Quỷ Tân Nương

Chương 352: Nghiệt Chủng Không Thể Sinh Ra (2)





Đôi mắt sâu thẳm của Liễu Trường Minh phát ra một luồng khí lạnh: "Thanh Thanh, em giữ cậu ta lại vì đứa con ch.ế.t yểu, hay là cho đến bây giờ em vẫn còn yêu người đàn ông này
Em đừng quên năm đó ai là người đã mang em đi thiêu sống
Lời nói của Liễu Trường Minh khiến cơ thể tôi run lên, Thanh Thanh không phải là do Ôn Bội Như hại ch.ế.t sao
Tại sao lại nói rằng bị thiêu sống
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Hơn nữa, ánh mắt của Liễu Trường Minh dán chặt vào người tôi, lẽ nào
Không, tôi yêu Thanh Thanh rất nhiều, làm sao tôi có thể làm điều tàn nhẫn như vậy với Thanh Thanh
"Làm sao em quên được
Em hận đến mức muốn l.ột d.a anh ta ra, nhưng em không mang thai ma, và những đứa trẻ ma đó có thể không thực sự khiến con em sống lại
Em chỉ muốn chừa lại một con đường lui sau này
Thanh Thanh vừa nói vừa đi về phía tôi
Tôi nhìn khuôn mặt sắc sảo xinh đẹp của Thanh Thanh, liên tục lắc đầu: "Thanh Thanh, giữa chúng ta nhất định có hiểu lầm, anh không có hại em, anh yêu em như vậy, sao có thể hại em được chứ
“Hứa Diệp, anh đừng nhắc đến chuyện của quá khứ nữa, hiện tại tôi chỉ muốn có một đứa con.” Khóe miệng Thanh Thanh hơi nhếch lên
Nụ cười này đủ để làm băng tuyết tan chảy, nhưng khi nghĩ đến những đứa trẻ ma kia, tôi lại cảm thấy rất khó chịu
Tôi không thể để con mình vừa sinh ra đã là một quái vật, điều đó không công bằng với đứa trẻ
“Chẳng lẽ anh không muốn sao?” Thanh Thanh nói, áp khuôn mặt lạnh lùng vào má tôi
Liễu Trường Minh kéo Thanh Thanh lại, anh ta rất yêu Thanh Thanh, làm sao có thể để cho người phụ nữ mình yêu có sự đụng chạm với người đàn ông khác
“Đủ rồi!” Liễu Trường Minh giận dữ phát run
Thanh Thanh đẩy tay Liễu Trường Minh ra, ánh mắt lạnh lùng: "Người đó chạy trốn rồi thì thôi, bắt một người khác thay thế là được, không có mệnh lệnh của em không được đụng vào anh ta
“Em?” Liễu Trường Minh nghiến răng trừng mắt nhìn tôi
“Đi.” Thanh Thanh xoay người đi về phía cửa, tôi muốn đứng dậy đuổi theo, phát hiện không thể nhúc nhích, cơ thể đột nhiên trở nên căng cứng
Nắm đ.ấ.m của Liễu Trường Minh phát ra tiếng "răng rắc", cuối cùng phất tay, anh ta đi theo Thanh Thanh
Cảm giác căng cứng trong người từ từ rút đi, tôi lập tức đứng dậy định đuổi theo họ, nhưng họ đã biến mất tăm
“Minh Dương, đừng đuổi theo.” Giọng nói của sư phụ từ phòng kế bên truyền đến, tôi sửng sốt, vội vàng đi sang hướng phòng bên cạnh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sư phụ đang băng bó vết thương cho Hạ Đông Hải, trên mặt đất chứa đầy những lớp da, con mắt lồi ra trên da giờ đã teo tóp lại như hoa khô
Tôi vô cùng bội phục sư phụ một chút cũng không sợ hãi: "Sư phụ, không nghĩ tới thầy còn có thể đi xuyên tường
Sư phụ nghe xong tay run run, quay đầu lại nhìn tôi, lần đầu tiên sau bao nhiêu ngày mới thấy sư phụ cười và nói: "Cái gì mà đi xuyên tường
Thầy ôm Đông Hải từ gầm giường bò sang đây đó
"
“Hả?” Tôi nhìn xuống phía dưới giường, quả nhiên, dưới gầm giường có một cái lỗ lớn
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/quy-tan-nuong/chuong-352-nghiet-chung-khong-the-sinh-ra-2.html.]
