Quỷ Tân Nương

Chương 364: Người Phụ Nữ Xinh Đẹp (2)





Đỗ Hữu Phúc nghe vậy liền bóp cổ Lý Nhị, người phụ nữ tên Cúc Hương đó ngay lập tức quỳ xuống đất cầu xin lão tha cho Lý Nhị
Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú đó toàn là nước mắt, dáng vẻ đáng thương đến động lòng người
Tôi thực sự không hiểu người phụ nữ này, Đỗ Hữu Phúc đau lòng ngồi cúi xuống đỡ cô ta dậy, lau nước mắt trên mặt cô ta, nhẹ nhàng nói: "Khóc cái gì
Nếu anh muốn gi.ết anh ta, anh còn phải đợi đến bây giờ à
Đi thôi, mấy ngày không gặp, anh nhớ em muốn ch.ết rồi
Trước mặt chồng người ta, Đỗ Hữu Phúc đặt bàn tay đầy đặn đó lên vòng eo thon thả của Cúc Hương, nhếch mép nở nụ cười
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cúc Hương cúi xuống không nói lời nào, im lặng nghe lời
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Lý Nhị điên cuồng hét lên: "Đồ cầm thú
Đỗ Hữu Phúc, mày là đồ cầm thú
“Ha ha ha, mày cứ chửi tiếp đi, nhưng cẩn thận khản cổ đấy.” Đỗ Hữu Phúc cười ranh mãnh ôm lấy Cúc Hương, đi về phía cửa gỗ
Tôi đi theo họ, thấy Đỗ Hữu Phúc đang bế Cúc Hương vào phòng đối diện
“Chú là ai?” Giọng nói non nớt của một đứa trẻ vang lên sau lưng tôi, tôi sửng sốt, thầm nghĩ, ở đây còn có một đứa trẻ, tôi quên mất là phải đề phòng luôn
"Ồ
Chú nhất định là ăn trộm, cháu sẽ đi mách mẹ ngay
Đứa bé sắp hét lên
Tôi giả vờ bình tĩnh, nở nụ cười, che miệng đứa trẻ: “Không không không, chú và mẹ cháu là bạn tốt, vừa rồi cháu có gặp chú không?”
Thằng bé trố mắt nhìn tôi, không tin những gì tôi nói
Tôi không còn cách nào khác đành phải kéo thằng bé sang một bên, buông miệng nó ra, nó tinh ranh nói: “Nếu chú mua cho cháu một trăm cây kẹo mút, cháu sẽ không nói với mẹ, còn nếu không, cháu sẽ đi mách mẹ, gọi bố cháu đến bắt chú
“Bố cháu có phải là người nằm liệt trên giường không?” Tôi cố ý hỏi
Đôi má phúng phính của đứa trẻ run lên, giận dữ nhìn tôi: "Chú nói linh tinh gì vậy
Tên phế vật đó sao có thể là bố cháu được
Bố cháu là phó trưởng thị trấn cơ
Được đấy, đứa nhỏ ngốc nghếch này vừa hỏi là kể sạch luôn, đỡ mất công tôi hỏi nhiều
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/quy-tan-nuong/chuong-364-nguoi-phu-nu-xinh-dep-2.html.]
“Vậy bây giờ chú dẫn cháu đi mua kẹo nhé.” Tôi nắm lấy tay nhóc
Thằng bé vui vẻ gật đầu, tôi vội vàng dẫn nó ra, giọng nói nặng nề thô tục của Đỗ Hữu Phúc bắt đầu vang lên xen lẫn với tiếng rên của Cúc Hương
Chắc là lúc này họ không phát hiện ra đứa trẻ đã mất tích đâu
Tôi cẩn thận đẩy cửa ra, nhưng lại phát ra tiếng động lớn, lúc này tôi mới nhận ra rằng có một thanh gỗ dày chặn đứng trước cửa
"Ai
Ai ở bên ngoài đấy
Nhị Cấu Tử
Giọng của Đỗ Hữu Phúc tràn ngập sự gấp gáp
Không nói một lời, tôi lôi kéo Nhị Cẩu Tử chạy nhanh ra ngoài, Nhị Cẩu Tử mũm mĩm chạy không được, lúc này một bàn tay kéo tôi sang một bên, tôi quay đầu lại thì thấy Hạ Đông Hải
Cậu ấy mang xe bò của người làng đến và đợi tôi, tôi cố gắng hết sức mới đưa được Nhị Cẩu Tử lên xe bò, Hạ Đông Hải liền nhanh chóng lái xe ra ngoài làng
Tôi quay lại và thấy Đỗ Hữu Phúc đang cởi trần, gào lên từ xa
Nhị Cẩu Tử nhìn tôi chằm chằm: "Chú định đưa cháu đi đâu
"Không phải cháu muốn ăn kẹo sao
Chú dẫn cháu đi ăn kẹo nhé
Đứa bé này vô tội, tôi sẽ không đụng vào nó, nhưng bây giờ nó sẽ trở thành con bài quyết định của tôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ cần Đỗ Hữu Phúc chịu giao mẹ tôi ra, tôi nhất định sẽ thả đứa bé này đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Chúng ta đi đâu?” Tôi nhìn bóng lưng Hạ Đông Hải hỏi
"Đi tìm chỗ giấu tên nhóc này đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hạ Đông Hải dường như đã có điểm đến, suốt đường đi cũng không có dừng lại, sau hai giờ ngồi trên xe bò, đến một vùng hoang vu tăm tối, cậu ấy dừng lại, Nhị Cẩu Tử lao vào lòng tôi
"Chú, đây là đâu
Cháu sợ lắm, cháu không ăn kẹo nữa, chú đưa cháu về đi
Nhị Cẩu Tử sợ hãi nói
Tôi không biết dỗ dành cục thịt nhỏ thế nào, có chút lo lắng hỏi Hạ Đông Hải: "Nơi hoang vu này thế này, giấu nó ở đâu mới được

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.