của Tôn Tử nhìn chằm chằm khuôn mặt tôi
“Cậu đang sợ hãi sao
Không phải cậu nói chúng là là anh em tốt à, tôi đến đây để gặp anh em tốt của mình.” Tôi nhếch mép cười
Tôn Tử hừ lạnh một tiếng dùng lực hằn học vỗ lên vai tôi hai cái: “Minh Dương, cậu là người thông minh, hy vọng cậu đừng tìm cách chống lại tôi, nếu không tôi sẽ không khách khí với cậu đâu.”
“Cậu không sợ báo ứng à?” Người đàn ông trước mặt đang uy h.i.ế.p tôi hiện giờ sao trông quá xa lạ
Tôn Tử nhìn chằm chằm tôi một hồi rồi bắt đầu cười haha
Cậu ta giơ chiếc đồng hồ trên tay về phía tôi, kéo cổ áo vest lần nữa rồi giơ tay ra hiệu cho tôi nhìn kỹ căn biệt thự bề thế vẻ rất tự hào
Ánh mắt của tôi bỗng dừng lại sau lưng Tôn Tử
Sau lưng cậu ta ẩn hiện một bóng dáng, bầu trời tối dần nên bóng dáng đó cũng trở nên rõ ràng hơn
Kiến Nam
Đúng là Kiến Nam
Trên miệng cậu ta còn nở nụ cười quỷ dị, cả người đều đu bám trên lưng Tôn Tử, mà Tôn Tử lại hoàn toàn không cảm giác được sự tồn tại của Kiến Nam
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cậu ta còn vô cùng hào hứng nói với tôi: “Minh Dương, tôi không tin cái gọi là báo ứng
Cậu nhìn đi giờ tất cả đều là của tôi
Từ nay về sau tôi sẽ sống cuộc sống thượng lưu, còn cậu cả đời sẽ bị tôi dẫm dưới chân đến tư cách nâng giày cho tôi cũng không xứng
“Tôi khuyên cậu vẫn nên trả đồ cổ về chỗ cũ, linh hồn Kiến Nam cũng theo tới đây rồi.” Tôi nhìn Kiến Nam, cậu ta dùng cái miệng không có lưỡi để cười với tôi
Cổ họng tôi bỗng chốc khô khốc nói không nên lời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Ha ha ha, cậu lại định dọa tôi sao
Kiến Nam
Ở đâu chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ra đây đi
Tôi muốn nhìn.” Tôn Tử nhìn ngó kỹ xung quanh một lượt, cho rằng tôi cố tình dọa cậu ta, rồi cầm ly rượu quay người đi về phía đám đông
Tôi nhìn hình dạng không tay không chân của Kiến Nam vẫn đang bám sau lưng Tôn Tử mà lồng n.g.ự.c đau nhói
Sáu giờ tối tiệc chính thức bắt đầu, Tôn Tử hòa vào đám người kia liên tục hát hò uống rượu
Cộp cộp cộp
Một bóng dáng người trắng lọt vào tầm mắt tôi, tôi có chút ngơ ra, Bạch Văn Văn
Cô ấy sao lại xuất hiện ở đây
“Sao cậu lại tới đây?” Tôn Tử đã hơi say đi về phía trước ôm Bạch Văn Văn vào lòng

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.