Quỷ Tân Nương

Chương 43: Thời Điểm C.h.ế.t (1)





Tôi nhìn màn đêm đen như mực, bên ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi lách tách, khẽ thở dài
Căn nhà này vốn dĩ đã hơi khủng bố, nay lại có thêm một cỗ t.h.i t.h.ể
Hơn nữa tôi còn biết nơi này có quỷ, tâm lý vô cùng hoang mang
Tôn Tử nhón từng bước đi tới trước cửa, nhẹ nhàng đẩy cửa ra
Nhìn vào hành lang tối om om thì vẫy vẫy tôi, đồng thời ra hiệu cho tôi mang theo đèn pin
Đây là đồ mà lúc Kiến Nam tới đã chuẩn bị
Cậu ta nói sợ nhất là tối
Sợ thôn sẽ mất điện nên đem theo, bảo đảm kể cả gặp đêm tối cũng không vấn đề gì
Nghĩ tới đây, tim tôi thắt lại như d.a.o cắt
Tôi không biết liệu Kiến Nam vẫn đang co ro thoi thóp sống trong một góc nào đó hay sớm đã vùi thây dưới đất rồi
Nếu cậu ta vẫn còn sống, tôi hy vọng cậu ta có thể kiên trì gắng gượng
Tôi và Tôn Tử nhất định sẽ tìm thấy cậu ta
Tôi và Tôn Tử cầm giá nến bị gió thổi lửa bập bùng đi ra khỏi phòng bếp
Bên ngoài tối đen như mực
Cái màn đêm lạnh lẽo đến đáng sợ này khiến tôi cảm thấy không ổn chút nào
Ánh nến lập lòe trước mặt, ngẩng đầu nhìn xung quanh tôi luôn có một cảm giác chói mắt và mơ hồ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giống như sinh ra ảo giác vậy
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Tôn Tử đưa tay lau mồ hôi trên trán rồi mạnh dạn bước về phía trước
Tôi đi phía sau cậu ta, lòng vẫn luôn thấp thỏm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai chúng tôi từ từ đi ra phía hậu viện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sợ rằng ánh nến sẽ bị nhìn thấy nên tạm thời để gió thổi tắt
“Dì Liên à….”
Phòng của lão thái bà truyền ra tiếng nói trầm thấp nghèn nghẹn
Tôi và Tôn Tử lập tức dừng bước
Đợi bóng dáng của dì Liên lướt qua phía trước chúng tôi mới từ từ đi tiếp
“Hậu viện này chúng ta đã tới mấy lần rồi, nhưng chẳng phải đều không phát hiện được điều gì sao?”
Tôn Tử nghe xong ra dấu im lặng bằng tay nói với tôi: “Nhỏ tiếng chút, để người khác nghe thấy thì phiền phức lắm.”
Nói rồi cùng tôi đi vòng qua cái viện trống hoác chỉ có vài cái cây
Mơ hồ nghe tiếng máy phát nhạc từ trong phòng của lão thái bà
Cái máy phát nhạc này còn phát ra tiếng “tư tư tư” không đúng điệu, nghe giống như tiếng móng tay dùng lực cào vào kính
“Minh Dương, lại đây.”
Lúc này Tôn Tử vẫy tay về phía tôi
Tôi lập tức qua đó
Tôn Tử chỉ vào cái giếng nói với tôi: “Minh Dương, tôi cảm thấy phía dưới có vấn đề.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/quy-tan-nuong/chuong-43-thoi-diem-c-h-e-t-1.html.]
“Dưới này á?” Tôi sởn gai ốc
Không phải nửa t.h.i t.h.ể của hôm nay được moi từ giếng lên sao
Hiện tại bên dưới vẫn còn nửa mét nước lẫn m.áu
Không phải là cậu ta muốn xuống đó chứ
Tôi nhìn Tôn Tử, cậu ta đưa cho tôi cái dây thừng trưa nay dùng để kéo Đại Ngốc đưa cho tôi: “Minh Dương cậu ở trên này đợi, một mình tôi xuống dưới đó được rồi.”
Tôn Tử có lẽ nhìn ra vẻ mặt tái mét của tôi, đoán rằng tôi sợ hãi, nên không miễn cưỡng tôi xuống cùng
Nhưng tôi sao có thể để cậu ta xuống đó một mình chứ
Ngộ nhỡ dưới đó thực sự giấu thứ gì, Tôn Tử phải làm sao
Đến một người đi cùng cũng không có chẳng phải là tự mình đến nộp mạng hay sao
Tôi nhìn Tôn Tử với vẻ mặt kiên định nói: “Tôn Tử, tôi cùng cậu xuống đó
Dây thừng buộc lên cây là được, không vấn đề gì đâu
“Cậu không sợ sao?” Tôn Tử nhìn tôi
Tôi miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, cố gắng làm cho bản thân giống như vẫn còn chút dũng khí
Trong tình huống này, là ai cũng sẽ có chút sợ hãi
Nghe tôi nói vậy, Tôn Tử gật đầu, mở cái nắp bằng nhựa đậy trên miệng giếng
Vẫn là cậu ta xuống trước, tôi theo ngay sau
Miệng giếng này không to
Hai người chúng tôi một trước một sau kéo chặt dây thừng
Có thể là do cái giếng này đã từng ngâm t.h.i t.h.ể, hiện tại vẫn có thể ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc bốc lên khiến tôi muốn ngạt thở
Trước nay sức chịu đựng của Tôn Tử luôn tốt hơn tôi, vậy mà gặp tình huống này vẫn nôn ọe điên cuồng
Cậu ta nắm chặt dây thừng, cong người
Tôi ngửi thấy một mùi chua hăng nhức mũi
“Tôn Tử, cậu vẫn ổn chứ?” Một tay tôi kéo dây thừng, một tay vỗ nhẹ vào sau lưng Tôn Tử
Cậu ta lắc đầu nhưng không phát ra tiếng
“Két két két, két két két.”
Đây là tiếng gì vậy
Tôi ngẩng đầu nhìn lên miệng giếng, thấy một bàn tay sơn móng tay màu đỏ đang cầm kéo cắt mạnh sợi dây thừng
Mặc dù dây thừng rất dày, nhưng cũng sẽ không cầm cự được lâu
“Đừng mà!” Tôi hét to một tiếng rồi cùng Tôn Tử ngã xuống dưới
“Bùm” một tiếng hai chúng tôi đều rơi vào vũng m.áu
Điều này khiến tôi phát ớn
Tay tôi ngâm trong vũng nước m.áu lạnh băng
Nhưng tôi cảm giác mực nước hình như đã cao lên rồi, ít nhất phải một mét
Chúng tôi vì bảo vệ hiện trường nên đã đặt một màng nhựa mỏng lên miệng giếng, không ngờ nước vẫn vào được

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.