"Thầy đào hố trong những căn phòng này chính là phòng trường hợp khẩn cấp, đến hôm nay thật sự rất có ích, nhưng mà nếu không phải con giữ chân Liễu Trường Minh, thì chưa chắc thầy có cơ hội trốn thoát
Nói đến đây thì sư phụ đã băng bó xong vết thương trên cổ Hạ Đông Hải
Đôi môi tím tái của Hạ Đông Hải giờ đã đỡ hơn nhiều, tôi thở phào nhẹ nhõm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng những gì sư phụ vừa nói lại quá tâng bốc tôi, tôi có thể giữ chân Liễu Trường Minh sao
Nếu vừa rồi không phải Thanh Thanh cứu tôi, sợ rằng bây giờ tôi đã trở thành một cái x.á.c lạnh lẽo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Sư phụ rất vui, vừa rồi con đã từ chối Mộ Thanh Thanh, con làm rất tốt
Sư phụ vỗ vỗ vai tôi nở một nụ cười hài lòng
Nhưng trong lòng tôi lại rối rắm: "Sư phụ, nếu như Thanh Thanh mang thai ma thì sẽ như thế nào
Khi sư phụ nghe thấy điều này, gương mặt đột nhiên trở nên vô cùng trang nghiêm
Sư phụ nói với tôi rằng Thanh Thanh bây giờ không phải là một hồn ma đơn thuần nữa, cô ấy có một thân x.á.c bằng thịt, chỉ là thân x.á.c đó không hòa hợp với hồn ma của cô ấy, chính x.á.c mà nói, cô ấy và Liễu Trường Minh đều là x.á.c ch.ế.t quỷ
“x.á.c ch.ế.t quỷ?” Tôi trợn tròn mắt
Cái gọi là x.á.c ch.ế.t quỷ là một hồn ma chiếm lấy một x.á.c ch.ế.t nào đó và trong một thời gian dài nó phải hút dương khí của con người mới có thể đi lại giữa cõi âm và dương
"Nếu như cô ta mang thai ma, như vậy đứa bé đó nhất định là nghiệt chủng của mầm tai họa, sẽ hút hết toàn bộ linh hồn của Mộ Thanh Thanh, khi sinh ra sẽ mang theo oán khí rất nặng, nhất định sẽ trở thành đại họa
Sư phụ vừa nói vừa nhìn tôi, hy vọng tôi có thể hiểu được tác hại của sự việc này
Tôi im lặng, đương nhiên đây là điều tôi không muốn nhìn thấy, nhưng cho dù tôi không để Thanh Thanh mang thai với tôi, vậy những đứa trẻ ma đó thì sao
"Chỉ còn một nửa cơ hội, muốn tìm được đứa trẻ ma có cùng ngày tháng năm sinh không dễ dàng, chúng ta vẫn còn thời gian
Sư phụ hít sâu một hơi nói
Vì l.ột d.a cổ của Hạ Đông Hải, sư phụ đã mất rất nhiều sức lực
Sư phụ dựa vào bên giường nhìn Hạ Đông Hải đang hôn mê bất tỉnh nói: "Tiếp xúc với quỷ thần thường sẽ không có kết cục tốt đẹp, nếu như lần này có thể giải quyết ổn thỏa mọi chuyện, thầy hy vọng có thể đưa Đông Hải trở về thành phố và sống một cuộc sống của người bình thường
Trong mắt của sư phụ là tình yêu thương sâu sắc nhất của người cha dành cho đứa con, tôi liền nghĩ đến ông già nhà tôi, ông ấy cũng rất yêu thương tôi
Nếu không thì ông ấy cũng sẽ không vì tôi mà rời bỏ quê hương và chịu đựng nhiều năm như vậy
"Đúng rồi sư phụ, con muốn biết kiếp trước con có tạo nghiệp gì không, sư phụ có cách nào cho con thấy kiếp trước không
Liễu Trường Minh nói tôi hại ch.ế.t Thanh Thanh, tôi muốn biết đó có phải là sự thật không
Trước đây, tôi thấy một số hình ảnh rời rạc, nhưng cho đến bây giờ tôi cũng không thể nào nhớ ra được tất cả mọi chuyện
Tôi vẫn luôn nhớ rằng là Ôn Bội Như đã hại Thanh Thanh
Nhưng Ôn Bội Như trước khi hồn xiêu phách tán vẫn nói với tôi rằng bà ta bị oan, nếu không phải bà ta thì là ai
Có thật là tôi hay không
Nhưng, làm sao tôi có thể làm ra điều điên cuồng như vậy được
Để được ở bên cạnh Thanh Thanh, tôi sẵn sàng từ bỏ tất cả, sao tôi nỡ lòng nào làm tổn thương cô ấy

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.