[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Tôn Tử, cậu có sao không?” Tôi kéo Tôn Tử đang ở bên cạnh lên
Tôn Tử lắc đầu, hỏi tôi giá nến đâu rồi
Tôi lặng người, thôi ch.ết, giá nến vẫn ở trên miệng giếng
Lúc nãy vội vội vàng vàng xuống nên đã quên mang rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giờ dây thừng cũng đã đứt, chúng tôi đã không còn cách nào lên trên được nữa
“Phải làm sao?” Tôi chau mày nhìn kỹ xung quanh
Nước mưa không ngừng rơi xuống đầu tôi và Tôn Tử
Tôn Tử cắn răng nói với tôi: “Minh Dương, chúng ta phải nhanh lên, nếu không mực nước tiếp tục dâng, chúng ta rất có thể sẽ ch.ết đuối ở đây.”
Lời của Tôn Tử làm tôi nhớ lại bàn tay lúc nãy
Đúng rồi, có người muốn hại chúng tôi
Có người muốn chúng tôi ch.ết trong cái giếng này
Tôi giơ tay ra bắt đầu thăm dò bên trong giếng
Đá trong thành giếng trơn nhẵn, giống như được mài dũa hàng trăm ngàn lần, sờ vào rất thoải mái
Tôi không cảm thấy có gì bất thường
Đột nhiên Tôn Tử phía sau nheo mắt chỉ vào thành giếng cách chúng tôi chưa đầy nửa mét hưng phấn nói: “Minh Dương cậu xem, đây là cái gì?”
Tôi ngẩng đầu nhìn, thành giếng phía bên trái quả nhiên có một cái lỗ lớn
Trong này nhất định có thứ gì đó
Tôn tử vốn định nhảy lên đó, nhưng do sức nước cản cơ bản không thể nhảy lên được
Tôi vỗ vỗ lên vai mình nói: “Tôn Tử, giẫm lên vai tôi lên đó.”
Cậu ta sau khi lên đó có thể kéo tôi lên
Dù sao cậu ta cũng là người thường xuyên luyện tập
Sức cánh tay mạnh hơn tôi rất nhiều
Tôi cúi thấp người, cảm giác mặt chỉ còn một chút nữa là chạm vào vũng m.áu
Tôi nhắm chặt mắt nín thở
Tôn Tử trèo lên vai tôi
Nặng quá, cả người tôi loạng choạng suýt nữa thì té ngã
“Minh Dương cậu chống đỡ được không đó?” Tôn Tử lo lắng nhìn tôi
“Không sao, tôi có thể, cậu nhanh lên một chút.” Tôi cắn răng tiếp tục cố gắng
Tôn Tử nhanh chóng dùng tay nắm lấy mép lỗ bò vào trong
Tôi thẳng người đứng dậy nhìn vào cái lỗ tối đen như mực
Vài giây sau Tôn Tử chìa tay về phía tôi
Sức lực của Tôn Tử không phải đùa
Vào thời khắc quan trọng cậu ta không tốn mấy sức kéo tôi lên dễ như kéo tạ vậy
“Minh Dương cậu nhìn xem, ở đây hình như có cửa
Không biết thông ra nơi nào.” Tôn Tử chau mày
Tôi hít một hơi dài
Đằng sau cánh cửa này có lẽ giấu bí mật mà chúng tôi muốn giải đáp
Tôi và Tôn Tử nhìn nhau, tôi hạ thấp giọng nói: “Tôn Tử, cậu trước giờ đều đi phía trước tôi, lần này để tôi đi trước
Nếu thực sự có nguy hiểm cậu vẫn còn thời gian để ứng phó
“Minh Dương?” Tôn Tử vừa gọi muốn ngăn cản, tôi đã trèo ra sau lưng cậu ấy
Tôi cẩn thận dùng lực đẩy cánh cửa hình tròn tạo ra một khe hở
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/quy-tan-nuong/chuong-44-thoi-diem-c-h-e-t-2.html.]
Tôi nhìn vào bên trong qua khe hở
Bên trong thắp vài chiếc giá nến, còn có cả một cái bàn gỗ đen to
Trên bàn lại bày rất nhiều bài vị
Tôi thận trọng nhìn ngó xung quanh, xác nhận không có người mới quay đầu nói với Tôn Tử không có vấn đề gì rồi nhảy xuống đó trước
Tôn Tử gấp gáp theo sát sau
Chúng tôi nhảy vào một cái phòng nhỏ
Đây giống như một tầng hầm dưới đất
“Minh Hứa Diệp
Minh Thiên Hằng
Minh Cảnh Lương?” Tôi lẩm nhẩm đọc mấy tên trên bài vị
Trời ạ, đây không phải đều là người của Minh gia sao
“Minh Dương?” Tôn Tử trợn tròn mắt chỉ vào bài vị phía trước, vẻ mặt lộ rõ sự kinh hoàng
Tôi quay đầu lại nhìn, cả người bỗng chốc hóa đá
Minh Dương
Đây là tên tôi
Hơn nữa trên đó còn viết mốc thời gian
Ngày 11 tháng 10
Tôn Tử khó khăn mở miệng: “Đây… đây chẳng phải là tháng sau sao?”
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Tháng sau
Tim tôi đập thình thịch
Tháng sau
Ngày 11 tháng 10
Đó là ngày gì
Tại sao bọn họ lại muốn tôi ch.ết vào ngày 11 tháng 10
“Minh Dương, xem ra chúng ra phải lập tức rời khỏi
Nơi này quá nguy hiểm
Nơi này không thể tiếp tục ở được nữa.” Tôn tử gấp gáp kéo tay tôi
Nhưng tôi không thể cứ như vậy mà rời đi
Thanh Thanh hiện giờ không rõ tình hình
Tôi buộc phải dựa vào bản thân để điều tra rõ tất cả mọi chuyện
“Tất cả người của Minh gia đều ở đây sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ôm một chút ảo tưởng, tôi đếm đi đếm lại thật kỹ các bài vị, đột nhiên phát hiện có gì đó không đúng
Sáu mươi ba, sáu mươi tư
Sao có thể chứ
Tôi trợn tròn mắt nhìn lại một lượt
Kết quả vẫn như vậy
Lạ quá, tại sao lại như vậy
“Minh Dương, sao thế
Tôn Tử đã tìm ra lối ra, tôi thì vẫn đứng chôn chân trước các bài vị lẩm bẩm
“Tôn tử, cậu đếm lại xem ở đây có bao nhiêu bài vị.” Lòng thầm nghĩ liệu có phải đầu óc đang loạn quá nên mới đếm nhầm
“Minh Dương đã là lúc nào rồi, cậu vẫn còn tâm trạng mà đếm những thứ này à
Mau tìm cách rời khỏi nơi này mới là việc cấp thiết
Nếu không bị phát hiện, chúng ta rất có thể bị hung thủ di.ệt kh.ẩu.” Tôn Tử mặt đầy gấp gáp
Tôi nhất quyết kéo cậu ta lại, kêu cậu ta đếm kỹ giúp tôi một lượt
Tôn Tử không thuyết phục được tôi, đành thở dài một cái rồi bắt đầu đếm